FANDOM


Dịch: Nhật Nguyên

Chương 8: Chúc phúc của thần linhSửa đổi

Tính từ khi tôi nói được, hơn 2 năm đã trôi qua. Trong khoảng thời gian đó thì tôi tìm hiểu được rất nhiều điều, và cái tiêu biểu nhất chính là vẻ ngoài cơ thể.

Hồi còn nhỏ, do chưa thể cử động cổ theo ý muốn nên tôi không biết, nhưng hóa ra tóc của tôi lại có màu thanh ngân như sợi chỉ bạc mảnh mai vậy. Chưa hết, mãi đến khi soi gương tôi mới hay da của mình trắng đến mức có nói bị bạch tạng cũng không ngoa, và trên hết là mỗi đồng tử của tôi lại mang một màu sắc khác nhau trông vô cùng đặc biệt. Mắt phải màu đỏ thừa hưởng từ Maria, còn mắt trái màu xanh thì do Lyel di truyền, nói chung là mỗi cái mỗi chỗ.

Vì cái ngoại hình ấy nên phải nói là tôi rất nổi bật. Dù còn bé nhưng khi nhìn vào cái gương mặt xinh xắn đến lạ mình được trao cho, tôi cũng đoán được tương lai của mình hứa hẹn đến độ nào.

Tuy nhiên, dẫu cơ thể tôi thì tự nó đã phát triển nhưng còn thành quả của những nỗ lực luyện tập ma thuật và cơ bắp của tôi thì lại không hiệu quả cho lắm. Ma thuật thì vẫn tồn tại trong cơ thể tôi đấy, nhưng cứ mỗi lần dùng một cánh tay tưởng tượng để kiểm soát thì nó lại loạn lên, khiến tôi không tài nào điều khiển theo ý muốn được.

Cả chuyện luyện tập cơ bắp cũng vậy. Vì cơ thể này khá giống Maria nên khi so với bọn trẻ con cùng lứa, tôi có cảm giác mình yếu hơn ít nhiều. À không, Maria đã vượt qua không biết bao nhiêu cuộc phiêu lưu khó nhằn và là một thám hiểm gia kỳ cựu nên so ra thì thể chất cô ấy vẫn vượt xa người thường đấy. Dẫu vậy nhưng so với cả nhóm chúng tôi, dù cùng trải qua chừng đó chuyện thì cô ấy vẫn yếu hơn nhiều. Dẫu rất muốn trở thành một dũng giả giống như Lyel nhưng coi bộ tôi thừa hưởng huyết thống của Maria nhiều hơn rồi.

Hôm nay, sau khi gần cả ngày trời tôi lén tập luyện thì giờ cả nhà đang quây quần cạnh lò sưởi và vui vẻ trò chuyện. Do sắp lên ba và giờ đã tự đi vững nên tôi được thả cho đi lại tự do. Dẫu vậy nhưng tối nay tôi lại ngồi dưới sàn và cố uốn mấy ngón tay. Tuy thể lực đã gần như cạn kiệt nhưng duỗi kéo một phần nhỏ thế này thì không hao bao nhiêu sức cả.

“Uuu~”

Nhìn cảnh tôi làm cái trò đó, Lyel ngồi ở cái ghế sofa phía sau vừa nhìn vừa cười tủm tỉm. Bên cạnh cái lò sưởi, Maria đang ngồi đan len giải trí, Finia thì đứng kế bên.

Còn tôi chính là cô bé đang ngồi bệt trên sàng nhà, hai chân co lại và đặt hai gót cạnh mông. Do cấu tạo khung xương nên đàn ông khó ngồi kiểu đó, nhưng còn cơ thể này thì tôi không gặp khó khăn gì cả. Tuy sức mạnh và thể lực của cơ thể này khá kém nhưng bù lại, độ khéo léo và linh hoạt thì hơi bị nhiều.

Tôi lén đưa chân trái ra, còn chân phải thì nhích nhẹ một tí.

Thế là tôi đã di chuyển sang trái được vài cm.

Sau khi làm tới làm lui cái trò đó nhiều lần thì tôi đã dần dần nhích sang bên trái.

Nhưng ngay lúc đó, Lyel bất ngờ bồng tôi lên rồi đặt lên đùi cậu ta.

“Hông, bu...ôn...g...r...a!”

“Đừng ghét ba vậy mà. Lâu lâu Nicole chơi với papa một lần nhé?”

“Muuu”

Tôi uốn éo phóng ra khỏi lòng Lyel. Đáng ra, nếu có thể phát âm rõ ràng thì tôi đã nói là『thôi đi, buông ra』nhưng vì thanh quản vẫn chưa phát triển hoàn toàn nên cả câu nghe cứ như con nít sơ sinh ú ớ vậy.

Rồi tôi định vị cái thành trì vững chắc có thể bảo vệ mình ngay tức thì. Trông thấy tôi phóng đi, Maria liền dang tay ra chuẩn bị đón lấy. Nhưng nếu tôi mà nhảy vào lòng người đồng đội cũ cũa mình thì chỉ có nhục đến độn thổ. Vì vậy nên tôi nhảy vào lòng Finia đứng bên cạnh Maria.

Vì Finia khá nhỏ con nên tôi chỉ cần nhảy một phát là tới ngực, khiến con bé vội vã ôm lấy. Đã là elf thì tất nhiên cơ thể Finia phải mảnh dẻ, nhưng cái eo thon thả và bộ ngực be bé mềm mại, biểu tượng của phụ nữ thì chẳng mất đi đâu được. Chẳng những vậy, con bé còn tỏa ra một hương hoa thoang thoảng làm rôi rất dễ chịu nữa.

Lần theo thì tôi phát hiện đó là mùi từ một cái túi nhỏ con bé mang bên hông. Có lẽ đó là một cái túi hương được làm từ cỏ dại. Phải nói rằng, so với bọn trẻ quý tộc xức nước hoa thì cô bé dùng cái mùi hương mộc mạc này hơn gấp vạn lần.

Thế là tôi đưa tay xuống chỗ hông con bé, định lấy cái túi hương coi ở trong có gì.

Thật sự là tôi chỉ muốn biết coi cái gì tạo ra hương thơm mộc mạc đó thôi chứ hoàn toàn không có ý định gì khác.

Cơ mà, không hiểu sao khi thấy tôi làm vậy thì Maria lại cười khúc khích.

“Đằng nào thì Nicole cũng là con gái nên thích túi hương cũng phải thôi nhỉ”

“Cũng chẳng lạ gì”

“Bé con này không thích mặc váy, nài nỉ Lyel dạy kiếm thuật nên cứ hệt như con trai, vậy mà hóa ra vẫn thích mùi hương đấy”

“Nicole-sama dễ thương lắm luôn ạ! Hơn xa trẻ con ở mấy làng khác nữa đấy!”

Vừa ôm tôi trong lòng, Finia vừa khẳng định chắc nịch. Quả thật là ngoại hình tôi trông khá người lớn và chỉnh chu, rất là giống Maria. Chẳng những vậy, vì nhỏ con và yếu ớt hơn tiêu chuẩn trung bình nên tôi còn có cả nét dễ thương của mấy đứa nhỏ quý tộc nhà nòi nữa.

Dẫu vậy nhưng cái mà tôi nhắm đến lại là style của tên Lyel đáng ghét ngồi đằng kia. Một dũng giả có thể tùy ý dùng kiếm so cao thấp với những người khác.

Khi trước thì cái đích mà tôi nhắm đến đã nằm ngoài tầm với rồi đấy. Nhưng giờ đây, dẫu đã ở trong cơ thể này rồi mà tôi vẫn không tài nào vươn tới cái hình tượng đó được.

“Đúng rồi Finia, mai chúng ta làm túi hương cho mọi người nhé?”

“Mọi người cũng thích ạ?”

“Ừ, phía tây ngôi làng có một thảo nguyên đúng không? Giờ trời đã ấm lên nên hẳn hoa cũng bắt đầu nở rồi đấy”

“Đúng là vậy thật… nhưng em nghe nói ngoài làng nguy hiểm lắm mà?”

“Chẳng đã có Finia rồi còn gì?”

“Có khi em còn được Maria-sama bảo vệ ngược ấy chứ”

“Chị cận chiến dở lắm”

“Em biết”

Maria không phải chiến binh thần quan, mà hoàn toàn chỉ là hậu quân. Dẫu không cần nói thì ai cũng biết cô ấy vượt trội so với người thường đấy. Nhưng trong số 6 anh hùng thì khả năng vận động của Maria vẫn kém hơn nhiều, thậm chí còn thua xa hai hậu quân khác là thú nhân Cortia và Maxwell người elf.

Và giờ đây cơ thể tôi còn yếu hơn nhiều nữa.

“Vậy là chốt sổ nhé? Mai chúng ta sẽ đem cơm trưa ra thảo nguyên ăn luôn thể”

“Vâng”

“Vì cũng sắp tới lễ rửa tội nên nghỉ trước khi đó một lúc nhé”

Lễ rửa tội là một buổi lễ tiến hành khi trẻ con lên ba, đồng thời cũng là để kiểm tra xem đứa trẻ đó có năng lực gì. Trong thế giới này trẻ con thường sẽ được thần linh trao cho một năng lực được gọi là chúc phúc (gift), và những cái gift đó sẽ mang lại lợi ích vượt xa bình thường cho người được ban.

Ví dụ, một vài năng lực cấp thần thoại như không gian vô hạn giúp người sở hữu lưu trữ vô hạn đồ vật, năng lực bất tử có tác dụng đúng như tên gọi, khả năng thu hút người khác giới chỉ bằng cách chạm mắt, và gift của Lyel với Maria là những năng lực hữu ích trong chiến đấu kiểu như chiến đấu thuật và niệm chú tốc độ cao. Cả một cái năng lực chả để làm gì là năng lực chơi kéo búa bao cũng tồn tại luôn mới gớm. Tất nhiên thì mỗi năng lực khác nhau sẽ cho ta một sức mạnh khác nhau, và nếu có năng lực kiếm thuật thì tha hồ mà quẩy. Lắm khi, chỉ cần có gift thôi là người ta đã làm được những điều mà người thường phải mất hàng chục năm mới thành công rồi.

Tất nhiên, dù không có gift thì ta vẫn có thể đánh kiếm đấy, nhưng khi tập luyện thì tùy vào hữu vô, tốc độ tiến bộ sẽ rất khác nhau. Chính vì lễ rửa tội là để tìm hiểu xem ta mang năng lực gì nên cư dân trong thê giới này cực kỳ chú trọng nghi thức ấy.

Nhân tiện, gift của Lyel là《Chiến đấu thuật》và《Toughness》. Vì 2 cái gift này ban tặng khả năng chiến đấu và sức bền cực cao nên câu ta có thể tha hồ chiến đấu liên tục bằng sức bền gần như vô tận.

Gift của Gadols là《Thuẫn thuật》và《Ngoan kiện》. Năng lực này vừa giúp ta dùng khiên đỡ đòn của kẻ thù, vừa có thể dùng khiên tấn công đẩy ngược kẻ địch. Còn《Ngoan kiện》thì giúp người sở hữu chịu đòn từ kẻ thù.

Maria là《Kỳ tích của thần linh》và《Niệm xướng cao tốc》. Hai năng lực đó ban cho người dùng khả năng dùng Thánh Ma Thuật và thi triển ma thuật tức thời, cho nên cô ấy có thể kích hoạt Thánh Ma Thuật ngay lập tức. Do vậy nên có nói ma thuật của cô nàng và sức phòng thủ Gadols chính là sinh mệnh của party cũng không ngoa.

Gift của Maxwell là《Tương thích toàn bộ ma thuật thuộc tính》và《Tăng cường ma lực》, giúp người dùng sử dụng được mọi loại ma thuật và tăng cường hiệu quả của chúng. Vì đó nên những đòn tấn công bằng ma thuật tầm xa đầy uy lực của Maxwell đối lập hoàn toàn với khả năng tấn công của Gaduls.

Của Cortina thì là《Thần toán quỷ mưu》và《Cao tốc diễn toán》.《Thần toán quỷ mưu》giúp người ta đoán ra sách lược, chiến lược của kẻ thù ngay tức thì và đưa ra cách đối phó tối ưu nhất. Còn《Cao tốc diễn toán》thì tên sao tác dụng vậy, năng lực ấy giúp người ta tính toán xong ngay tức thì. Nhờ hai gift này kết hợp với nhau nên cô ấy có thể xử lý thông tin thần tốc và đưa ra chỉ thị giúp chúng tôi dễ hành động nhất có thể.

Chính vì là vậy nên lúc mà tôi sắp chết, cô ấy hiểu những điều tôi đang muốn truyền tải ngay tức thì. Và rồi, do không thể tha thứ vì Gadols đã thỉnh cầu chúng tôi làm nhiệm vụ ấy, và trên hết là không thể tự tha thứ cho bản thân mình vì không thể cứu được tôi, cô ấy đã rời khỏi nơi này.

So ra thì gift của tôi là《Thao mịch》và《Ẩn mật》tốt hơn họ nhiều. Nhờ có 2 gift đó nên tôi có thể tha hồ hành động mà không ai chú ý, đồng thời thao túng sợi thép để mà thủ tiêu hoàn toàn kẻ thù, đúng kiểu sát thủ. Nhưng cũng vì đó nên khi lâm vào tình thế phải chiến đấu trực diện, tôi gặp rất nhiều bất lợi. Có nói là tôi hên lắm mới đánh hòa với tên Ma Thần đó cũng không ngoa tí nào.

Dẫu rằng tôi vẫn chưa biết sau khi sinh ra thì gift của bản thân ra sao, nhưng vì sự thật là tôi có thể lén tập luyện cơ thể mà Finia, Leyl và Maria không hề hay biết, cộng thêm khả năng uốn dẻo mấy ngón tay khi nãy, coi bộ tôi vẫn còn giữ được những năng lực từ kiếp trước rồi.


Theo dõi & Thanh chuyển trang

Bỏ theo dõiUnfollowed.pngbộ truyện này
► Xem lại Chap 7♬   Eiyuu no Musume to Shite Umarekawatta Eiyuu wa Futatabi Eiyuu o Mezasu   ♬► Xem tiếp Chap 9
Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.