FANDOM


Lưu Pocket Xuất PDF
qVXrCVu.png

Minh họa

Đây là những hình minh họa có trong tập 2.

Viên đạn thứ nhất: Cô gái giữ đền có vũ trangSửa đổi

Shirayuki Hotogi là một Yamato Nadeshiko

Cô ấy là mẫu con gái thùy mị cổ điển của Nhât với mái tóc đen dài và mượt.

Cô ấy giỏi nấu ăn ,làm việc nhà và sẽ là một người vợ tôt, một người mẹ tuyệt vời đối với mọi người.

....Cô ấy nên như thế.

Cô ấy không nên là loại con gái vung thanh kiếm Nhật của mình trong lúc la hét:

“Tớ sẽ giết,giết,giết Aria sau đó tớ sẽ mổ bụng tự sát”

.... Một cách thản nhiên

“Sao lại là tôi?Cô nhầm người rồi!”

Ngay cả thám tử nổi tiếng Sherlock Holmes đệ tứ , Kanzaki H. Aria , cũng không thể hiểu được vì sao lại có người muốn lấy mạng mình.

Nhưng cũng không có gì là lạ.

Ngay cả tôi,bạn thời thơ ấu của cô ấy ,cũng không hiểu cô ấy.

Tôi nhanh chóng nghĩ về những chi tiết dẫn đến sự việc này:

• Shirayuki, vừa trở về từ buổi tập huấn hỏi tôi:”Có thật là cậu đang sống cùng một cô gái không?” và gửi cho tôi tổng cộng 49 tin nhắn vào điện thoại.

• Shirayuki một mình chạy đến đây

• Shirayuki ngay lập tức biến thành thế này khi cô ấy nhìn thấy Aria

....Không

Tôi không thể hiểu nổi.

Tôi không thể nghĩ ra lý do vì sao Shirayuki trở nên tức giận như vậy!

“Shirayuki!Cậu,cậu vừa hiểu sai điều gì?”

Dong!

Tôi chỉ nói được nửa câu khi Aria bỗng dưng đá mạnh vào lưng tôi.

Tôi , người bị đá văng thẳng vào tường , ngã xuống.

“Kinji, mau nghĩ cách giải quyết đi chứ!Nếu không phải lỗi của ngươi ,tại sao chuyện này lại xảy ra?”

“Đừng,đừng có đổ lên đầu tôi!”

“Không! Kin-chan không sai! Chính Aria mới là người sai! Chắc chắn Aria mới là người sai! Aria,cô,loại người như cô,mau biến khỏi mắt tôi--!”

Điều đó,không tốt chút nào!

Shirayuki—Cô ấy đã trở nên mất kiểm soát trong cơn giận.

Thật ra thì...mặc dù tôi không thể hiểu được lí do, Shirayuki vẫn thỉnh thoảng trở nên như thế này , ngay trước mắt tôi ,kể từ khi còn nhỏ.

Theo như kinh nghiệm của tôi, nếu như cô ấy chuyển mình vào trạng thái này, cô ấy sẽ không để nó biến đi.Các nạn nhân thậm chí không biết--các nạn nhân đều là con gái--tại sao họ lại bị đánh đập một cách dã man.

“Sự trừng phạt nặng nề--!!”

Shirayuki hét lên một tiếng chói tai và lao thẳng tới Aria,tạo ra những tiếng lộp cộp với đôi guốc mộc cô ấy đang mang.

Woosh!

Một nhát chém xuống hướng thẳng tới đầu của Aria.

Sao,sao lại có thể?!

Cô ấy, cô ấy thực sự có ý định giết người!

“Owww!”

Aria hét lên với một giọng the thé như một con mèo quý hiếm.

Paaa--!

Aria chặn kiếm của Shirayuki bằng hai tay.

(Bắt,bắt kiếm tay không)

Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người sử dụng nó trong một trận chiến thật sự.

Aria,chẳng có gì sai khi nói cô là chuyên gia về các kỹ năng chiến đấu.

Này, Kinji, đây không phải lúc để ngưỡng mộ việc đó.

“Con đàn bà ngu ngốc!”

Aria giữ chặt thanh kiếm với cả hai tay.

Tong! Shaa!

Váy của Aria gợn lên và cô ta kẹp chặt cánh tay phải của Shirayuki bằng cả hai chân.

Và với một cú vật mạnh bạo ,(cô ta) vặn cánh tay phải của Shirayuki lên.

“Valetudo!?”

Shirayuki dường chư nhận ra kỹ thuật chiến đấu của Aria ngay lập tức ,đôi guốc dặm mạnh xuống đất với tiếng ‘dong’

Và ‘bing’

Aria bị quấn chặt bởi tay trái của chính mình ,và bị đập một cách mạnh bạo xuống sàn.

Này ,này sàn nhà của tôi đã bị sụt xuống rồi đấy!

“Wuuu~ Biến đi! Biến đi, hồ ly tinh! Mau biến mất trước mặt Kin-chan của ta!”

Đôi chân của Shirayuki đá bay Aria một cách hung tợn.

“Ah?!”

Aria lộn tròn nhiều vòng, và ‘bing’ ,cô ta va phải cái ghế sofa trong phòng ,bị chôn vùi bên dưới.

“D-Dừng lại! Cả hai dừng lại đi!”

Sooo!

Ngay trước mắt tôi kẻ đang la hét, bên dưới cái sofa gãy—

Cuối cùng Aria ,bắn ra những viên đạn từ cặp súng của cô ta.

DangDang!

Tuy vậy Shirayuki, thản nhiên đỡ những viên đạn với thanh kiếm của mình.

“Bà bực rồi đấy!-- Bà sẽ biến ngươi thành một cái lỗ thông gió!”

Ping!

Aria, như vừa được bắn ra từ một cái máy bắn đá, phóng ra từ đống đổ nát của cái sofa với một tốc độ kinh hồn.

Trong lúc bắn cho đến khi hộp đạn rỗng, Aria lao đến gần Shirayuki bởi vì tất cả đạn đều bị chặn-

Shhh, Kla!!!

Giống như biệt danh của mình ,cô ta rút ra hai thanh kiếm ngắn ,đối đầu với thanh kiếm của Shirayuki.

So, kla, klakla, klaaaa--!

Cả hai bên đều ở trong tư thế phòng thủ.

“Kin-chan, đâm cô ta từ sau lưng! Như vậy cậu sẽ không bao giờ phải thấy cô ta nữa!”

“Kinji! Mau đến đây giúp ta! Ngươi là cộng sự của ta!”

Nhận được yêu cầu giúp đỡ từ cả hai người họ cùng một lúc--

Tôi thật sự...không biết phải làm gì.

“...Cứ làm như các người muốn.Đánh nhau cho tới khi cả hai cảm thấy hài lòng.”

Tôi ôm chặt cái đầu đau nhói, và... bước ra khỏi phòng. Tôi bước qua hai kẻ đang trừng trừng nhìn nhau,mở cửa sổ , và chui ra ban công.

Bạn hỏi vì sao tôi lại ra ban công à?

Vì ở ngoài này có một cabin chống đạn.

“Kin-chan!”

“Kinji!”

Tôi phớt lờ tiếng hét của cả hai, mở cửa cabin và...đi vào.

Shirayuki là một chiến binh điên cuồng.

Thiên tài chiến đấu Aria.

Loại chiến trận phi thường này, liệu một học sinh trung học bình thường như tôi cố thể ngăn nó lại hay không?

Câu trả lời chắc chắn là KHÔNG.

Đó là lý do... tôi...

Quyết định đóng cửa cabin, trốn tránh thực tại khó tin này.

Nếu muốn, bạn có thể gọi tôi là tên yếu đuối.Cứ làm như bạn muốn.

Nhưng không phải mọi người nên quí trọng mạng sống của chính mình sao?


Các Hotogi Miko còn được biết đến với tên gọi những người giữ đền có vũ trang.

Bất kẻ vị trí của ngôi đền ở đâu ,con cháu của họ hoặc những người giữ đền, luôn có những người mang trọng trách của những vị thần. Mặc dù ở nhà của Shirayuki, đền Hotogi , có vẻ như đã có một vấn đề khiến nó trở thành cơ quan bảo vệ có vũ trang.

Khi bạn thấy Shirayuki, bạn sẽ hiểu được rằng các Hotogi miko rất mạnh. Đó là lí do mà Shirayuki có thể thản nhiên đõ đạn, điều mà tôi chỉ mới làm được một lần trong Hysteria Mode.

Và nguồn năng lượng của cô ấy, thứ vẫn chưa được hiểu rõ hoàn toàn , vì rất khó để có thể nghiên cứu nó, có vẻ như là một loại ‘sức mạnh siêu nhiên’

....

....Siêu nhiên.

Bạn không tin tôi ư?

Tôi cũng không muốn tin.

Tuy nhiên, những người sử dụng siêu năng lực nên tôn tại một cách có chuyên môn.. Có vẻ như họ được đào tạo bởi các nghiên cứu gia bí mật trong các học viện đặc biệt ở mọi nước.Vì vậy, ngay cả trong Butei High,có một SSR.

Vậy là Shirayuki, một học sinh danh dự, đang được đào tạo một khả năng vượt trội hơn hẳn người bình thường.

Một Butei sử dụng siêu năng lực được gọi là một ‘choutei'[1] , mặc dù vẩn còn một số nghi ngại về họ,các siêu năng lực đang ngày càng trở nên quan trọng đối với Butei.

Haaa...Tôi thở dài một cách nặng nề.

--Nó quá là bất thường.

Tôi vẫn muôn đến một ngôi trường bình thường và trờ thành một người trưởng thành bình thường vào một ngày nào đó.

Mặc dù gần đây,bởi vì Aria, tôi đã bị kéo sâu vào thế giới siêu nhiên này hơn.


Trận chiến ở bên trong dường như đã dừng lại...để kiểm tra xem nó đã kết thúc chưa, tôi đóng điện thoại, thả nó vào trong túi và nhẹ nhàng...lặng lẽ lẻn ra khỏi canin chống đạn.

Cảnh tượng trong phòng gân như khiến tôi ngất xỉu.

Các bức tường đầy những vết đạn lõm và vết kiếm chém, tất cả đồ đạc của tôi vỡ tan thành từng mảnh nằm rải rác trên sàn nhà.

Cứ như là vừa một trận động đất và cuồng phong quét qua cùng một lúc.

Và mái tóc của hai cô gái “cuồng phong’ và ‘động đất” rối tung cả lên, quần áo của họ cực kì xốc xếch ,khắp người họ dính đầy bụi và mồ hôi.Cả hai bishoujo này đều bị thương và kiệt sức.

“Haa...Haa..Cô đúng là...con hồ ly tinh cứng đầu...”

Shirayuki tựa vào thanh kiếm để đứng vững ,thở một cách nặng nhọc.

Đó là lý do thanh kiếm của cô ấy cắm sâu xuống sàn nhà của tôi.

“Cô, cô mới chính là kẻ...phải thua cuộc...haa,haa..”

Cả hai đầu gối của Aria quỵ xuống sàn, và cô ta phải chống cả hai tay xuống đất để đỡ cơ thể của mình.

“Huh, đã có người chiến thắng chưa? Có vẻ như là một trận hòa nhỉ?”

Khi cả hai bên ngừng đánh nhau vì kiệt sức, sẻ có một người thứ ba đến như một người hòa giải. Đó là luật của thế giới.

Đó là cách mà tôi nghĩ , và bây giờ tôi đang thúc giục họ để đem đến hòa bình.

“—Kin-chan-sama!”

Shirayuki, có vẻ như cuối cùng cũng chú ý đến tôi, thu kiếm của cô ấy lại ,và lảo đảo ngồi xuống sàn nhà.

Đôi mắt của cô ấy trông giống như những viên Obsidian (Đá vỏ chai) tuyệt đẹp, bắt đầu trở nên ướt át, và cô ấy che mặt mình đi.

“Tớ , tớ sẽ chết để chuộc lỗi, nếu, nếu Kin-chan-sama bỏ rơi tớ , tớ sẽ giết Aria ngay lập tức và sẽ mổ bụng tự sát, như một lời xin lỗi đối với cậu.”

Cái cách cô ấy nói chuyện khiến không thể hiểu được.

Mà hơn nữa, ‘Kin-chan-sama’ là cái quái gì?

Có đến hai tiếp vi ngữ kính trọng.

“Tớ , tớ nói là...chuyện đó là sao...về bỏ rơi hoặc không?”

“Nhưng, nhưng ngay cả khi cậu bỏ hai con chuột đực và cái vào cùng một rổ , số lượng của chúng vẫn tăng lên!”

“Cậu không chỉ nói khó hiểu ,mà cậu còn bỏ qua rất nhiều”

Shirayuki nhanh chóng ngẩng gương mặt đẫm lệ của mình lên sau khi cô ấy nghe tôi nói những lời nóng nảy đó.

“A-A-Aria chỉ muốn chơi với cậu ,Kin-chan! Tuyệt đối!”

“Này, đừng có túm cổ tôi.”

“Là lỗi của tớ , tớ không đủ can đảm , đó là lí do mà Kin-chan lại ,vì một người phụ nữ bên ngoài,và không phải bên trong,mà...”

“Hắn ta sẽ vẫn như thế cho dù cô có can đảm hơn.”

Aria nói đầy ác ý từ bên cạch cô ấy.

“Cô, đừng nghĩ rằng vì hai người trông giống tình nhân nên cô muốn làm gì thì làm,đồ xảo quyệt!”

Shirayuki nói điều đó trong lúc đẩy tôi ra xa –clang!- và lấy ra một sợi xích lưỡi hái từ trong ống tay áo của cô ấy. “T-Tình nhân!?”

Shla! Sợi xích lưỡi hái Shirayuki lấy ra quấn quanh cánh tay trái đang giữ khấu M1911 đen của Aria.

Cái cách mà hai người họ dùng toàn bộ sức lực khiến cho sợi xích căng ra.

“Đừng,đừng nói vớ vẩn!Tôi-tôi không quan tâm đến những thứ như tình yêu!”

Aria, người cực kì sợ những chủ đề liên quan đến tình yêu, gương mặt của cô ta –huu!- hoàn toàn chuyển sang màu đỏ trong lúc cô ta hét lớn.

“Những thứ như tình yêu--nó chỉ làm tốn thời gian ma thôi, ta không làm như vậy, ta thậm chí không nghĩ đến nó! Ta quan tâm và không bao giờ mong muốn điều đó! Ta thậm chí không quan tâm đến nó!”

Sao cô phải nói câu đó tới ba lần chứ?

“Vậy Kin-chan đối với cô là gi? Aria! Cậu ấy không phải người yêu của cô chứ?!”

“Bọn ta không có mối quan hệ kiểu đó!”

Aria nói với một giọng the thé.

“Kinji là nô lệ của ta! Hắn chỉ đơn giản là nô lệ của ta thôi!”

“N-N-Nô lệ...?”

Măt của Shirayuki trở nên trắng bệt sau khi cô ấy nghe điều đó,miệng cô ấy há rộng ra.

Sau đó, cô ấy nghĩ về một thứ gì đó, và mặt của cô ấy trở nên đỏ như lửa.


Thực sự thì tính khí của cô ấy cũng rất thất thường.

“Cô, cô với Kin-chan thật sự đã, chơi những trò biến thái đó--!”

“Cô,cô cô cô đang nói cái quái gì thế! Nó không như vậy!”

“Đó chắc chắn là sự thật! Tôi đã từng nghĩ về những điều giống như vậy theo một cách khác, vậy nên tôi biết tất cả!”

“Khônggg---! Kinji!”

Aria, vẫn đang giằng nhau sợi xích với Shirayuki, với đôi mắt màu hồng của cô ta,trừng mắt nhìn tôi dữ tợn.

“Chuyện này 100% là do ngươi đã khiến con đàn bà quái đản này trở nên điên loạn! Mau nghĩ ra cách giải quyết đi! Nếu không ngươi sẽ phải hối tiếc!”

Tôi đang nghĩ cách giải quyết đây.

“...Uhh, việc đó. Này, Shirayuki, cậu trước.”

“Vâng.”

Shirayuki ngay lập tức thả sợi xích ra và ngồi quỳ xuống trước mặt tôi.

Tong!

Bởi những gì Shirayuki đã làm, Aria ngã xuống đất và nhìn thẳng lên trời. Tốt hơn hết là nên phớt lờ cô ta vào lúc này.

“Nghe tớ nói nè, Aria và tớ, bọn tớ chỉ đang tạm thời thành lập một đội Butei.”

“Thật không?”

“Thật,Shirayuki.Cậu biết biệt danh của tớ mà!Nó là gì?”

“...Kẻ ghét đàn bà.”

“Đúng rồi”

“Và ,tên đần độn”

“Nó chẳng liên quan gì đến chuyện này cả.”

“À, vâng”

Đừng nói ra những biệt danh dư thừa.Nó chỉ làm mọi chuyện phức tạp thêm thôi..

“Và bây giờ cậu cần phải hiểu.Cơn giận của cậu, thứ mà tớ không thể hiểu được, chỉ là một sự hiểu lầm thôi, nó chẳng có ý nghĩa gì hết. Làm gì có chuyện tớ, với con nhóc học sinh tiểu học lùn này, -lỗ thông gió- có thể có mối quan hệ đó được?.”

Aria cố ngắt lời tôi ngay giữa câu nói, nhưng tôi vẫn phớt lờ cô ta.

“Nhưng, nhưng...Kin chan à!”

Hmm?

Một Shirayuki luôn ngoan ngoãn vâng lời, nay lại hỏi ngược lại tôi.

“Chuyện gi?”

“Cái đó...”

Cô ấy giơ ngón tay ngọc ngà mảnh khảnh của mình lên và chỉ vào túi quần của tôi.

Đó...đó là con búp bê tôi bắt được với cái máy gắp thú, một con Đó...đó nhồi bông, ‘leopon’,cái móc điện thoại, đang lộ ra ngoài.

Con thú bông đó hơi to một chút, vậy nên ngay cả khi nó được nhét trong túi cùng với cái điện thoại, nó vẫn bị lòi ra ngoài.

Hidan no Aria 02-025

Nhưng...nó thì có vấn đề gì?

Tôi chỉ nhìn thấy ngón tay của Shirayuki, xoay sang túi áo của Aria đang ngồi dưới đất.

Ở đó...cặp móng và đầu của con 'leopon' cũng bị lộ ra ngoài,nhìn cứ như nó đang muốn nói ‘xin chào’ vậy.

“Nó thực sự nhìn giống một cặp--!”

Shirayuki bắt đấu la hét, Waaaaaaaah!, và nước mắt bắt đầu trao ra từ cặp mắt của cô ấy như một dòng thác.

“Một cặp?”

Không nhận ra rằng thế kỉ này đã xuất hiện những từ ngữ đặc biệt (pair-look), Aria khẽ nhíu mày.

“Đó là những gì các cặp tình nhân thường làm với nhau! Mình đã mơ về nó rất nhiều lần!”

“Ta đã nói với cô rằng quan hệ giữa ta và Kinji không giống như vậy! Với tên ngốc này, ta thậm chí chẳng có đến một micro-micro-gram thứ quan hệ đó với hắn ta!”

Aahhh...

Cuộc nói chuyện hòa bình cuối cùng cũng có thể bắt đầu.

Nhưng mà, micro-micro-gram nghĩa là gì thế?

“Shirayuki”

Tôi xoay sang Shirayuki, đặt hai tay lên vai và nhìn thắng vào mắt cô ấy.

“Câu, không tin những gì tớ nói ư?”

Shirayuki, thấy tôi cư xử hơi nghiêm trọng ,lau đi những giọt nước mắt đang chảy không ngừng.

“K.Không.Tớ tin ,tớ tin cậu...”

Cuối cùng sau ba lần từ chối của chúng tôi, thái độ của cô ấy cũng đã mềm mỏng hơn. Và, trong lúc lau nước mắt, cô ấy ngẩng đâu lên, nhìn tôi, rồi xoay sang nhìn Aria.

“Vậy, vậy giữa Kin-chan và Aria, hai người không có làm những chuyện như thế phải không?”

Cô ấy hỏi chúng tôi một cách lạnh lùng.

“ ‘Những chuyện như thế’ là chuyện gì?”

“Ví dụ như, 'hôn nhau' ấy...”

Hôn.

Có không?

Hôn nhau?

“...”

“...”

Aria và tôi nhìn cuống đất, và từ từ quay sang với biểu hiện như một viên đá.

Mặt của Aria trông như đèn tín hiệu giao thông màu đỏ, chớp tắt,và nháp nháy.

Không nói nên lời, cô ta cứ há miệng ra rồi đóng lại, nhìn chằm chằm vào tôi.

Này, đừng quăng câu hỏi khó cho tôi chứ.

Theo đúng sự thật ,tôi nên trả lới là ‘Có’ , nhưng nó chỉ là một giải pháp khẩn cấp trong trận chiến với Riko, nó không phải là vì tình yêu...

“Hai người...đã làm việc đó...phải không...?”

Hai con ngươi của Shirayuki, trong lúc nói điều đó, giãn rộng ra.

Vẻ nặt của cô ấy biến mất ngay trước mắt tôi, và tạo ra một tràng cười Ha Ha , Ha Ha Ha .Waaaaahahaha.

Này, này Shirayuki.

Hành động như vậy ngay lúc này là Rate-R!

“Đ-Đúng là chúng tôi có làm chuyện như vậy... NHƯNG!”

Shaaa.

Aria, từ phía bên kia , đứng lên một cách mạnh bạo mà không rõ lý do.

Và, một cách dứt khoát, ưỡn bộ ngực giả không thể lớn hơn được của cô ta lên.

“N-Nhưng, không,không cần phải lo!”

Không cần lo ư?

“Tôi vừa kiểm tra ngày hôm qua! Tôi,tôi-tôi,...”

--Tôi?

“TÔI VẪN CHƯA CÓ THAI!”

Aria hoàn tất câu nói của mình.

Tôi nghe cứ như là...

...Clang...

Chuông đồng hồ tang lễ vừa reng lên vậy.

....Tại....sao...cô ta ...lại phải có thai chứ?

Aria tự tin chắp hai tay lại với nhau như muốn nói ”Thấy thế nào?”.

Shuuu.

Một linh hồn trông giống Shirayuki thoát ra khỏi người cô ấy.

“—Shirayuki!?”

Gong!

Và như thế, Shirayuki ngã ngửa ra sau trong lúc ngồi.

“A,Aria, cô--Sao tự tự nhiên cô lại đem chuyện có thai ra nói vậy hả?”

“Ngươi...tên khốn vô trách nhiệm! Ngươi có biết ta đã căng thẳng thế nào sau khi người làm việc đó không?”

“Sao cô lại phải căng thẳng chứ?”

“Vì,bởi vì khi ta còn nhỏ, cha ta nói rằng ta sẽ có thai sau khi hôn?”

Nó sẽ không như thế!

Này,mọi người trong dòng họ Holmes!

Ít ra mấy người cũng phải giáo dục giới tính cho con mình chứ!

“Những chuyện như vậy sẽ không thể làm cô có thai! Ngay cả một đứa nhóc tiểu học cũng biết điều đó!”

“Vậy phải làm sao?Nói ta nghe phải làm sao mới có thai? Nói đi!”

“Ai, ai ,ai nói cho cô chứ, đồ ngốc!”

“Chắc chắn là ngươi không biết!”

“Tôi biết!”

“Vậy hãy nói ta nghe!”

“Có quỷ mới nói cô nghe , đồ ngốc!”

Trong lúc chúng tôi cãi nhau đến đỏ mặt tía tai, Wuuu! , trán của chúng tôi va vào nhau.

Shirayuki , không biết đã tỉnh lại từ lúc nào--

Như một làn khói, cô ấy biến mất khỏi căn nhà.

Này, này...

Sao mọi việc lại trở thành thế này chứ?!


Viên đạn thứ hai: Truy bắtSửa đổi

Nếu bạn muốn hỏi về tình thế hiện nay giữa Aria và Shirayuki thì hiển nhiên là tách biệt như ánh sáng và bóng tối.

Tự dán mác “một người nên học hỏi tất cả mọi thứ bằng cách tự mình tìm hiểu”, Aria bắt đầu khám phá bí ẩn về sự sống được tạo ra giữa nam và nữ, và có vẻ như đã thừa nhận rằng kiến thức sinh lí học của cô ta là sai lầm.

Chính vì vậy trong một khoảng thời gian sau đó, cô ấy liên tục cư xử kì lạ mỗi khi cô ấy thấy tôi, đỏ mặt nữa.

Tuy nhiên do thuộc thể loại người chóng nhớ chóng quên, cô ta lại trở lại bản thể thực với những cú đá cuồng nộ, những cú đạp hung tợn, và thường xuyên nã đạn liên thanh vào mặt tôi vì những thứ nhỏ nhặt. Hah, làm ơn quên tôi đi mà.

Còn về phía bên kia.... sau sự kiện đó, Shirayuki rõ ràng là đang tránh mặt bọn tôi.

Trước đó, mặc kệ là tôi có thấy bị làm phiền hay không, cô ấy luôn luôn chăm sóc cho tôi, và từ sau trận chiến với Aria, mỗi lúc cô ấy thấy tôi, cô ấy lại trở thành một sinh vật rụt rè với giác quan cảnh giác cao độ, rồi nhanh chóng trốn mất.

Như thế này, một ngày, trong bữa trưa.

“Tohyama-kun. Tớ ngồi đây được không?”

Trong khi tôi đang miệt mài ăn món bít tết trong căn tin trường, và trong lúc Aria đang ăn bánh bao vị đào cô ấy vừa mua, một cậu chàng đẹp mã ngay trước mặt tôi hỏi.

Phải công nhận đó là một người hết sức đẹp trai.

Khuôn mặt của cậu ta lộ ra một nụ cười lịch lãm, cậu ta xuất hiện ngay trước mặt tôi, Shiranui Ryo của Đội Đặc Nhiệm.

Trước đây, cậu ta thường ở chung đội với tôi.

Cậu ấy là Butei cấp A. Mặc dù có nhiều yếu tố khác nhau cần thiết ở cấp A, khả năng phối hợp của Shiranui là rất cao. Trên đôi tay trần, khả năng sử dụng chủy thủ hay kĩ năng xạ thủ đều hoàn toàn có thể tin tưởng được.

Độ tin cậy của khẩu súng cậu ta chọn là rất cao, một khẩu Mk.23 MODO với ống nhắm laser gắn kèm vào.

Sau khi Shiranui ngồi xuống, cậu ta đổi lấy cái đĩa mà cậu ta làm đổ khi cậu ta đặt nó xuống bằng đĩa của chính cậu ấy. Và cậu ta còn không quên xin lỗi , gật đầu trước tôi. Cậu ta quả nhiên là một người tốt.

...... hơn nữa, cái cậu Shiranui này cũng rất nổi tiếng với đám con gái.

Cũng phải thôi, cậu ta không những rất cool, mà còn là một trong số ít những người lịch sự trong trường.

Mặc dù cỏ vẻ lạ--- trước khi tôi bị dính chặt vào Aria, khi tôi suốt ngày dính với Muto và Shiranui sau giờ học, nhưng tôi vẫn chưa từng nghe thấy cậu ta có cô bạn gái nào.

“Kinji , tớ nghe thấy tin đồn về cậu rồi đấy. Nếu cậu dám chạy trốn tớ sẽ tông cậu nát bét đấy.”

Một người khác đẩy vào đĩa của tôi ra, và sau đó với mái tóc rễ tre, đặt đĩa của cậu ta lên bàn. Cậu ta là Muto Gouki.

Cậu ấy là át chủ bài của Logi, rất nổi dang trong lĩnh vực phương tiện giao thông, là một tay lái cự phách có thể điều khiển mọi thứ từ xe hơi tới tàu ngầm nguyên tử.

Hơn nữa, để dễ dàng duy trì nó, cậu ta chọn dùng một khẩu súng lục ổ quay Colt Python

Mặc dù khả năng nạp đạn rất kém, và không thể gắn thêm ống hãm thanh, nên thông thường không mấy butei sử dụng nó.

Phải nói thêm là, chả có đứa con gái nào thích Muto cả. Mặc dù cậu ta không phải là người xấu, nhưng tính cách cậu ta quá tự do.

“Tin đồn gì cơ?”

“Kinji, có phải cậu đang cãi nhau với Hotogi-san?”

.... Quả nhiên là trường Butei có khác.

Tin tình báo, à không, tin tức nhỏ nhặt cũng được truyền đi với tốc độ ánh sáng.

Nhưng Muto này, sao cái mặt cậu lại như không hài lòng thế kia?”

“Hotogi-san trông rất suy sụp, có chuyện gì đã xảy ra thế?”

“có chuyện gì có thể xảy ra giữa tớ và Shirayuki cơ chứ... à tiện đây, Muto. Cậu, cậu thấy Shirayuki à?”

“Sáng nay, Shiranui nói rằng cô ấy đang bói cánh hoa ở trong nhà kính.”

“Bói cánh hoa nghĩa là sao?”

“Nó khá nổi tiếng đó”

Đôi chân mày điển trai của Shiranui dãn ra rồi nói.

“Tớ không biết. Cậu biết không, Aria?”

Aria, người đang ngồi trước mặt tôi, lắc đầu nguầy nguậy với môt biểu cảm “ta không biết” như dán trên trán cô ta khi được hỏi.

Hai chùm tóc của cô ấy ngúng nguẩy như 2 cái dùi trống của cái trống lúc lắc.

Tiện đây, tôi nói luôn vì sao Aria có vẻ yên lặng nãy giờ. Đó là vì mồm cô ấy đang đầy ứ bánh bao vị đào.

“Tohyama-kun, cậu phải biết về nó chứ. Đó là việc ngắt hoa sau đó bẻ từng cánh hoa, vừa đếm từng cánh vừa nói “yêu-không yêu- yêu-không yêu- yêu-không yêu-“... kiểu kiểu thế”.

Aaah, ra là cái đó à.

Tôi không thể ngờ rằng ngày nay còn có người làm cái trò mà chỉ có thể có ở thời Showa đấy.

Cái cô Yamato Nadeshiko kia quả nhiên là vưu vật hiếm có của thiên đường mà.

“Mặc dù cô ấy nhận ra tôi đang nhìn, tiếng chuông báo vào tiết một vang lên... vậy nên màn bói bị dừng lại. Nhưng có vẻ như cô ấy đã khóc... Tohyama, sao hai người lại chia tay vậy? Phải chăng tình yêu của cậu với cô ấy đã trở nên nguội lạnh?”

Wuuu, Âm thanh chóp chép khi ăn bánh bao đào của Aria lại phát ra.

.... Tình yêu không phải là thứ có thể dễ dàng giải nghĩa.

Nó sẽ làm cái con khỉ kia phản ứng dữ dội mất.

“Nghe này... tớ không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng mối quan hệ giữa tớ và Shirayuki không phải là như thế. Bọn tớ chỉ là bạn thuở nhỏ thôi.”

“Bạn thuở nhỏ á, thật chứ? Đó thường luôn là lí do để đá người khác. Tớ nghe đồn rằng Kanzaki-san đã ghen tị tới phát điên, rồi nã đạn vào Hotogi-san. Dựa theo suy luận của tớ, Tohyama-kun và Kanzaki-san đang tiến triển hết sức thuận lợi, cho nên, hai cô gái đã chiến đấu chống lại nhau... phải không? Vì có Kanzaki-san, ở trong Đội Đặc Nhiệm mọi người đang đồn ầm lên về Tohyama-kun. Và có vẻ rất phấn khởi nữa.”

Woahwoahwoah!

Hidan no Aria 02-035

Má của Kanzaki H. Aria đột nhiên đỏ bừng, rồi cô ấy nuốt cái bánh bao đào cái ực.

“ngươi, ngươi, ngươi --- đồ biến thái!”

Chả hiểu tại sao, cô ấy đấm thẳng vào mặt tôi.

Ê, đừng kì quặc thế chứ.

Nếu cô muốn đấm ai đó, thì đó phải là Shiranui.

“Tôi nói rõ ràng rành mạch cùng cái cậu luôn. Không phải là vì tôi gh-ghen tị mà tôi truy sát Shirayuki đâu. Kinji và tôi chỉ là chiến hữu. Không dính dáng gì tới tình yêu sất. Chắc chắc, chắc chắn, chắn----chắn là không phải như lời cậu nói. Đây là lời từ trái tim tôi đấy”

Cậu không cần điên cuồng phủ nhận vậy đâu.

“Ah, vậy ra chuyện là như vậy. Vậy có nghĩa là Tohyama-kun vẫn còn cơ hội để hàn gắn với Hotogi-san?”

“Cậu nói hàn gắn nghĩa là sao? Nghe này, Shiranui, cậu vừa bảo rằng chuyện đó xảy ra lúc chuông vào tiết vang lên, nhưng tớ đã thấy Shirayuki đang cuốc bộ hết sức bình thường trong hành lang trường, và lúc đó cô ấy còn không thèm chào hỏi tớ và tiến vào phòng tắm nữ. Cậu hẳn là nhầm rồi.. Còn nữa, hàn gắn hay không, tớ không cần lời khuyên của cậu.”

“Cậu nói phải, tớ xin lỗi”

Shiranui cười một nụ cười như người cha đỡ đầu và xin lỗi tôi, và điều đó khiến tôi dừng đào sâu thêm xa hơn. Cậu ta quay đầu sang rồi thì thầm vào tai Aria “Tohyama-kun có vẻ như đang trong tâm trạng không tốt lắm” hoặc na ná vậy.

Còn về người còn lại, Muto.... mặt cậu ta như muốn nói rằng cậu ta muốn hỏi thêm, nhưng hơi khó nói ra. Chà, mặt Muto trở nên kì quặc đã là chuyện quá sức bình thường rồi.

“...Ê, Shiranui”

Tôi không muốn lại bị Shiranui hỏi tiếp, nên tôi quyết định thay đổi chủ đề.

“Cậu, Cậu định làm gì trong sự kiện thể thao Adseard. KHông phải cậu được chọn là người đại diện à?”

Sự kiện thể thao Adseard—một cuộc thi quốc tế hàng năm của butei, và cùng lúc với cuộc thi quốc tế cho học sinh cấp ba, giống như Olympic vậy.

Mặc dù nó chắc chắn là sẽ khác so với Olympic, do cuộc thi này có cả lính đột kích và xạ thủ, nó sẽ đẫm mùi thuốc súng.

“Tớ chắc sẽ không xuất hiện trên nền, do tớ chỉ là người thay thế thôi”

“ Cậu có định giúp trong các hoạt động lễ hội không? Cậu muốn làm cái gì? Những cái đó cậu không làm được đâu.”

“Tớ vẫn chưa quyết định được. Tớ nên làm gì đây?”

Shiranui phát ra một tiếng thở dài có thể khiến một đống em đổ xiêu vẹo.

Và trái ngược với cậu ta, Muto đã nhét đầy Yakisoba vào mồm, và vẫn còn cặn mì khô ở trên kẽ răng.

“ Cậu sẽ làm gì trong hội thi Adseard hả Aria?”

“Tôi sẽ không tham gia đâu. Mặc dù họ chọn tôi làm thành viên của đội bắn súng, tôi đã từ chối.”

“Vậy là cậu sẽ giúp đỡ cho lễ hội? Cậu định làm cái gì?”

“Tôi là hoạt náo viên trong lễ bế mạc.”

“Hoạt náo viên..? À, ý cậu là Aru=kata.”

Aru=kata là từ tiếng Ý cho [vũ khí] lai với tiếng nhật cho [hình thái]. Đó là tiếng lóng của butei, một sự kết hợp giữa kiếm thủ và xạ thủ , cổ vũ cho các hoạt động cổ vũ thường niên, cũng như lễ diễu hành.

Và những cô gái trong Buei High, Không hề biết nghĩa của từ “cấm kị” này, tự gọi chính họ là “hoạt náo viên”

“Kinji là cộng sự của ta, nên ngươi phải giúp ta. Hiện giờ ngươi cũng chả có việc gì để làm phải không?”

“À, ờ...”

Lễ hội này vốn nhằm mục đích biến “butei” trở nên gần gũi hơn với những người không thích họ.

Rất có thể những người tổ chức nghĩ rằng nếu những cô vũ công trông cute một chút thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Vậy nên, tất cả vũ công đều là nữ, và ăn mặc như hoạt náo viên.

Và những chàng trai thì chơi nhạc ở đằng sau, một cách kín đáo.

“Âm nhạc hử. Mặc dù tôi khá là bình bình...nhưng cái này cũng có vẻ tốt.”

“Ồ, nếu Tohyama-kun định làm, vậy tớ cũng sẽ tham gia. Sao cậu không tới luôn nhỉ, Muto-kun?”

Shiranui nói, một nụ cười chợt lóe lên thanh lịch như hơi thở mùa xuân, trong khi nhìn về phía tôi và Muto.

Trời ạ, cậu lúc nào cũng bị cuốn theo trào lưu vậy đó...

“Một ban nhạc à? Cũng không tệ lắm nhỉ. Được rồi, vậy tớ cũng tham gia.”

Muto cũng đã đồng ý.

Hai cái người này, các cậu không bao giờ có kế hoạch gì cho riêng mình à.

Chà, mà nói chúng tôi cũng chả có tư cách gì mà hạch sách họ.

“nhưng... Kanzaki-chan, thật đáng tiếc khi cậu từ chối tham gia vào đội xạ thủ. Đây là kiến thức thông thường đấy, cậu phải biết chứ? Nếu cậu giành được giải ại Adseard, vậy là cậu một phát lên tiên luôn. Không chỉ nhận được học bổng từ đại học Butei mà cậu sẽ còn được tuyển dụng thường xuyên hơn. Cậu có thể dễ dàng gia nhập một tiểu đội Butei nào đó, hoặc thậm chí bắt đầu mở 1 văn phòng Butei tư nhân luôn, cậu biết chứ?”

“Tôi không cần những thứ mà xa tít tắp ở tương lai. Có những chuyện tôi phải làm ngay bây giờ. Tôi không thể tận hưởng những thời khắc ngọt ngào luyện tập cho cuộc thi”

Những chuyện cô ấy phải làm à.

Từ cái giọng nghiêm túc đó, thì...

Chắc chắn đó là cứu mẹ cô ấy, Kanzaki Kanae-san.

Để cứu mẹ cô ấy, Kanae-san, người bị kết án oan, Aria đã phải gánh vác trách nhiệm nặng nề là theo đuổi và hạ gục hung thủ thực sự ---“ Butei Killer” mà chúng tôi đã chiến đấu trước đó, Riko Mine Lupin đệ tứ là một trong số họ--- cô ấy phải dành tất cả thời gian và đối mặt với những nguy hiểm luôn rình rập để có thể bắt bọn chúng, một số phận thật nghiệt ngã.

Còn nữa, với tôi, trợ thủ của cô ấy--- tôi cũng phải gánh vác số phận này.

Riko, người trong gang tấc thoát khỏi bọn tôi trong cuộc không tặc, là người đã giết anh trai tôi.

Chỉ vì lí do đó thôi cũng đủ rồi, tôi sẽ kết thúc nó. Tôi sẽ trả thù.

Và Riko ... cô ấy nói rằng anh trai tôi, người vốn dĩ đã chết, lại còn sống. Mặc dù tôi nghĩ đó chỉ là những thứ để khiêu khích tôi, nhưng mà nói thật, tôi vẫn còn hoài nghi.

“Ngoài Adseard ra”

Aria , người vốn đang tiếp tục nói, bỗng khoanh tay lại, và ưỡn ngực ra phía trước.

Có vẻ như cô ấy đang cố kiếm thêm chút chiều cao để có thể cúi mình nhìn tôi tử tế. Thật sự là xấu hổ khi cậu chỉ cao có 1.42m đó .

“Kinji, chỉnh đốn ngươi quan trọng hơn.”

“... ch-chỉnh đốn? Các cậu đang chơi một số thể loại trò chơi kì lạ à....?”

Cơ mặt Muto bắt đầu giật giật, cậu ta quay đầu nhìn trước sau giữa tôi và Aria.

“.... Cậu bắt đầu nói những thứ giống hệt Shirayuki. Và Aria... sao cô không thể nói thẳng ra là cô chỉ đang huấn luyện tôi trước mặt mọi người?”

“Trật tự, ngươi là nô lệ của ta, tất nhiên ta phải gọi đó là chỉnh đốn”

Này, không phải cô vừa bảo tôi là trợ thủ của cô hay sao?

Khi cô đủ sung sướng rồi thì tôi lại trở lại làm nô lệ à?

“ Dù sao thì, cô định “chỉnh đốn” tôi như thế nào?”

“Về chuyện đó... Mmm- từ ngày mai trở đi, ngươi sẽ luyện tập cùng ta vào mỗi sáng.”

*Thì thầm*

Aria, người vừa mới nghĩ ra một ý tưởng kinh dị đến bất ngờ, trông rất hạnh phúc thì thầm” mm, ý kiến không tồi” với chính cô ta.

Chết tiệt. Đúng là tự mua dây buộc mình mà. Đáng lẽ tôi không nên nói chuyện về Adseard.

Buổi sáng hôm sau, 7:00AM

Tôi, theo lệnh Aria, người đã dí súng vào thái dương tôi tối hôm qua, và đi tới nơi đã chọn cực kì sớm...

“ Ta là ai?”

Tôi quay đầu nhìn Aria, người đang lấy tay dụi dụi mắt, và không nói tiếng nào.

Đáng-

Đáng yêu chết mất.

“Aah, trời ạ. Ai ngờ ngươi lại bị dụ dễ vậy chứ. Ngươi đúng là ruột để ngoài da mà”

Aria, người đã ngồi xuống trên đôi cao gót, và tay thì chống nạnh trên hông...

Đang ở trong trang phục cổ động.

Đồng phục đội hoạt náo viên là thứ hiếm hoi được thiết kế trên tông màu đen.

Trên cái áo bờ lu không tay, có một khoảng trống ở vùng ngực. Và tôi có thể dễ dàng nhìn thấy được làn da kem sữa trắng mịn của cô ấy qua nó. Thông thường, cái lỗ này có hình trái tim, hay một ngôi sao. Tuy nhiên, quả nhiên là đồng phục của cấp ba Butei, cái lỗ có hình viên dạn.

Tôi hết sức cẩn thận nhìn xuống cái vái của cô ấy. Nó ngắn đến nỗi có thể nhìn ra cả Gunchira (khoảnh khắc mà người ta thấy được khẩu súng giấu dưới váy. Người phát minh dĩ nhiên là tên khốn Muto)

(ở nhật có panchira, tức là lộ pants, tất nhiên gunchira có nghĩa là lộ súng)

Hidan no Aria 02-045

“Cái...cái bộ đồ đó, là gì vậy?”

“Rõ rành rành còn gì? Đây là trang phục đội cổ động. Ngu cũng nên có giới hạn chứ?”

“ Cô không có đủ tư cách nói câu đó với tôi đâu. Ý tôi đang hỏi là “sao cô lại mặc cái đó?””

“Thế sao ngươi không nói toẹt ra luôn đi hả đồ ngốc? Đây là dành cho buổi huấn luyện cổ vũ mà ta sẽ tập trong khi chỉnh đốn ngươi. Nếu làm cả hai cùng lúc, sẽ không lãng phí thời gian, đúng chứ?”

Aria nói, tròng mắt đảo quanh căn phòng trống không, với một nét mặt hết sức thỏa mãn.

Đây là một nơi ở góc bán đảo mà trường Butei nằm trên, được gọi là “biển hướng dẫn”.

Đó là một dải đất hẹp nằm giữa phía sau của bảng hiệu của cầu Cầu vồng và sân vận động.

Tôi không nghĩ rằng một học sinh chuyển trường như Aria lại có thể tìm ra được một nơi hoang vắng thế này để huấn luyện tôi. Ngoài ra, cô ấy còn định xử lí cái vụ huấn luyện của riêng cô ta cùng một lúc luôn.

“...vậy, giờ tớ phải làm gì?”

“ahem.”

ChiAria (chibi cheerleader Aria) tạo dáng hết sức trang nghiêm, rồi làm lưu loát cổ họng.

Chậc, quả nhiên y chang đứa con nít mà.

Cô ấy có thể cực kì cute, nhưng nói thật cũng có hơi phiền nhiễu tôi đôi chút.

“ Trong tim ta, ngươi là một butei hạng S”

“Chỉ trong tim cô thôi”

“Đừng có ngắt lời ta”

Trông thấy Aria rờ tới súng, tôi nín luôn, nhằm bảo toàn cái mạng còm cõi của mình.

“Một Assault hạng S bao hàm vời việc ngươi là một người có đủ khả năng như một đặc công chuyên nghiệp”

Sao có thể như vậy chứ?

“Ngươi có những khả năng đó, và đôi khi ngươi sử dụng được chúng. Tuy nhiên, ngươi lại không biết cách kích hoạt sức mạnh của mình.Vậy nên những gì chúng ta cần là một “Chìa khóa” để mở khóa các khả năng của ngươi.

Aria nói với giọng điệu của một cô giáo.

Dù vậy, tôi biết chắc rằng ngay cả trong mơ, cô ta cũng không ngờ được rằng mình chính là chiếc chìa khóa đó.

“Vậy, theo điều tra của ta sau chuyến không tặc—ngươi bị mắc chứng đa nhân cách.”

Đa nhân cách, huh?

Hehe, cô đoán sai rồi.

Hysteria Mode không phải những thứ như rối loạn tâm lí.Thay vào đó, nó ảnh hưởng đến hệ thống thần kinh.

Nghĩa là nó hoàn toàn khác với đa nhân cách.

Tuy vậy...tôi giả vờ lắng nghe cô ta một cách chăm chú, quyết định để cho cô ta tiếp tục suy nghĩ theo hướng này.

“Đúng không? Giờ ngươi đã hiểu rồi chứ?”

Ồ Aria.Làm ơn cứ tiếp tục điều tra theo cái hướng hoàn toàn sai lệch đó đi!

“Ta đã tìm hiểu về nó trên mạng và sách báo.Nó khá là thú vị. Vậy là, có lẽ ngươi đã gặp phải một số chấn thương tâm lí lúc còn nhỏ khiến cho ngươi hình thành một nhân cách khác, và ngươi chỉ có chuyển sang nhân cách đó trong lúc trận chiến lên đến đỉnh điểm.”

“Ra là vậy.”

“Ngươi đã biến đổi trong vụ cướp xe đạp và chuyến không tặc, sau tất cả.”

“Đúng vậy”

“Vậy nên, bước đầu tiên của cuộc huấn luyện là liên tục đưa ngươi vào những tình huống mà ngươi cảm thấy áp lực của trận chiến.”

Aria nói xong, và dù đang ăn mặc như thế,cô ta rút thanh wakizashi (đoản kiếm) giấu ở sau lưng ra với một tiếng *CHI!*

“--Ah, này khoan đã!”

“Sao hả? Ta sẽ sử dụng súng sau,không cần phải lo “

“Không phải thế! Nếu cô chém tôi như thế tôi sẽ bị chẻ thành từng khúc!”

“Dù thế nào đi nữa, trong đầu của ngươi, có nhiều nhất một thìa chất xám. Tuy nhiên nó khiến cho ta nghĩ rằng. Ta phải làm mọi thứ theo đúng trình tự,phải không?”

Aria bỗng nhiên nói những lời phẫn nộ ấy.

“Cuộc huấn luyện này nhằm gây áp lực lên ngươi, kẻ đang ở trong trạng thái ‘Kinji ngốc’ vào lúc này, cho tới khi ngươi tỉnh ra và đánh trả.Một cuộc huấn luyện có phương pháp.”

“Đánh trả...?”

“Ngươi vẫn chưa hiểu hay sao?Thật hết thuốc chữa! Vậy thì ta sẽ giải thích từng bước một, cứ đứng đó mà nghe những gì ta nói, trong lúc vừa khóc vừa làm sạch lỗ tai, được chứ?”

Nếu thật sự có người vừa khóc vừa làm sạch tai cùng một lúc, đó chắc chắn là một người điên.

“1: Ngươi, kẻ đang ở trong trạng thái Kinji ngốc vào lúc này.2: Sẽ thức tỉnh trong chiến đấu.3: Và phản công. Đó là những gì ta nghĩ, và cũng là thứ tự lý tưởng của các sự việc.

Vậy ra là như thế.

Đây là kế hoạch mà cô khuyến khích đó ư? Độ ngây thơ của cô hẳn đã ngang với những người trí não kém phát triển.

Nếu cô ta tuyên bố rằng mình là con cháu của thám tử nổi tứng thế giới, Sherock Holmes đệ tứ...tôi chắc rằng chính phủ Anh sẽ phải kiếm tra DNA của cô ta vì danh dự quốc gia.

“Vậy, thứ ngươi cần phải học là, kĩ năng phản đòn.”

“Kĩ năng phản đòn?...Nó là gì?”

“Trước tiên là ‘Bắt kiềm tay không’”

Giọng nói của Aria nhỏ dần trong lúc cô ta nâng thanh wakizashi của mình lên.

“Khoan đ--”

Cô ta vung nhanh đến nỗi tôi không kịp hét lên “Khoan đã”

Kich!

Tiếng thanh đao xé gió xẹt ngang tai tôi.

Aria, sử dụng tốc độ mà tôi không thể theo kịp,chém thẳng xuống vai tôi với thanh wakizashi của cô ta.

--Tuy nhiên, cô ta rút thanh đao lại trước khi nó chạm vào vai tôi.Tôi chẳng nhìn thấy gì sau tất cả.

Fu.

Mùi Gardenia (Hoa Dành Dành) thoang thoảng, cuốn theo làn gió Aria tạo ra, tỏa về phía tôi.

“Được rồi. Trước tiên, hãy tưởng tượng lại cảnh đó 500 lần. Ngươi có 10 phút.”

Aria nhìn tôi, kẻ đang không nói nên lời với đôi mắt màu trà của cô ta.

“...Tưởng tượng?”

“Đúng vậy. Nghĩ về thời khắc thanh đao chém xuống, và tưởng tượng ngươi bắt nó bằng tay. Ngươi có thể thử di chuyển tay nếu muốn.”

Fyuu, Kich.

Aria , với một động tác phức tạp, tra lại thanh đao vào vỏ trên lưng cô ta.

“Vậy...nó chỉ là luyện tập tưởng tượng.”

“Chứ ngươi nghĩ là gì? Chẳng lẽ ngươi muốn có vài vết bầm trên mặt hay sao?”

“Tôi hiểu rồi.Tôi hiểu rồi.Dù sao đi nữa tôi cũng chăng thể làm việc đó.”

Tôi thở dài, không còn lựa chọn nào khác,tôi bắt đầu tưởng tượng cảnh bắt thanh kiếm của Aria.

Aria, đang quan sát tôi, cuối cùng cũng gật đầu hài lòng.

“Được rồi.Kinji khá hơn rất nhiều khi hắn vâng lời.Cậu bé ngoan. I-U,tổ chức đã làm mẹ ta bị bắt,hình như có một kiếm sĩ bậc thầy trong hàng ngũ của họ.Dù sao đi nữa, bắt kiếm bằng tay cũng là kĩ năng cơ bản dành cho Butei. Ngươi phải thành thạo nó.Được chứ?”

Aria nói, cười như một người chị.

...Bị đối xử như một đứa nhóc, có vẻ như tôi hết thuốc chữa thật rồi.

“Được rồi, ta sẽ bắt đầu đếm ngược: 9 phút 59 giây, 58”

“Tôi đang làm đây.Tôi đang làm việc đó đây.”

“Ngươi bị cấm nói những điều không cần thiết.Ta phạt ngươi thêm 30 giây nữa.”

...Đó là luật của Aria sao?

“...Dù sao đi nữa, tốt thôi...tôi sẽ làm những gì cô nói.”

Tôi nhẹ nhàng thở dài.

Tôi không quan tâm đến chìa khóa để kích hoạt Hysteria Mode...

Sau tất cả , tôi đã đưa ra lựa chọn này trước đây.

Không bao giờ có chuyện tôi trở thành sứ giả của công lý.

(Tôi sẽ chỉ làm những gì Aria muốn)

Tuy nhiên, nó giống như là tôi chỉ đang tự khuyến khích mình, tôi không làm việc đó vì cô ta dễ thương. Nó chỉ là vì ‘Những người đàn ông vĩ đại luôn giữ lời hứa của họ’

Do đó, những lựa chọn khác của tôi--chuyển tới một ngôi trường bình thường, sống như một người bình thường, với một cuộc sống bình thường--tôi vẫn chưa từ bỏ chúng.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ và thực hiện bài luyện tập tưởng tượng.

Aria lấy một cái Ipod ra từ váy của cô ta...

Tôi xoay sang nhìn...trên màn hình của cái Ipod đang chiếu một đoạn phim.

Nó là một đoạn video của một màn trình diễn Aru=Kata.Nghĩ về nó, tôi, người theo sự chỉ dẫn của Aria, đăng kí vào ban nhạc,cũng nhận được một đoạn video từ ban chuẩn bị Adseard.

“Mmm...dễ thương đấy.”

Aria tự nói với chính mình, và bước ra xa tôi vài bước,cô ta quay người lại...

Tap.

Tap tap.

Cô ta bắt đầu nhảy múa, tất cả một mình.

Ooh! Cô ta khá giỏi đấy chứ!

Mặc dù tôi không có hứng thú với những động tác cổ vũ,và tôi cũng không thể hiểu được chúng, nhưng với mái tóc màu đào vung vẩy trên không trung,những động tác của Aria khiến cho cả một kẻ nghiệp dư như tôi nghĩ rằng cô ta thực sự là một cổ động viên tuyệt vời.

Điệu nhảy bắt đầu với những động tác thông thường--Tap tap tap

Trong lúc các động tác dần dần chuyển sang võ thuật [Kata].

Vì lẽ đó, để cho Aria nhảy trong lúc mặc đồng phục cổ động...cô ta khá là cuốn hút.

Aria, tiếp tục đổi từ kiếm sang súng, đá một chân lên trời, tạo dáng.

Có vẻ như cô ta chẳng hề cảm thấy xấu hổ , vì cô ta đang mặc quần đùi, không phải quần lót, thế nên cô ta tiếp tục các động tác một cách tự nhiên.Tuy nhiên, cô ta thực sự tuyệt vời trong bất cứ việc gì cô ta làm.

Pui pui pui. Pui pui pui.

Aria giơ cao hai nắm Pom Poms, và nháy một nụ cười [☆] Với cặp mắt lục bình luôn tràn ngập sự giận dữ ấy, và thậm chí ngay cả khi cô ta chỉ cười như một phần của màn trình diễn, tác động của nó gấp hai lần bình thường. Mặc dù tôi không biết chắc nó thực sự tác động đến điều gì.

Mặt khác...Aria, trong lúc tập cổ vũ...

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, nó thực sự khiến tôi nghĩ cô ta chỉ là một cô gái bình thường.

Tôi nghĩ ngay cả khi cô ta luyện tập trong một ngôi trường bình thường,sẽ không có ai nghĩ rằng cô ta bất thường. Họ chỉ nghĩ rằng cô ta hơi bướng bỉnh, nhưng lại rất năng động.

“Này...Kinji?”

Aria bỗng nhiên đừng lại, và cặp mắt màu trà chĩa thẳng vào tôi, hai bím tóc của cô ta lắc lư trong không trung khi cô ta quay lại nhìn tôi.

“Sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào ta thế hả?Thật bẩn thỉu.” Hmph! Aria đặt hai tay của cô ta, vẫn đang cầm Pom Poms, lên ngang hông .Tuy nhiên,cô ta nhận ra váy của mình hơi xếch lên một chút, và cô ta dùng hai bàn tay vẫn đang làm Pom Poms của mình để chỉnh lại.

“Ta không có chơi tung hứng, ngươi biết không?”

Tôi không chắc vì sao cô ta lại phải xấu hổ, nhưng hai má của cô ta bắt đầu ửng hồng.

“Về nguyên tắc, các động tác cổ vũ đều giống như đang tung hứng ,đúng không? Và dù sao đi nữa, tôi cũng không định xem cô nhảy.”

Thực sự thì, sau khi nhìn chằm chằm vào Aria một hồi lâu,tôi cảm thấy hơi bối rối và quay mặt đi.

“Vậy tại sao ngươi lại nhìn?”

“S-Sao cô lại quân tâm điều đó chứ?”

“...Đây cũng là...”

“...”

Ah-

Bầu không khí gì thế này?

“Tạm thời hãy quên nó đi, ngươi đã làm bài luyện tập đúng cách chứ? Chỉ còn 5 có phút trước khi ta bắt đầu luyện tập với kiếm không lưỡi .”

“Kiếm không lưỡi?”

Nó vẫn sẽ rất đau đấy.

Nó giống như là bị đánh bởi một thanh sắt, sau tất cả.

“Chúng ta sẽ bắt đầu thật chậm, đừng sợ.Tuy nhiên, nó sẻ từ từ nhanh dần lên-”

Hehe.Aria nói, trong lúc nhếch mép cười nham hiểm.


“Ouch...”

Tôi xoa bóp cơ bắp của mình,chúng vẫn còn rất đau mặc dù đã tan học,và ra khỏi học viện Inquesta.

Chết tiệt.Aria, ả Sadist đó.Ngay cả khi sử dụng kiếm không lưỡi, cô ta vẫn đánh tôi một cách tàn bạo.

Tôi nghĩ rằng đã có rất nhiều từ tiếng Anh và ngày tháng lịch sử đã bị đánh mất bởi cô ta.

“Kinji.”

Aria đến chạy ra khỏi ánh hoàng hôn.

Có vẻ như cô ta lại nằm phục kích ở lối vào Inquesta một lần nữa.

“Tôi sẽ nói trước, tôi sẽ không luyện tập với cô sau giờ học.Tôi vẫn còn vài việc cần phải làm.”

“Ta vẫn chưa nói gì mà!”

“Còn nữa, tôi sẽ không quay lại Assault. Nếu cô bắt tôi phải trở lại nơi chết người đó, tôi sẽ không làm cộng sự của cô nữa. Trước khi tôi chuyển trường vào năm sau, tôi sẽ ở lại Inquesta và tiếp tục cuộc sống yên bình của mình.”

“Ta vẫn chưa nói bất cứ điều gì cả.”

Aria vờ như không nghe thấy tôi và quay đi, cô ta đi tới bến xe buýt.

Mặc dù vậy, cô ta xoay đầu lại, nháy một nụ cười tươi rói với tôi, và nói

“Nhưng,ngươi biết đấy,chúng ta sẽ luyện tập vào ngày mai.”

...Tốt thôi, tôi ổn nếu như cô nói những thứ như thế.

Sau tất cả, tôi là cộng sự của cô.

Hơn nữa, nếu tôi từ chối cô ta ba lần, chắc chắn cô ta thực sự sẽ ‘khoan vài lỗ trên người tôi’


“À, Kinji, hôm nay, Assault có một buổi tập chống ném dao”

Gần đây, Aria người luôn tràn đầy những câu chuyện bất tận về những vấn đề nguy hiểm mà tôi không hề muốn nghe, dường như khá vui vẻ.

Lí do rất rõ ràng.

Có lẽ là vì tôi đang hành động ngày càng giống với cộng sự của cô ta hơn.

Giống như thám tử nổi tiếng, Sherlock Holmes,luôn có John H Watson bên cạnh mình,dòng máu của Aria--dòng họ Holmes--chỉ có thể phát huy hết sức mạnh khi có một cộng sự ở bên cạnh họ.

Do đó, cô gái được gọi là [Aria]...Aria này luôn cô độc,tìm kiếm khắp nơi.Nói không ngoa thì, cô ta thực sự đã tìm kiếm khắp hành tinh.

Và; cô ta đã tìm thấy một người ở học viện Butei của Tokyo.

--Tôi trong Hysteria Mode--

Mặc dù tôi không thể kích hoạt nó mọi lúc, nhưng tôi là người duy nhất phù hợp để trở thành cộng sự của cô ta.

“Này Kinji.”

“Sao hả?”

“Ahh, quên nó đi.”

“Cô thật phiền phức...”

Khi chúng tôi bước lên con đường, váy của bộ đồng phục thủy thủ cứ gợn lên liên hồi,. Aria, giống như lúc này đây, quay lại kiểm tra xem tôi có còn ở đó không, khiến tôi phát điên.

“Dù sao đi nữa, không phải cô nên bắt đầu tìm kiếm một cộng sự khác sao...? Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu có ít nhất hai, hoặc ba người trong một đội sao?”

Hơn hết, tôi hi vọng cô ta sẽ tìm ra một người có khả năng bảo vệ cô ta.

“Ta không cần nhiều cộng sự. Hơn nữa, ta không giỏi hợp tác với những kẻ khác.” Điều này tôi biết quá rõ.

“Hơn nữa, ta có thể tự chiến đấu một mình.Ta ổn,miễn là có một cộng sự có thể theo kịp ta.Vậy nên,sau khi hoàn tất cải tạo ngươi, ta sẽ cảm thấy hài lòng.Ta ổn chỉ với ngươi thôi.”

Chết tiệt.

Vậy có nghĩa là, tôi phải chăm sóc cho cô ta mãi mãi ư?

Đối diện với số phận không thể tránh khỏi tôi...

“...Đau đầu thật. Tôi đã bị cô đánh quá nhiều.”

“Ngươi sẽ ổn nếu dùng aspirin.”

“Thứ duy nhất có thể chữa chứng đau đầu và cảm lạnh của tôi là sản phẩm của Yamato:’Xi rô Pueraria đặc biệt’.”

“Đặc biệt?Nó có nghĩa là gì?”

“Nghĩa là họ tập trung những thành phần thông thường.Và thêm vào Pueraria ,một thảo dược phổ biến của gia đình Ephedra.”

“Uống những thứ như vậy,Ngươi thực sự giống như một ông già đấy.Đi mà uống đi.Ta sẽ đánh ngươi vào ngày mai,ngươi biết đấy.”

“Tôi bỏ cuộc...Hơn nữa,thứ đó chỉ có thể được tìm thấy ở Ameyoko.Đi đến đó thực sự cũng rắc rối không kém.Tiệm bán thuốc nằm ngay giữa Ueno và Okachimachi, nó rất xa ga tàu điện.”

“Kinji.”

Aria bỗng nhiên gọi tên tôi

Lẽ ra tôi nên biết rằng cô ta sẽ không nghe những gì tôi nói.Cô ta dừng lại trước Masters.

"Nhìn này."

"...Gì vậy?"

Tôi nhìn vào tấm bảng thông báo Aria chỉ vào...

"Gọi học sinh SSR năm 2 nhóm B, Hotogi Shirayuki"

Masters muốn gọi Shirayuki đến?

...Chuyện này hiếm thật.

Tôi chẳng ngờ được một học sinh danh dự, điểm trung bình luôn trên 75, chủ tịch Hội học sinh, chủ tịch CLB làm vườn, chủ tịch CLB thủ công và nghệ thuật, Shirayuki, người –ngoài việc đã từng tấn công Aria- có một cuộc sống hoàn hảo...sẽ bị triệu tập.

"Aria. B-Bà đã thông báo vụ tấn công của Shirayuki với masters sao?"

"—Tôi là một quý tộc."

Đôi mắt màu trà của Aria chằm chằm nhìn tôi.

"Tôi sẽ không làm những việc thấp hèn như phàn nàn với giáo viên về vấn đề của mình. Dù cô ta là người bắt đầu trước. Đừng đánh giá thấp tôi."

Ah--.

Điều Aria nói rất đáng được khen ngợi.

Trong khi tôi cảm thấy ngạc nhiên một chút, Aria, đang đứng bên cạnh tôi, dùng ngón tay mảnh mai của cô ấy nhấn miệng mình, và nhóm,

"Kinji, đây là cơ hội tốt để thoát không cô gái điên rồ đó."

Đặt sự điên rồ của chính mình lên đầu...à không, phải trên nữa, cô ấy quay sang phía tôi.

"—Chúng ta phải điều tra chuyện này, và tìm ra điểm yếu của cô ta!"

Cô...không phải cô vừa nói quý tộc sẽ không làm những việc hèn hạ sao?

"Điểm yếu... cô đang suy tính gì vậy? Từ hồi đó Shirayuki đâu có tiếp cận cô nữa."

"...Thật không?"

Hả?

"Gần đây, mỗi khi ở một mình, ta lại cảm thấy có ai đó ở bên kia cánh cửa. Ta cảm thấy có người đang trốn ở đó, và nếu ai đó nghe được thì các cuộc điện thoại của tôi đều đi tong--"

....

"Phía dưới cầu thang bình thường, nước sẽ tự nhiên đổ xuống, phi tiêu sẽ bay ra từ nơi nào tôi cũng chẳng biết, còn có cả bẫy nữa!"

...Này...

"Ta nhận được một lá thư với chữ 'Mèo ăn vụng !' và bức tranh của một con cáo nhỏ!"

Tôi thấy dễ thương đó chứ.

"—D-Dù sao thì! Người đàn bà đó căm ghét ta đến tận xương tủy! Và Kinji, không để ý chút nào...ngươi chậm chạp quá đấy! Đúng là đồ ăn hại!"

"Ra là vậy..."

"Đó vẫn là phần tốt đấy."

...Tốt?

"Lúc trước, khi mở tủ quần áo, ta để ý thấy có một thiết bị với dây đàn piano! Và còn—vì chiều cao của ta...— Tôi sẽ không lấy được quần áo nếu không với tay vào trong, vì cái bẫy đặt ngay trên đầu tôi!"

Cái đó...không phải trò đùa nữa.

Nếu Aria nhỏ nhắn không để ý, đầu cô ấy sẽ chạm vào nó với một tiếng 'KCH!'...

Loại thiết bị nguy hiểm đó chỉ có Assault năm 3 hoặc Lezzad được học...

"Kinji. Trong Shirayuki bị Masters triệu tập, tôi và ông sẽ..."

Đối mặt với Aria, người đang trong cơn giận, cau mày nhìn tôi--

Đã ra lệnh cho tôi, cái lệnh đáng sợ nhất.

"…cùng xâm nhập vào Masters!"


Trường trung học Butei Tokyo nguy hiểm bất cứ nơi nào bạn đến, nhưng trong đó có ‘3 vùng nguy hiểm”

Những nơi đó là,

Assault.

Nhà kho dưới lòng đất.

Và, Masters.

Các bạn sẽ hỏi, vì sao. Masters, tòa nhà giáo viên, lại nguy hiểm đến vậy?

Câu trả lời rất đơn giản.

Giáo viên ở trường Butei đều...nguy hiểm..

Mà, chắc các bạn cũng đoán được thôi. Dù sao thì, dạy học ở một nơi điên rồ thế này thì không thể là người bình thường được.

Từ những gì tôi biết, các giáo viên này đã từng ở trong đội đặc nhiệm, mafia, quân đội, hay những sát thủ trong lời đồn...

Tóm lại, nơi đó như chỗ tập trung những con người nguy hiểm, không bao giờ lắng nghe người khác.

Tất nhiên, những chỗ như Inquesta và Connect có nhiều giáo viên bình thường hơn, nhưng đó chỉ là một con số rất nhỏ.

"Kinji. Ta không với tới. Nâng ta lên."

Người vừa thì thầm là Aria-sama, với tôi, nô lệ của cô ấy.

Lúc này, chúng tôi đã xâm nhập vào hang cọp - Masters.

"...OK, OK."

Nếu tôi từ chối, Aria có thể sẽ đánh tôi nhừ tử trước khi tạo vài cái lỗ trên người tôi.

Từ góc độ đó, thì đến chỗ giáo viên có phần nào an toàn hơn, dù có lẽ họ sẽ giết tôi trước khi kịp nhìn mặt.

Tôi đã chấp nhận cái số phận bi đát này rồi. Chúng tôi định lẻn vào hành lang của Masters, nên tôi đang giúp Aria trèo vào lỗ thông hơi trên trần nhà.

Nếu giữ đúng cách, chắc chắn tôi sẽ lại bị nói là đang quấy rối tình dục, nên tôi, dùng phương pháp giống khi giữ một đưa trẻ, giúp Aria với tới lỗ thông hơi trên trần nhà.

"Được rồi. Cao hơn chút nữa."

Tôi nói với giọng cam chịu,

"Ngươi thích có lỗ trên người hả!"

Bang!

Đầu gối Aria, trong đôi vớ màu đen, đâm vào ngực tôi. Ít nhất cũng phải 10cm.

"....Uu...Ku...Oh...!"

Cô ấy làm lơ tiếng rên rỉ của tôi, vào nhanh chóng trèo lại lên lỗ thông gió. Phần giữa váy và vớ của cô ấy, (Tôi nhớ rồi, đây là cái 'Zettai Ryouiki’ mà Muto nói, lộ hoàn toàn phần đùi) đập thẳng vào mặt tôi, và với tiếng *tap*, cô ấy dẫm lên đầu tôi, vào trèo lại lên trên.

Sau đó, Aria quay lại và giúp tôi lên, rồi tiếp tụp bò về phía trước.

Tôi chần chừ sau chiếc váy của chủ chân tóc hai đuôi, vì tôi có linh cảm rằng tôi sẽ vào Hysteria Mode, tuy nhiên—tôi đã được cứu vì lỗ thông hơi quá tối. Tôi còn chẳng thể nhìn thấy váy của cô ấy, chứ đừng nói đến Zettai Ryouiki.

Kch Kch.

Kch Kch Kch Kch.

Tôi nhìn lên...

CHIIIIIIIII.


Chỉ để thấy Aria bò về phía trước với một tốc độ phi thường.

Chỉ khi dồn hết sức ở chỗ góc, tôi mới có thể bắt kịp cô ấy.

"Aria."

"Gì?"

"Cậu bò nhanh thật đấy..."

"Tôi giỏi về thứ này. Tôi là đứa con gái nhanh nhất trong Assault."

"Quả nhiên là vậy."

"Tại sao?"

"Không có hạn chế trong chuyển động của cậu."

"Ông đang nói gì thế?"

"Ngực."

Bang!

Aria, người đã quay lại, dẫm một chân lên “ngôi đền” của tôi.

Ít nhất là 10cm.


Shirayuki—thấy rồi.

Cô ấy đã bị gọi đến một trong các phòng giáo viên.

Chúng tôi nhìn lén vào từ lỗ thông hơi.

Aria và tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài dính chặt đầu vào nhau.

Nếu chuyện này bị hiểu lầm như tiếp xúc vật lí...và Aria nổi điên, tôi sẽ là người hứng chịu. Nên, tôi đẩy đầu mình ra, lui sang một bên…quan sát Aria.

Quan sát Aria, người đang ở rất gần, cái cảnh ở dưới lối vào lỗ thông hơi...

--Urgh.

Chết tiệt.

Cô ấy dễ thương thật.

Dù điều này làm tôi hơi tức giận, nhưng Aria đúng là rất dễ thương.

Không chỉ vì ngoại hình giống búp bê, cô ấy còn tràn đầy cảm xúc.

Có thể cười, có thể bị tổn thương, và sự tập trung của cô ấy bây giờ, chúng năm giữ trái tim mình, sự hấp dẫn tương tự như những ngôi sao Hollywood. Có nhưng biểu cảm như vậy…không công bằng.

"Hotogi..."

Người đàn bà trong phòng nhẹ nhàng gọi tên Shirayuki.

Giáo viên chủ nhiệm lớp 2B, chỉ huy của Dagula--Tsuduri-sensei ngồi trên một chiếc ghế da màu đen, vắt chéo chân.

Shirayuki ngồi đối diện, cúi người xuống

"Gần đây, điểm số của em...giảm xuống..."

Fu, rít một điếu thuốc, Tsuduri-sensei,ở trong lớp, mặc một chiếc áo khoác đen.

Cách cô ấy mặc áo trông hơi xuề xòa, như những nhà bác học điên trong manga.

Trong bao da dưới đùi cô ấy có một khẩu súng Glock 18 đen.

Tsuduri—trong các giáo viên ở trường Butei, cô ấy đặc biệt nguy hiểm.

Đầu tiên là thái độ đó, luôn trừng mắt nhìn thẳng vào người khác. Hình như cô ấy lúc nào cũng thuốc phiện. Và còn, khói...đang thoảng qua trên cô, là mùi thuốc lá chắc chắn không bao giờ mua được qua những phương tiện hợp pháp. Tự do hút thứ đó ở Nhật, ổn không vậy?

Đôi găng tay đen của Tsuduri nghiền nát điều thuốc vào gạt tàn.

"À...Mà, dù sao học-cũng-chẳng-quan-trọng."

Này. Đó là điều giáo viên nên nói sao?

Vì những giáo viên như cô à điểm trung bình ở trường Butei không vượt quá 50.

"Đó...hmm...ah...phải rồi, em đã thay đổi. Và cô muốn biết sự thay đổi đó."

Việc Tsuduri rất dễ quên những từ đơn giản là rất đáng lo ngại, nhưng đừng để vẻ ngoài đơn giản đó đánh lừa. Về một mặt, cô ấy là một Butei tài giỏi.

Và “mặt” đó là, thẩm vấn.

Trong môn này, cô ấy là một trong năm người giỏi nhất Nhật Bản.

Tôi không rõ cô ấy là thế nào, nhưng dù là tội phạm gì, sau cuộc thẩm vấn Tsuduri, họ không còn bình thường nữa, và có vẻ họ ví cô ấy như Nữ hoàng hoặc Nữ thần.

Hidan no Aria 02-065


"Nè-, tôi sẽ hỏi trực tiếp. Hotogi, em đã liên lạc với hắn ta à?"

"Ý cô là, Durandal?"

Nghe những lời Shirayuki nói--

Aria giật bắn lên.

Durandal.

Tôi mới chỉ thấy cái tên đó trên bảng thông báo...nhưng tôi vẫn nhớ.

Hắn chỉ nhắm vào những Butei có khả năng đặc biệt - 'Choutei'—để bắt cóc.

Nhưng những lời đồn về sự tồn tại của đã được truyền ra ngoài từ lâu rồi.

Và chưa ai từng trông thấy hắn ta. Nên với những Choutei đã bị bắt cốc, chắc họ biến mất vì lí do nào đó? Hầu hết mọi người đều nghĩ vậy.

Nên bây giờ, không ai thực sự tin hắn ta có tồn tại, biến kẻ tội phạm thành huyền thoại thành phố gì đó.

"Em không biết. Với lại...nếu Durandal thật sự tồn tại, hắn ta sẽ tìm những Choutei giỏi hơn em chứ, phải không..?"

"Hotogi. Em phải tự tin lên. Em là nhà vô địch của trường Butei, đúng không-?"

"S-Sao lại vậy được?"

Shirayuki, trông rất xấu hổ, cúi mặt xuống.

"Hotogi, cô đã nói về chuyện này nhiều lần, nhưng sao em không để cô chỉ định một vệ sĩ cho em. Lezzad đã gửi một bản báo cáo rằng rất có khả năng em sẽ bị Durandal chọn làm mục tiêu. Và SSR cũng đã nói điều tương tự, phải không?"

"Nhưng...một vệ sĩ...chuyện đó..."

"Có vấn đề gì sao?"

Tsuduri xé vài tờ giấy trong như từ điển tiếng Anh, và cuốn vào một loại thảo dược bí ẩn, đặt nó vào trong miệng.

"Em muốn chăm sóc cho người bạn thơ ấu của em...nếu ai đó luôn ở cạnh em, thì..."

"Hotogi, Masters rất lo lắng cho em. Sắp đến Adseard rồi, rất nhiều người ngoài sẽ vào trường. Chỉ còn một thời gian ngắn thôi, hãy tìm một Butei để làm vệ sĩ của em. Đó là mênh lệnh-"

"...Nhưng, không phải Durandal là một nhân vật không tồn tại sao..."

"Đây là mệnh lệnh-. Vì đây là một vụ rất quan trọng, là cô giáo, tôi sẽ nói hai lần. Tuy nhiên, nếu để cô nói đến lần thứ ba, mọi chuyện sẽ rất đáng sợ đấy-"

Tsuduri châm điêu thuốc, và với một tiếng *fuu*, cô ấy thổi khói thuốc vào mặt Shirayuki.

Này, Tsuduri.

Tôi không quan tâm đến cô, nhưng nếu Shirayuki lại hành động ngốc nghếch thì sao?

"Ke, ke. Ah...OK. Em hiểu rồi."

Shirayuki, đôi mắt ướt đẫm vì khói thuốc, cuối cùng cũng đồng ý.

(...)

Nghe cuộc đối thoại giữa họ, tôi đã hiểu vì sao Shirayuki bị gọi.

Vì Choutei Shirayuki, có thể là mục tiêu của 'Durandal'...và có vẻ gần đây cô ấy cũng đã nhận được cảnh báo từ trường.

Do đó, Masters lệnh cho Shirayuki phải có một vệ sĩ.

...Việc kiểu như vậy, không phải tôi không làm được.

Ở trường Butei, có nhiều học sinh đã nhận được cảnh báo như vậy.

Mặc dù hầu hết họ đều không bị tấn công.

Và còn nữa, dự đoán SSR vô cùng đáng ngờ, Lezzad cũng mắc rất nhiều sai lầm.

Trên hết, tội phạm được dự đoán là một kẻ không tồn tại, Durandal.

Có nghĩa là--

Đây chỉ là do Masters quá đa nghi.

Học sinh danh dự Shirayuki là một trong những hi vọng của Masters, nên họ không thể để chuyện gì xảy ra với cô ấy. Nên họ mới phản ứng thái quá với những báo cáo không có cơ sở, ra lệnh cho cô ấy phải có vệ sĩ.

Shirayuki tội nghiệp. Bị đem ra làm trò đùa cho người lớn, chắc phải kinh khủng lắm.

Trong khi miệng tôi thành hình [へ]...


Crash!


Aria.

Cô ấy đá bay cánh cửa lỗ thông hơi.

"Wa...! Cậu..!"

Aria đá tôi ra, người cố ngăn cô ấy lại bằng cách kéo áo—và nhảy xuống!

Cô ấy lao ra khỏi lỗ thông hơi, váy cô ấy rung động đôi chút khi nhảy.

Shirayuki, Tsuduri, và tôi chỉ biết mở to mắt trước hành động gây sốc.

Giờ nghĩ lại, dù tôi không thể thấy gì ở vị trí hiện tại, nhưng khoảnh khắc vừa rồi, khung cảnh dưới váy cô ấy lộ ra rồi đúng không? Không...tôi thật sự không biết thứ bị lộ ra là gì.


"--Tôi, Kanzaki H. Aria, sẽ làm vệ sĩ của cô ta!"


Aria hét lên khi chạm đất, làm tôi há hốc mồm vì ngạc nhiên-

Rumble, rumble.

"Uu...uwaahh!"

Thud.

Tôi ngã vào Aria, người đang ở ngay dưới tôi.

"Uwaah!?"

"Uwaah!?"

Aria, đứng dậy sau cuộc va chạm, đã phục hồi và đẩy tôi sang một bên.

"Ki-Ki-Kin-Kinji! Đừng để cái mặt ngu ngốc của ngươi vào những chỗ kì lạ!"

Aria, hét lên trong khi còn đỏ mặt, đã bị Tsuduri bắt lại, giữ cô ấy như giữ một con mèo.

Tôi đứng lên--Ku, tôi bị bóp cổ và dựng lên. *rattle*, *thud*.

Cùng với Aria, tôi bị “ném” vào góc tường.

N-Này, cô mạnh tay quá đấy, Tsuduri.

"Hmm-?—Hai người là ai?"

Tsuduri dí mặt vào Aria và tôi.

"Oh? Đây chẳng phải cặp đôi từ vụ cướp máy bay sao?"

Shi-, cô giáo hút một hơi dài, và thổi ra với tiếng "Fu." Cô ấy nhìn lên, một nụ cười kì lạ xuất hiện trên mặt cô ấy, cổ họng cô cử động. Woah...cô ấy thật sự...đáng sợ.

Còn nữa, đừng gọi chúng tôi là một cắp.

"Đây là Kanzaki H. Aria—dùng hai khẩu Colt M911s và 2 cây kodachi. Biệt hiệu 'Quadra'. Một Butei hạng S sinh ra ở châu Âu. Tuy nhiên—theo những bản báo cáo, những việc em làm từ trước đến giờ, có vẻ đều là trụ sở Butei ở London. Bởi vì em hoàn toàn không có bạn đồng hành. Em đúng là một con ngốc."

Tsuduri nắm lấy một bên tóc của Aria, quan sát cô ấy trong khi nói đủ thứ trong hồ sơ.

"Đ-Để tôi đi, đau lắm. Tôi không phải là một con ngốc. Một quý tộc không khoe khoang thành tích của mình. Dù người khác coi đó là thành tựu của họ, tôi cũng không để tâm!"

Aria, người không sợ Tsuduri chút nào, nghiến răng trả lời cô giáo.

"Ah-. Thật là một vị trí vô nghĩa. Tôi mừng vì chỉ là một người bình thường. Dù sao thì, điểm yếu của em... giờ nghĩ thì, em không thể b..."

"Uwaah--!"

Thứ Tsuduri sắp nói làm Aria bắt đầu la hét để không cho cô ấy nói, vung tay một cách bạo lực.

Và cô ấy bị kích động đến nói đỏ hết cả mặt, miệng cô ấy đóng mở liên tục.

Không thể b...gì nữa?

"Đ-Đ-Đó không phải là điểm yếu! Tôi vẫn ổn chừng nào còn có chiếc nhẫn may mắn!"


À, ra vậy.

Aria, bà tự phơi bày ra rồi.

Shirayuki vẫn còn bị sốc vì những việc đang diễn ra, nên có lẽ cô ấy không hiểu lắm, nhưng tôi thì rất hiểu.

Aria, bà—không biết bơi.

Haha. Hôm nay mình đã học được điều gì đó bổ ích.

Tsuduri, LÀM TỐT LẮM!

"Mm--"

Tsuduri thả Aria, người đang bị giữ ra, và nhìn về phía tôi, người đang vui vẻ tưởng tượng về chuyện Aria vị chìm trong bể bơi trẻ em.

"Và em này là, Tohyama Kinji-kun."

"Ah-...đây không phải ý tưởng của em, Aria đã..."

"Cậu ta sống nội tâm. Luôn giữ khoảng cách với người khác."

Tsuduri, người đang nói, có vẻ nhớ hết những thông tin về học sinh của cô ấy.

"Nhiều người trong Assault săn lùng cậu, có vẻ họ xem cậu như một người có tài năng. Chắc là một loại sức hút nào đó. Những nhiệm vụ cậu đã tham gia...nhớ rồi, cậu đi tới Omi để tìm mèo, và vụ cướp máy bay trên chuyến ANA600... Này, hai cái không phải khác nhau quá sao?"

"Xin đừng hỏi em."

"Vũ khí là... một khẩu Beretta M92F bất hợp pháp đã qua tinh chỉnh."

Panic.

"Nó có thể bắn ra liền lúc ba hoặc cả băng đạn, cậu đặt tên cho nó là Kinji Model, đúng không?"

"Ah-, cái đó...nó đã bị hỏng sau vụ trên máy bay. Bây giờ em đang dùng một khẩu súng Mĩ để thay thế. Nó hoàn toàn hợp pháp."

"Hehe. Em đã thu xếp một cuộc hẹn để Amdo sửa nó rồi cơ à?"

Bullseye.

"Uwaah, nóng quá!"

Thể hiện nghệ thuật cười trong khi cực kì giận dữ, điều thuốc của Tsuduri chạm vào tay tôi!

K-Kì lạ quá. Mặc dù chỉ trong giấy lát, và tôi cũng chưa bị thiêu, nhưng là một giáo viên đi đốt cháy học sinh...

Chết tiệt. Tại sao cái gì cô ấy cũng biết?

"Rồi sao? Em nói ‘làm vệ sĩ’ là có ý gì?"

Aria, đối mặt với một Tsuduri với mái tóc đen ngắn, đứng dậy, không sợ hãi.

"Chính xác là vậy đấy. Tôi tình nguyện làm vệ sĩ cho Shirayuki, 24 tiếng luôn!"

"Ah, này Aria..."

S-Sao cô nhận việc làm vệ sĩ cho Shirayuki?

Dù sao cô cũng đã bị cô ấy tấn công.

Tôi cố nói qua ánh mắt, nhưng có vẻ Aria nghiêm túc với việc đó.

"...Hotogi. Cô không rõ lí do, nhưng một Butei hạng S đang tình nguyện làm vệ sĩ cho em, em biết chứ?"

Thấy chiếc áo khoác đen của Tsuduri quay sang phía mình, Shirayuki--

"E...Em không muốn! Luôn ở bên cạnh Aria, chuyện đó thật tồi tệ!"

Mí mắt cậu ấy dựng đứng lên, hệt như phản ứng mà tôi dự đoán trước.

"--nếu cô không để tôi làm vệ sĩ, tôi sẽ bắn cô!"

Whoosh!

Aria đột nhiên rút khẩu M911 bạc từ dưới váy, nhắm vào “ngôi đền” của tôi.

Này, này! Luật Butei điều 9! Điều 9!

Butei không được giết người, Aria-sama!

"Kin...Kin-chan!"

Ah! Shirayuki lấy hai tay che miệng lại trong hoang mang.

Đúng như tôi nghĩ—trên khuôn mặt Aria là một nụ cười ác độc.

"Uu~...vậy đấy! Em sẽ làm như vậy ư-. Thế nào? Hotogi? Em nghĩ sao?"

Tsuduri hình như rất vui, vừa cười vừa quan sát tình hình.

Cậu nhất dịnh phải làm thế này sao?

Ít nhất cũng bỏ khẩu súng ra khỏi đầu tớ đi chứ...

"T-T-Tôi có một điều kiện!"

Shirayuki bỏ tay xuống, bất lực, đôi mắt đẫm lệ của cô ấy đóng lại. Cô ấy hét lên,

"Kin-chan cũng phải là vệ sĩ của tôi! 24 giờ luôn!"

Trong người tôi...

Hyuu.

Thứ gì đó nắm giữ linh hồn đột nhiên bay khỏi cơ thể thờ thẫn của tôi.

Viên đạn thứ ba: Chú chim trong lồngSửa đổi

Đối với một Butei, làm một vệ sĩ là một trong những nhiệm vụ phổ biến nhất trong các nhiệm vụ.


Butei thường bảo vệ các quan chức chính phủ, những người nổi tiếng, hoặc các quan chức công ty , VIP, những người cần mình hoặc con cái được bảo vệ. Đôi khi, những người được bảo vệ khác yêu cầu Butei.

Vì vậy, những người làm loại nhiệm vụ này thường đến tạm trú tại nhà của khách hàng, tuy nhiên khách hàng này, nói cách khác Shirayuki, lại muốn ở lại trong phòng của tôi.

Tôi không muốn sống ở một nơi đầy đủ các cơ hội để đi vào chế độ Hysteria như ký túc xá nữ, vì vậy điều này có thể là một điều tốt, nhưng ...

Muốn chuyển đến vào ngày thứ hai sau khi nhận việc của tôi, cô ấy nghĩ gì vậy chứ?

"Muto, cậu có chắc rằng mình có thể lái chiếc xe này…? Ít nhất hãy để mình trả tiền xăng…”

"Đừng lo! Cậu biết đấy đó chỉ là chuyện bình thường thôi mà!"

Vì một lý do nào đó Muto dùng loại ngôn ngữ rất lịch sự với ai đó trong cùng hòan cảnh, nhảy ra khỏi chỗ mà Shirayuki đang ngồi, và rất nhanh chóng, cậu ta bắt đầu xử lý tất cả đống hành lý.

Muto luôn luôn làm việc chăm chỉ?

"Về nơi này, nếu mình nhớ chính xác, không phải chỗ này cho 3 nam sinh ở sao?"

"Ah ...uh".

"Cậu đang cố gắng để chuyển đồ trong phòng vào nhà kho …? trường hợp này, khi cậu trở về ký túc xá nữ, hãy đến tìm mình. Ý mình là ... sau này, nếu cậu muốn chúng ta có thể ra ngòai và cùng nhau uống trà ... "

"Ah, Kin-chan!"

Thấy tôi bước ra khỏi hành lang ký túc xá, khuôn mặt khó khăn Shirayuki biến thành một nụ cười tươi sáng.

Muto-kun, có vẻ như cậu ta sắp nói điều gì đó khác, nhìn Shirayuki, sau đó nhìn tôi, và lại Shirayuki, tất cả trong khi một dấu hỏi lớn đang nổi lên ở trên đầu.

"Kin-ch .... Tohyama?"

"Ah, về điều đó, Muto-kun Từ nay trở đi, tớ sẽ ở cùng phòng với Kin-chan ... Tohyama-kun."

"Kin ... Kinji ?cái quái gì vậy?”

"Đừng hiểu lầm, bây giờ mình là vệ sĩ của Shirayuki. Tất cả là ý tưởng của Aria, vì vậy đừng kể cho ai hết được chứ?”

Sau khi nghe lời giải thích của tôi, Muto mở miệng rộng ... nhưng không thể nói được gì.

... Phản ứng kiểu này là sao nhỉ?

Ngay bây giờ, tôi nghĩ những điều đó không có gì để nói.

Sau tất cả, tôi đang sống với hai cô gái ác quỷ, họ có thể phát nổ bất cứ lúc nào!


Quay trở lại nhà tôi, mà bây giờ có vẻ như sau tàn tích của trận đấu nọ , tôi ngạc nhiên khi thấy Aria lắp đặt một cái gì đó trong phòng.

Nhìn gần hơn, tôi nhận ra rằng cô ấy đã được cài đặt một số thiết bị giám sát hồng ngoại mà cô ấy đã mua.

"Cô đang làm gì vậy?"

"Ngươi không thấy sao! Ta đang biến căn phòng này thành một pháo đài."

"Cô không thể chỉ làm những gì mà cô muốn!"

“Sao ngươi có vẻ ngạc nhiên vậy, ngươi là Butei phải không, chuẩn bị là một trong các công việc cơ bản mà, phải không nào? Chúng ta phải cài đặt các camera trong tòan bộ ngôi nhà, như vậy khi kẻ thù xuất hiên, chúng ta sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Rất may trong căn nhà có rất nhiều khe vỡ để lắp đặt camera. "

"Cô chính là người đã làm vỡ chúng mà ..."

"Được rồi, tiếp theo là các bóng đèn".

Bỏ qua các lời phàn nàn của tôi, Aria cố gắng với tay ra để đặt các thiết bị vào cửa sổ. Tuy nhiên, chỉ với 1m42 thì chuyện đó là bất khả thi. Tức giận, Aria bắt đầu nhảy lên nhảy xuống trong một nỗ lực để với được tới cửa sổ. Tuy nhiên, khi cô ấy dời một số chậu kim loại ở phía trên, chúng đã rơi xuống đầu của cô ấy.

Ngay lúc đó, từ cửa ra vào.

"Etou..Mình xin lỗi ......"

Shirayuki đến đã. Sau khi cất giầy của mình, cô ấy cúi chào tôi, mái tóc đen dài quanh cổ cô ấy trông như một chiếc khăn vậy.

" Mình là người mà cậu sẽ bảo vệ. Tên mình là Hotogi Shirayuki. "

Cái đó thì tôi đã biết ...

"Mình vẫn còn rất thiếu kinh nghiệm, vì vậy hãy chỉ bảo cho mình!"

"Uh ... Mình đã biết cậu từ lâu rồi mà, điều gì khiến cậu phải lo lắng?"

"Ah ... một lần ... một lần mình nghĩ đến việc sẽ được vào phòng của Kin…Kin-chan, và sau đó mình đã cảm thấy rất bối rối..."

Aha, Shirayuki nhấp nháy cười ngượng.

Lo lắng?

Chứ không phải cậu đã ở đây và vung một cây kiếm nhật khắp phòng 2 ngày trước sao?

"Về chuyện đó, mình có thể dọn dẹp nhà cửa. Dù gì, mình cũng là người đã phá hủy căn phòng này.”

Shirayuki nói, và bước vào trong …

* Glare *

Và liếc nhìn qua Aria khi cô ấy đang lắp máy chống trộm vào cửa phòng ăn

"Kufufu. Cô biết đấy chiếc thùng rác kia đang cần đổ đấy. ".

Và với một nụ cười tươi, Shirayuki quay đầu lại, và nói những lời đó với một giọng nói như chuông ngân.

... Thật không biết nói gì.

Nhưng có điều làm tôi lo lắng.

"... Shirayuki, chỉ là cậu đừng đặt dây đàn piano ở đây được chứ?"

Tôi vẫn còn nhớ cái bẫy chết trong tủ quần áo Aria đã kể, vì vậy tôi nhanh chóng cảnh báo Shirayuki.

Khi nghe tôi nói xong, cô ấy mở to đôi mắt.

"Dây piano? Cậu đang nói gì, Kin-chan?"

... Có lẽ cô ấy sẽ có những hành động ngu ngốc.

Nhưng dù bất cứ điều gì xảy ra, tôi không muốn tham gia vào cuộc chiến cá nhân của họ.

Sau tất cả tôi thấy cuộc sống riêng tư thật tuyệt.


Cô ấy hoàn toàn khác với một tiểu thư lớn lên mà không cần phải làm các công việc gia đình. Shirayuki rất giỏi trong công việc bếp núc.

Cô ấy dọn dẹp được cả những chỗ mà tôi đã nghĩ rằng không thể sạch được nữa, cô ấy sử dụng máy hút bụi để làm sạch những gì còn lại, và sau đó cô đã bít các lỗ đạn trong các bức tường và sàn nhà, và chỉ trong vòng 3h, ...... căn phòng trở nên trông như mới.

Cuối cùng, cô cũng đặt một lồng kính trồng Dianthus Nhật Bản trong một chiếc bình, và đặt nó trong phòng.

"... Tuyệt vời ..."

Tôi đã thật sự ngạc nhiên, khi tôi đặt tủ quần áo Paulownia mà Shirayuki mang tới bên cạnh bức tường.

Khi tôi muốn giúp cô ấy trong việc dọn dẹp, Shirayuki ngay lập tức nói: "Mình không thể để Kin-chan làm một việc như thế này!" và do đó, điều duy nhất tôi có thể làm là những việc này.

Ngay khi thấy Shirayuki vào nhà bếp, Aria nhanh chóng lao đến bên tôi.

"Kinji. Ngươi phải kiểm tra tủ quần áo, hiểu chứ. Nó có thể có cái gì đó nguy hiểm?"

"Nguy hiểm? Nhưng những cái này là tài sản cá nhân của Shirayuki, cô biết chứ."

"Nhưng ai đó có thể đã đặt một cái gì đó vào trong khi nó đã được di chuyển, phải không?"

"Cô có biết ... này, điều này được gọi là hoang tưởng."

"Butei điều lệ 7." Đừng bao giờ quá lạc quan trong công việc". Ta sẽ vào ban công để lắp một camera bây giờ, vì vậy ta sẽ không thể làm việc này. Tuy nhiên, nếu ngươi không điều tra, chắc chắn ta sẽ khoan vài lỗ trên người ngươi. ".

"... Vâng, vâng."

"Chỉ ‘vâng’ một lần thôi! "

Cuộc đấu tranh thảm hại của tôi khiến Aria tức giận bước ra ban công cùng hộp dụng cụ…

Tuy vẫn trái với ý muốn của mình, tôi vẫn phải kiểm tra cái tủ quần áo.

... Tất nhiên, không có cách nào khác bởi nó có thể bị 1 ai đó đưa vào một vài thứ nguy hiểm.

Clack, khi tôi mở ngăn kéo, tôi thấy mỹ phẩm khác nhau bên trong.

Tôi mở một số ngăn khác khác -

"...?"

Bên trong, có rất nhiều pantsu.

Mỗi chiếc được xếp chồng lên nhau trên của mỗi chiếc khác một cách gọn gàng, như đò tre để Dim Sum. Và trong đó cũng có một cây cung nhỏ nữa.

"...?"

Bên trong những chiếc pansu đã được tách riêng ra bằng các miễng gỗ màu trắng với dòng chữ [bình thường] và [chiến thắng] bên trên, [bình thường] là một màu trắng còn [ chiến thắng] là một màu đen tuyền.

[chiến thắng]?

Vậy có nghĩa đây là một loại thiết bị?

Với ý nghĩ đó, tôi đưa tay vào bên trong để chọn lên một mảnh vải đáng ngờ.

Nhìn sơ qua nó là tấm vải đen bằng lụa 100%, và nó đã được xâu thành một chuỗi.

Trên một phần rộng nhất của hình tam giác, các cạnh được thêu hoa ren đẹp lượn sóng.

Tôi nhẹ nhàng mở cựa vải mỏng đến mức mà người ta gần như có thể nhìn xuyên qua nó ...

[-----!]

Bang!

Tôi nhanh chóng bỏ chiếc pansu đen vào tủ quần áo, và đóng sầm đóng ngăn kéo lại.

Thật là nguy hiểm ...

Hình như có thực sự là một cái gì đó nguy hiểm.

Bởi vì vải bên trong ngăn kéo, dường như, nó đã được lấp đầy bởi ... tất cả đồ lót ......!

Và tôi e rằng đó là một cái gì đó mà anh tôi đã dạy tôi lúc anh ấy còn sống - G-string. Cùng với quần short cao, thuộc các thể loại của đồ lót sexy!

Chà thật không ngờ... cô ấy, Shirayuki.

Cô thường hoạt động một cách nghiêm túc... nhưng bí mật, cô ấy mặc loại đồ lót này sao?

Bây giờ tôi nghĩ về nó, khi tôi nhìn vào ngực của cô ấy, cô đã mặc một cái gì đó như thế này ...

Này ... Điều này không tốt chút nào.

Cần phải bình tĩnh, Kinji.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi đi vào chế độ Hysteria bây giờ ... sau đó sẽ hành động như một kẻ hư hỏng?

"Ah .. Kin-chan, xin lỗi. Cậu đã mang đồ lên cho mình. Đây là một phần của hành lý, cậu biết mà ..."

Nghe thấy những âm thanh sau lưng mình, tôi quay phắt lại trong giận dữ.

Không ai biết, Shirayuki đã tiếp cận tôi từ trước. Shirayuki đeo chiếc găng tay màu trắng của mình hào hứng, nó có vẻ như thể cô ấy đeo một chiếc tạp dề ren in hoa để đi nấu ăn ngay sau khi cô đã hoàn thành công việc dọn dẹp .

"A, cái này, không, không có vấn đề gì. Ít nhất hãy để mình giúp cậu làm một số công việc tầm thường".

"Cảm ơn, Kin-chan ... Cậu thật khỏe, Kin-chan. Đúng như dự đoán của mình về cậu."

Trông cô ấy khá là vui, cứ như thể Shirayuki đã không nhận thấy hành vi trước đó của tôi.

Mặc dù, tạp dề và váy ----

Đường cong nữ tính hoàn hảo trên eo cô ấy rất quyến rũ, tôi không có sự lựa chọn, nhưng để nhìn chằm chằm vào nó.

Điều này là khác nhau bởi Aria chưa phát triển, còn Shirayuki vốn đã nổi tiếng bởi cơ thể tuyệt vời của mình. Theo những senpai đã ngắm cô trong giờ học bơi, Shirayuki trong bộ đồ bơi có thể cạnh tranh với các người mẫu trong tạp chí

Này, điều này là không tốt.

Tôi gần như tưởng tượng Shirayuki mặc [chiến thắng] trước mặt tôi, ngay bây giờ.

Nếu tôi đã mơ về điều đó, thậm chí nếu cô ấy là người bạn thời thơ ấu của tôi, tôi sẽ hòan tòan thỏa mãn

Nghĩ về điều này, tôi ngay lập tức -

"... À ... về điều đó, Aria sẽ bảo vệ cậu trong một thời gian, mình cần phải đi ra ngoài."

"Huh, cậu sẽ đi đâu?"

"Mình-mình chỉ đi ra ngoài thôi. Nó không quan trọng mà."

"Ah ... có vẻ mình hơi tò mò, mình xin lỗi."

Nghe những lời của một người muốn thoát khỏi chuyện này một cách nhanh chóng, Shirayuki xin lỗi liên tục.

Ah, cám ơn Chúa cô ấy thật nhẹ nhàng. Nếu cô ấy luôn luôn như thế này thì sẽ thật tuyệt.


Bởi vì tôi không có nơi nào khác để đi, tôi đã đi đến nhà hàng gia đình duy nhất ở Đảo Học viện Roxi để giết thời gian.

Trong khi tôi đang nghe bài hát Aru = Kata, mà sẽ được sử dụng cho lễ bế mạc Adseard trên điện thoại di động của tôi ...

Một nắm tay đập vào đầu tôi .

Tôi lấy tai nghe của tôi ra và nhìn lên, và người đang đứng trước mặt tôi là Aria.

"Ngươi đang làm cái quái gì ở đây vậy, Kinji!"

"Tôi. .. có một lý do cho điều này. Còn cô, tại sao cô lại rời khỏi nhà?"

"Ta đang bận bắt một kẻ đào ngũ. Đó là lý do của ta."

Tức tưởi, Aria lấy ra một cặp còng tay từ dưới váy của cô.

Các chữ Latin được khắc trên bề mặt của cái còng tay bạc cẩn thận, đây là cái mà họ dùng với những người có khả năng đặc biệt.

Tôi nhớ nó có giá rất cao. Tuy nhiên, cô đã mua một cái?

"Tôi là một kẻ đào ngũ. Vậy còn công việc bảo vệ thì sao?"

"Ta đã để Reki xử lý nó."

"Reki?"

"Ta đã giao phó nó cho cô ấy. Cô sẽ được đứng gác từ trên một tòa nhà nào đó."

Uỵch, Aria ngồi mình xuống ở phía đối diện của tôi.

Reki.

Tên thật của cô là không rõ ràng.

Điểm này khá là lạ, nhưng không chỉ có vậy, cô ấy ít nói, và cô ấy không biểu hiện cảm xúc. Cô ấy giống như một con robot trừ việc ---- cô ấy là thành viên của đội Sniper đã giúp chúng tôi giải quyết sự cố cướp xe buýt.

Cô ấy là một thiên tài đã được xếp hạng cấp-S ngay trong năm đầu tiên, nhưng cô ấy luôn dành tòan bộ thời gian của mình trên sân thượng của trường, và cô ấy luôn luôn đeo tai nghe, tôi không biết cô ấy nghe những gì.

Cô ấy là một cô gái khó hiểu hơn cả Aria

... Tuy nhiên Aria mời Reki vào cũng là chuyện tốt.

Để cho cô ấy làm vệ sĩ ... trong đầu của tôi được lấp đầy với hình ảnh của một cô gái liên tục nhắm vào Shirayuki.

"Tuy nhiên, chúng ta phải trả tiền cho cô ấy theo thời gian. Dù gì, cô ấy cũng đã được lựa chọn làm đại diện cho đội Sniper cho Nhật Bản tại Adseard, cho nên cô ấy rất bận rộn. Vì vậy, chúng ta chỉ có nhờ cô ấy giúp trong một thời gian ngắn. Nhưng dù sao cũng chẳng nghĩa lý gì nếu chúng ta không tự mình bảo vệ Shirayuki.

Này..này ngươi có nghe ta nói gì không vậy? "

"Đừng kéo tai tôi. Tôi chỉ đang nghĩ về Reki, tất nhiên là tôi vẫn nghe rồi... không nên để bất cứ ai làm Shirayuki bị thương. Đừng tự mình đi tuyển vệ sĩ chứ. ".

"Hãy cẩn trọng hơn, Kinji. Đây là một nhiệm vụ thực sự".

"Tại sao cô đột nhiên lại muốn làm vệ sĩ cho Shirayuki, có lý do nào đó chăng?"

Trong cơn giận dữ, tôi buột miệng nói ra các câu hỏi mà tôi đã suy nghĩ từ ngày hôm qua, và Aria ----

Pata. PataPatata. Patata.

Cô ấy bắt đầu mất máy mắt.

- Đó là một tín hiệu kín.

Tín hiệu kín là mã tín hiệu được sử dụng khi Butei cần phải giao tiếp với nhau mà không tiết lộ thông tin cho những người khác.

Nó được giải mã theo cách tương tự như mã Morse ......

- Dyurandaru no Toukyu Kiken

Durandal, nghe trộm, nguy hiểm?

Điều đó có nghĩa là gì?

Aria vẫy tay ra hiệu về phía tôi. Tôi kín đáo nghiêng người về phía trước - cho đến khi tôi đạt đến nơi tôi có thể cảm thấy hơi thở của cô ấy vào tai tôi. Cô bắt đầu nói chuyện một cách kín đáo.

Khỉ thật ... Tôi không nghĩ rằng ngay cả hơi thở của cô sẽ có cái mùi buồn vui lẫn lộn. Nó thực sự tốt.

"Durandal là một trong những kẻ đã khiến mama phải vào tù. Ngươi nhớ các kiếm sĩ có tay nghề cao mà ta đã nói chuyện về vào buổi sáng.? Có một khả năng rất cao rơi vào hắn. Nếu chúng ta bắt được hắn ta, bản án của mama sẽ được giảm 635 năm. Nếu tất cả diễn ra tốt đẹp, chúng ta thậm chí có thể kéo dài Tòa án Tối cao để thu hồi những chi phí ".

Ah.

Vì vậy, đó là mọi chuyện ... ah.

Vì vậy, đó là lý do cho việc này?

Vì vậy, đó là lý do tại sao cô ấy dường như biến thành một người khác, khi nghe tên Durandal trong lớp học.

Hầu như tôi đã hiểu tất cả -

Điện thoại di động của tôi bắt đầu đổ chuông, cứ như thể ai đó đã thực sự nghe trộm vậy.

"?"

Tôi nhìn điện thoại với dây đeo điện thoại con sư tử-leopard -

Và người gọi là Shirayuki.

"... Xin chào."

"Kin-chan. Mình đã cố gắng làm món ăn Trung Quốc cho bữa tối nay."

"Được rồi, mình sẽ về ngay."

"Uh. Mình sẽ chờ cậu. Nhưng nếu cậu đang đi với ai khác, có lẽ về muộn chút cũng không sao."

"Ah ..."

Tôi sợ rằng nếu tôi nói với cô ấy rằng tôi đang ở với Aria lúc này, điều đó sẽ làm cô ấy khó chịu.

“Ah không, mình đang ở một mình, mình sẽ quay lại ngay."

"Này, ta đang ở đây đó."

"Kin ..... Kin-chan. Chỉ một chút thôi, nhưng đó là giọng của Aria?"

Kuh.

Aria là không nhạy cảm như vậy.

"Ah, Aria chỉ tình cờ đi ngang qua."

“Không phải chúng ta đã nói chuyện này giờ rồi sao...? Ngươi có phải một tên ngốc không vậy? "

"Kin-chan."

Sau đó là giọng nói đáng sợ của Shirayuki...

Chop-

Âm thanh của một con dao nhà bếp đang cắt lát củ cải trắng.

"- Tại sao cậu lại nói dối mình?"

Giọng nói này làm cho tôi cảm thấy như tôi đang xem một bộ phim kinh dị!

"Ah-Được rồi, được rồi! Mình sẽ quay lại ngay lập tức!"

Tôi tắt điện thoại di động của mình và nghe thấy một tiếng động gì đó từ phía Aria.

Có lẽ cơn tức giận của Aria đã được kiềm chế lại.

Nhưng cũng chỉ một vài giây sau, cô ấy đạp lên đầu tôi để trả thù.


Khi chúng tôi trở lại, bàn ăn đã được che phủ hoàn toàn với những món ăn Trung Quốc.

Có cơm chiên tôm, tôm chiên, thịt lợn chua ngọt, bánh bao và mì ăn với dầu hào bào ngư. Có rất nhiều món ăn, nhưng không chỉ có vậy, tất cả đều là món ăn ưa thích của tôi.

Shirayuki mang ra trà Jasmine trên khay. Cô ấy vẫn còn mặc đồng phục, và đứng bên cạnh tôi ở bàn ăn. Khi nhìn thấy tôi quay lại, cô ấy nói với tôi.

"Hãy ăn đi Kin-chan, mình làm tất cả những món này cho cậu."

Nhìn vẻ mặt của cô ấy, cầu xin tôi ăn, tôi đã chọn một miếng thịt lợn chua ngọt ... mmm. Nó thật sự ngon. Rất giòn và ko bị ướt. Ngoài ra, hương vị êm dịu nhẹ này cõ lẽ do thịt đã được ngâm vs dấm.

Shirayuki thực sự là một chuyên gia trong việc nấu ăn.

So với Aria khi làm món trứng cuộn, và cô ấy làm hỏng tất cả, cô ấy không thể làm bếp.Sự khác biệt trong kỹ năng nấu ăn giữa họ là như khoảng cách giữa mặt đất và bầu trời. Không, nó giống như khoảng cách giữa tầng bình lưu và phần đáy của rãnh Nhật Bản.

".. Nó có ngon không?"

"Nó khá ngon."

Mặc dù nó là loại một câu trả lời chung chung, nhưng khuôn mặt Shirayuki vẫn ánh lên niềm vui và niềm hạnh phúc.

Và cô ấy hình như đang mơ mộng về điều gì đó "... Em rất hạnh phúc ..." Tôi tự hỏi cô ấy nói về cái gì?

Dù sao ...

Mặc dù thức ăn rất ngon, nhưng nếu có người cứ nhìn tôi ăn như thế này, tôi không thể nào mà ăn được

"Thôi nào Shirayuki, tại sao cậu lại không ăn? Bạn không cần phải lo lắng về mình. cậu biết điều đó mà."

"Đó-đó là ... bởi vì cậu ... ... Kin-chan."

Câu trả lời kiểu gì vậy? "

"... Được rồi vậy thì."

Shirayuki nói trong khi ngồi xuống, với một nụ cười ngượng ngùng.

Ngồi bên cạnh cô ... Aria đang khoanh tay.

"Này, tại sao tôi không có món ăn nào vậy?"

"Đây là của cô."

Tiếng uỵch.

Shirayuki nói giọng lạnh lùng khi đặt bát cơm trước mặt Aria.

Bên trong bát là một đôi đũa thậm chí còn chưa được tách ra.

"Cô có ý gì vậy!"

"Nếu cô muốn ý kiến, cô có thể thôi làm vệ sĩ cho tôi."

Aria bắt đầu nghiến răng và nhìn trừng trừng vào Shirayuki, sau đó cô ấy quay lưng lại một cách hết sức giận dữ.

Cuối cùng, cô ấy cũng ăn.


Aria và tôi đã xem xem chúng tôi nên làm gì. Tôi muốn đi xem một bộ phim, nhưng cô muốn xem khoảng 2 giờ tưởng tượng những động vật ngoài không gian. Trong khi chúng tôi đang bàn luận...

Shirayuki lấy ra những tấm bài.

"Kin-chan, đây… đây là những thẻ bói toán của Miko ..."

"Thẻ… bói toán của Miko?"

"Yeah, Kin-chan có vẻ tò mò về tương lai, vậy tại sao không để cho mình bói thử cho cậu?"

"Ah ~ ... Vậy chúng ta hãy thử nó."

Dự đoán của cô ấy dường như là chính xác.

Aria là một cô gái , vì vậy cô ấy có vẻ khá quan tâm đến bói toán. "Các người đang làm gì vậy?" cô ấy nói trong khi thiết lập HDD Recorder để ghi lại chương trình động vật. Sau khi cô đã hoàn thành, cô cũng chạy tói chỗ chúng tôi.

... Nếu cô ta có thể ghi nó lại, việc gì phải cãi nhau với tôi chứ?

"Kin-chan, bạn muốn mình tiên đóan việc gì? Bạn có muốn mình dự đoán cuộc tình lãng mạn của bạn trong tương lai, sự giàu có của bạn, sự lãng mạn của bạn trong tương lai, sức khỏe của bạn, hoặc thậm chí lãng mạn của bạn trong tương lai?"

"... Bạn có thể dự đóan điều gì sẽ xảy ra sau này, có thể cho dù mình chỉ đi đến một trường đại học hoặc công việc văn phòng?"

Sau khi nghe yêu cầu của tôi, Shirayuki hiện thở dài, nhưng ngay lập tức lóe lên một nụ cười thiên thần, và trả lời "có", cô bắt đầu để đặt các thẻ trong một hình thành sao, và di chuyển một vài trong số những cái thẻ

... Tôi có thể đạt được một cuộc sống bình thường?

Tôi sẽ chuyển đến một ngôi trường bình thường, làm việc trong một công ty bình thường và làm một công chức bình thường?

Để có được câu trả lời tôi sẵn sàng sử dụng bói toán để biết.

"Vậy? cậu thấy gì?"

Nghe câu hỏi Aria,mắt Shirayuki có vẻ như cô ấy đã biết.

"Cái gì vậy?"

"Ku, ah ... không có gì. Như mình nhìn thấy, cậu sẽ được ban phước. Điều đó thật tuyệt vời, Kinji."

"Này, cậu có thể tiên đoán được không vậy?"

"A-ah, bạn sẽ kết hôn với một cô gái da đen tóc ... chỉ là đùa thôi".

Nhìn vào biểu hiện của Shirayuki, niềm vui của cô ấy có vẻ giả tạo.

Nó là gì?

Cô ấy đã tìm ra gì? Tôi thực sự tò mò.

"Sau đó là lượt của tôi!"

Aria mất hết kiên nhẫn của mình, và kéo dài ra trên bàn làm việc, do đó, với những việc đó, phiên bói toán của tôi đã hoàn thành.

"Đó là tất cả nếu bạn không cho mình biết ngày sinh, mình là một Virgo".

"Ah ~, thật là bất ngờ".

Aria đang trong cơn giận dữ, nhưng cô đã ngồi vào bàn ăn, chờ đợi kết quả.

Shirayuki miễn cưỡng chọn một số thẻ bài, và lật một số thẻ trên.

"Nếu tôi có thể mô tả số phận của cô trong một từ, nó là vô nghĩa."

Hời hợt ---- đó là tâm trạng Shirayuk, và với câu nói đó, cô đóng gói chỗ thẻ của cô ấy.

Cô ấy rõ ràng là đã không để tâm khi làm điều đó.

"Chờ đã. Cô có làm đúng không vậy. Dù sao cô cũng là Miko mà!"

"Vì, Cô đã không tin những dự đóan của tôi ... Không thể tha thứ cho điều đó!"

"Vậy cô muốn đánh nhau?"

* Crackle crackle crackle *

Tôi cảm thấy một ý định chết người khi nhìn vào mắt họ.

Việc này không tốt chút nào.

“Ý định này của cô thật không tốt chút nào, tôi sẽ hạ cô Aria, tôi không thể dùng kỹ thuật Hotogi, nhưng tôi vẫn còn một con át chủ bài."

Khi thấy Shirayuki nhìn xuống mình, Aria ngay lập tức đứng dậy.

"Tôi cũng có một con át chủ bài ... Ku ku, không chỉ có một, tôi có hai!"

"Tôi có ba".

"Vậy, tôi có bốn!"

"Năm".

"Tôi có cực kỳ nhiều!"

"Im lặng. Tại sao cả hai người không thể hòa thuận một chút ngay cả trong bói tóan!"

Chắc chắn là đã đủ, cuối cùng thái độ hai người họ cũng đã lắng xuống.

Tôi phải can thiệp trước khi tình hình căng thẳng đến mức mà tôi sẽ không thể làm bất cứ điều gì, phải tách họ ra.

"Ku!"

Aria nhắm mắt lại làm khuôn mặt giận giữ, và với một vài tiếng 'Hmphs', cô ấy đóng sầm cửa phòng.

Sau đó, từ tiếng ồn * ZiZiZiZiZi, cô đã bắt đầu kiểm tra nhà cho bất kỳ hoạt động đáng ngờ điện tử bằng cách sử dụng các thiết bị không dây mà cô đã lấy từ Connect.

Tôi, người đã bị bỏ lại, gãi đầu ... và quay sang đối mặt với Shirayuki.

Shirayuki, với một tiếng 'Fu’.

"... Mặc dù mình không muốn nói xấu người khác."

Cô tiếp tục cất chỗ thẻ.

"Aria là một cô gái rất dễ thương, nhưng cô ấy lại quá ồn ào Bên cạnh đó, cô ta không hiểu Kin-chan ở tất cả. Cô ta đã hành động rất thô bạo đối với Kin-chan ngay bây giờ ... các chàng trai có thể nghĩ rằng Aria là dễ thương, nhưng mình ... ghét cô ấy. "

-Trong khi nói tất cả những điều này.

...... Đây là lần đầu tiên mà tôi nghe nói Shirayuki nói xấu của người khác.

Shirayuki ngước lên nhìn tôi.

Vì vậy, ... cô ấy có vẻ cũng muốn tôi chỉ trích Aria.

"Aria, eh?"

Thực ra, tôi ----

Nhận thấy một cái gì đó, giữa Aria và Shirayuki.

Tôi không chắc liệu tôi có nên đề cập đến nó, nhưng tôi ít nhất là nên điều tra một chút.

"Cậu có thực sự ... ghét Aria?"

"Huh?"

"Um ... làm thế nào để tôi nói điều này. Cõ lẽ cậu không hiểu Aria lắm? Thật khó tin mà hai cậu mới chỉ có gặp nhau một thời gian ngắn. .. Mặc dù mình có thể sai ... nhưng. Tôi nghĩ rằng, cậu chưa bao giờ như thế này trước đây. "

"......"

"Tôi nghĩ, có lẽ Shirayuki thấy Aria, gần giống với cậu hơn người mà cậu chỉ cho những người khác ... Tất nhiên, tôi không muốn làm cho cả hai đánh nhau, nhưng thực tế là lập luận của cô ấy luôn cho thấy 2 người ở cùng một khía cạnh, phải không? "

Theo nguyên tắc, Shirayuki luôn luôn là một cô gái rất biết vâng lời.

Bởi vì thế giới đã luôn luôn xem những người như vậy là tốt.

Vì vậy, mọi người đều nghĩ rất tốt về Shirayuki. Những giáo viên không biết rằng cô là một Miko vũ trang, tất nhiên như cô ấy, và thậm chí giữa các học viên, mọi người đều phụ thuộc vào cô ấy.

Nhưng tính cách nhu mì này có thiếu sót.

Ít nhất, đó là những gì tôi nghĩ.

Kết quả là, là loại nhân cách không còn chỗ cho những gì Shirayuki thực sự nghĩ.

Tuy nhiên, khi Shirayuki kích động Aria, đó là khi tôi thực sự cảm thấy tính cách thật của cô ấy.

"... Kin-chan, ..."

Sau khi một sự im lặng ngắn ngủi, Shirayuki nhẹ nhàng nói, hạ thấp đầu cô ấy.

Đôi mắt của cô ấy đã nhắm lại.

"Cậu thực sự hiểu mình."

"... Về việc đó ... uh, chúng mình đã lớn lên cùng nhau. Mặc dù mình phải nói rằng, giữa chúng ta có một khoảng cách."

"Mình nghĩ cậu còn hiểu con người mình hơn cả mình."

Giọng nói của Shirayuki là rất nhẹ nhàng ... và cô ấy bắt đầu di chuyển ...

Nhìn tôi ... cô ấy gần như không có gì xảy ra.

"Aria ... cô ấy xâm phạm vào đời tư của Kin-chan và thế giới của mình giống như một viên đạn."

Một thế giới như vậy có bao giờ tồn tại?

"Không chỉ đó, cô ta dám đối mặt với mình khi mình đã sử dụng toàn bộ sức mạnh, cô ta còn không chịu lùi một bước. Mình hoàn toàn ghét cô ấy, nhưng theo một số cách, mình không nghĩ rằng. .. cô ấy là một cô gái tuyệt vời."

Woah ......

Như tôi nghĩ, Shirayuki không chỉ ghét Aria, cô cũng chứa đựng một số cảm xúc phức tạp khác về phía cô ấy. "Tuy nhiên, chính vì lý do đó ... Tớ sẽ không cho phép cô ấy để dành lấy Kin-chan đi. Bởi vì ... cô ấy rất là đáng yêu."

"... Này không ai có thể dành lấy mình. Không phải mình đã nói với cậu rằng Aria và mình chỉ chung trong đội Butei. Sau khi chúng mình hoàn thành nhiệm vụ đã thỏa thuận, chúng mình sẽ không gặp nhau nữa. Đấy không phải việc mà cậu có thể can thiệp, dù cậu có là bạn thời thơ ấu của mình. "

"Người bạn thời thơ ấu - Mình là bạn thời thơ ấu."

Gương mặt cô cau mày đột nhiên lại sáng. Tôi không chắc chắn những loại kỹ thuật đặc biệt, cô đã sử dụng trong khi ngồi, nhưng cô đã chuyển đến bên tôi không một tiếng động.

Này, này, vai của chúng tôi sắp chạm vào nhau! Không, chúng đã chạm vào nhau rồi!

"Kin-chan luôn luôn hiểu mình. Kể từ khi mình vẫn bị cấm rời khỏi đền thờ Hotogi, tớ vẫn nhớ tất cả những điều bạn đã làm cho mình ... Có được điều đó, mình cảm thấy rất may mắn. "

Nói những điều như thể đang ở trong một bộ romance Shirayuki nghiêng đầu về phía tôi.

Đó,mái tóc mềm mượt nằm nhẹ trên cánh tay của tôi.

Ngoài ra, nó có mùi hương gỗ mun nhẹ.

"Ah - ... Bây giờ tôi nghĩ về nó, có một thời gian như thế."

Khi tôi còn khoảng 4 hoặc 5 tuổi, tôi sống ở khu rừng trong một thời gian vì công việc của anh trai tôi.

Và ở vùng ngoại ô của rừng, tôi đã biết Shirayuki.

Vào thời điểm đó, bởi vì một số lý do, Shirayuki đã bị cấm rời khỏi đền Hotogi, và cô ấy ngoan ngoãn làm theo luật đó.

Do đó, cô đã cực kỳ sợ người lạ, và khi cô lần đầu tiên gặp tôi, cô ấy thực sự sợ hãi. Tuy nhiên, chúng tôi sớm quen dần với nhau, và cô ấy đã cho tôi tham gia vào các trò chơi của các bé Miko Hotogi khác.

"Và khi mình xem pháo hoa với Kin-chan ... Mình đã rất hạnh phúc ..."

Shirayuki, cuôi cùng để ngả đầu lên vai tôi, tiếp tục hồi tưởng.

"Lúc đó, Kin-chan đã rất vui mừng vì được xem pháo hoa trong thành phố quá lớn ... và cậu đã mang mình ra khỏi đền thờ để xem pháo hoa với cậu. Đó là lần đầu tiên mình ra khỏi ngôi đền kể từ khi mình đến đó. "

"Ah ... đó. Tớ không nghĩ rằng cậu sẽ nhớ điều đó."

Tôi nhớ ... sau đó, chúng tôi đã bị khiển trách bởi người lớn, và Shirayuki đã bị nhốt vào trong một cái kho.

"Mặc dù cậu cũng đã bị trừng phạt nặng nề, cậu vẫn đến Hotogi chơi với mình."

"Đó là bởi vì công việc của anh trai tớ mà tớ phải ở đó, cậu biết đấy. Không có ai cùng tuổi với tớ tại đó.” Chúng tôi đã lại bị phát hiện sau đó một lần nữa? Tôi nhớ rằng khi tôi gợi chuyện bóng đá, tất cả các Miko khác chắc chắn sẽ từ chối, và vì vậy chúng tôi sẽ làm những việc giống như chơi house, origami, hoặc ' Kagome Kagome '.”

Kagome Kagome, con chim trong lồng.

Tôi vẫn còn nhớ lời hát của bọn trẻ con.

Và cũng có anh em, những người có biệt danh là Shirayuki và các Miko khác cũng giống chim ko được ra khỏi lồng . thật đáng thương.


Tôi đang ngồi ở cuối của Ủy ban chuẩn bị Adseard, nghĩ về Aria.

Gần đây, cô đã làm việc chăm chỉ để thu thập thông tin về Durandal, và cô ấy đã chạy xung quanh khắp mọi nơi. Nếu có bất kỳ sự lộn xộn vào ban đêm, cô sẽ ngay lập tức nhảy lên và giơ đôi súng lên, trong khi nhìn xung quanh ở khắp mọi nơi. Mặc dù, bởi vì cô ấy thậm chí không thể phát hiện sự hiện diện của bất kỳ kẻ thù nào, và do áp lực của việc sống chung với Shirayuki, cô ấy luôn ở trong một tâm trạng xấu.

"Hotogi-chan, cậu sẽ tham gia lễ bế mạc Aru = Kata.?"

"Ừ.Bọn mình sẽ dành riêng một chỗ cho bạn."

Butei High là một trường trung học do đó, tất yếu nó có một hội học sinh.

Mặc dù theo luật lệ của trường, tất cả các vị trí trong hội học sinh đều là các cô gái.

Lý do là có một thời gian khi hội học sinh có con trai. Cuối cùng, có một cuộc chiến trong hội học sinh về vấn đề tài chính. Không có hy vọng cho trường học này.

Kết quả là, Ủy ban Adseard chuẩn bị được thực hiện hoàn toàn từ những nữ sinh từ hội học sinh.

Tại sao tôi lại đến đây với sự buồn chán đến đáng sợ đó --- Tất cả trong số họ là những cô gái --- cuộc họp, ai yêu cầu ư? Tất nhiên đó là bởi vì Aria ra lệnh cho tôi để bảo vệ Shirayuki.

"Hotogi-chan thật đẹp, cậu chắc chắn sẽ tạo ấn tượng tốt trên các phương tiện truyền thông."

"Đúng Nó chắc chắn sẽ làm tăng uy tín của Butei High. Không, của tất cả các Butei!"

"Ngoài ra, cậu cũng được luyện tập vũ đạo ... Vì vậy, cậu sẽ không có bất kỳ rắc rối gì khi thực hiện Aru = Kata, phải không?"

Nghe những gì các cô gái đã nói, tôi nhìn Shirayuki.

"Ah, nhưng ... xin vui lòng hãy cho mình làm việc ở hậu trường."

Shirayuki nhìn vào mắt của tôi, đã cố gắng để chuyển tải thông điệp: "Hãy nhớ rằng, bạn đã làm tất cả những điều chính, tất cả mọi thứ sau khi đây chỉ là một hình thức."


Tôi không chắc chắn nếu nó là thần giao cách cảm, nhưng

"- Mình không có nhiều thời gian."

Shirayuki thông báo đến các lớp học với một giọng nói rõ ràng.

Tiếng nói của Shirayuki là thực sự rất du dương, và nó thực sự cho một cảm giác về độ tin cậy.

Nếu Aria là một Seiyuu, thì Shirayuki sẽ là một bình luận viên nữ.

Trong khi tôi đang suy nghĩ về những điều vu vơ, tôi ngáp dài và đứng dậy.

... Mặc dù cuộc họp vừa kết thúc, tất cả các cô gái lại bắt đầu ồn ào một lần nữa.

"- Này, muốn đi đến Odaiba không?"

"Ah, ý kiến hay!"

"Có lẽ mình sẽ đi. Mình nghe nói rằng Marui vừa được tu sửa."

"Tuyệt! Mình nghĩ đến việc sẽ nhận được một chiếc váy ngắn mới vào mùa hè!"

"Khi cậu đề cập đến odaiba mình nhớ rằng đường của Estella sẽ được đưa đến vào ngày hôm nay!"

"Haha, điều duy nhất quan trọng với sắc đẹp của cậu chính là tham ăn. Theo dự kiến của một Butei những người không có mối quan hệ với những người đàn ông!"

Ahaha, chính xác!

Mặc dù,

Tất cả họ đang nở những nụ cười ngây thơ và dễ thương như vậy ...

Tôi thực sự không thể chịu được điều này.

Lý do họ không có mối quan hệ với nam giới là do dưới váy của họ, họ có mang theo súng ...

Đó là điều tôi nhận thấy.

"Hotogi-chan, tại sao cậu không đến với bọn mình đi xem thiết kế mùa hè mới?"

Shirayuki được mời bởi các học sinh năm nhất, nhìn cô ấy trông khá trống rỗng.

"Ah, mình phải về nhà, mình vẫn còn có một số công việc SSR để làm, và mình phải soạn thảo lại cuốn sách hướng dẫn cho Adseard ..."

Nghe những gì Shirayuki cho biết, các cô gái lắc đầu và

"Đúng là chủ tịch. Cô ấy thật chăm chỉ ..."

"Hotogi-chan thực sự không biết đến mệt mỏi."

"Cậu ấy giống như một nữ siêu nhân vậy ..."

Họ khen Shirayuki. Họ không hề châm biếm một chút nào cả, và họ đã phát biểu với một sự tôn trọng dành cho Shirayuki.

Nhưng -

Đồng thời, tôi cảm thấy rằng có một vực thẳm không thể xóa bỏ giữa Shirayuki và họ.


Shirayuki và tôi đi bộ về nhà trong ánh hoàng hôn -

Ủy ban rất gần ký túc xá của tôi, vì vậy chúng tôi đã đi bộ đến đó.

... Mặc dù tôi thường không muốn đi bộ về nhà với các cô gái, lần này là một ngoại lệ. Dù sao, tôi cũng là vệ sĩ của cô ấy, vì vậy tôi có thể coi là ngoại lệ. Ngoài ra, nếu Aria đã được nghe rằng tôi cho Shirayuki đi bộ về nhà một mình, cô ấy sẽ khoan một vài lỗ trên cơ thể tôi.

"Mình đã thực sự lo lắng cho ngày hôm nay, khi Kin-chan nhìn mình suốt cả buổi ... Mình đã làm tốt chứ?" Shirayuki đang cầm túi xách trước mặt cô ấy bằng cả hai tay, dường như rất xấu hổ.

Tuy nhiên, theo biểu hiện có lẽ cô ấy đã rất hạnh phúc khi được cùng tôi đi bộ về.

"Mình nghĩ rằng tất cả mọi người thực sự tin tưởng cậu, không phải là tốt sao?"

Nghe câu trả lời gián tiếp của tôi, khuôn mặt của Shirayuki đỏ ửng như màu sắc của loại Hakama đỏ tươi, và cô ấy lắc đầu.

"... m..mình đã ... được Kin-chan….ca ngợi ..."

Cô nói với chính mình.

Này, cậu nên nhìn về phía trước khi đi bộ.

Hãy nhìn xem, cậu có thể đâm vào một cột điện thoại.

"Dù sao thì, cậu sẽ là một trong những người biểu diễn Kata = Aru. cậu biết đấy, mọi người muốn cậu làm tốt."

"Mình không thể. Làm thế nào mình có thể làm một nghệ sĩ biểu diễn ... việc này nên dành cho một một cô gái dễ thương và năng động hơn. Một cô gái như mình sẽ chỉ khiến Butei mất đi danh tiếng."

"Cậu không nên nhìn nhận bản thân cậu như vậy, cậu biết đấy. Đó là một thói quen xấu. Cậu chỉ cần giả vờ trong khi ở trên sân khấu, phải không? Cậu thậm chí có thể cảm thấy rất tuyệt khi cậu đang ở trên sân khấu, cậu biết đấy. Chỉ cần tin tưởng vào chính mình, và để cho mọi người thấy thực sự cậu có thể làm gì ".

"Nhưng ..."

"Có phải là - cậu đang sợ Durandal. Đừng lo,điều đó không xảy ra đâu. Bạn sẽ không bị tấn công bởi hắn.?"

"Uh ... Mình hiểu rồi. Durandal ... không tồn tại ... nhưng mình vẫn không thể làm điều đó."

"Tại sao?"

"Hotogi sẽ nổi giận."

Hotogi.

Shirayuki đang nói đến đền Hotogi -

Đó cũng là Tôn giáo của cô ấy.

"Tại sao họ lại tức giận về điều này?"

Tôi đã nghe cô ấy làm cái cớ này nhiều lần, vì vậy tôi có hơi nghi ngờ về điều này ... Ngôi đền thờ Hotogi đặt một số hạn chế về Shirayuki khi cho cô khi học một trường trung học Tokyo. Họ nói rằng các biện pháp này được đưa vào để giúp duy trì nghi thức, nhưng trong sự thật, nó thực sự chỉ gây phiền nhiễu.

"Mình không thể nào thể hiện bản thân mình trước quá nhiều người"

Shirayuki nói một cách bướng bỉnh.

Cô ấy không đưa ra một lý do, và cô ấy chỉ từ chối.

Từ phản ứng của cô ấy, có vẻ như cô ấy không thể thực hiện nó được.

"...... Vào năm đầu khi Uỷ ban mời bạn vào Odaiba, bạn cũng từ chối vì các Hotogi?"

"Vâng."

"Vậy bây giờ ..."

"Nếu mình không có sự cho phép, mình không được phép rời khỏi đền thờ hoặc trường học."

Này ... cái gì vậy.

Thậm chí nếu nó là Tôn giáo của cậu, họ không thể cấm cậu đi ra ngoài, phải không?

Điều này đã vi phạm vào nhân quyền.

Trong khi tôi đã nói như vậy, tôi nhận thấy điều gì đó về Shirayuki -

"Mikos Hotogi được trang bị vũ khí. Từ khi được sinh ra cho tới lúc chết, cơ thể và tâm hồn của bọn mình thuộc về các Hotogi".

Cô nói một cách đơn giản, như thể nói với chính mình.

"Lý do cho sự tồn tại của thế hệ bọn mình ... là để làm Miko cho Hotogi. Điều này đã được viết trên đá. Tất nhiên, nếu cần thiết, bọn mình sẽ đi đến đền thờ khác, và bọn mình cũng sẽ nhận được sự giáo dục bên ngoài. .. nhưng chỉ có ở mức thấp nhất. Hotogi đã kiên quyết phản đối một cái gì đó giống như đi đến Butei High ... "

"Nhưng không phải cậu đã rời khỏi đó rồi sao. Không cần phải để ý những phong tục cũ nữa. Cậu đã bước vào trường trung học, làm thế nào mà cậu có thể chấp nhận những luật lệ của họ giống như một cô bé ngoan?"

"......"

"Cậu không cần phải làm bữa tối hôm nay đau. Cậu nên đi gặp các bạn gái khác ở Odaiba."

"-Điều đó ổn chứ ... Mình nghĩ rằng ... bên ngoài rất đáng sợ."

Shirayuki nhìn xuống đường.

"Đáng sợ? Sao vậy? Không phải chỉ là một cửa hàng quần áo bình thường thôi sao?"

"Nhưng ... Từ khi học tiểu học và trung học, mình chỉ đến học viện Miko."

Học viện Miko.

Đó là một loại trường đại học, ngôi trường đó chỉ tòan Miko.

"Vì vậy, mình… chưa bao giờ đi mua sắm, hoặc thậm chí ra ngoài ăn. Mình. .. không có sự tự tin để đi ra ngoài với tất cả mọi người ở nơi công cộng".

"... Tự tin?"

"Họ biết những điều mà mình không biết. Nếu nó không phải là trường có liên quan, không có cách nào mình có thể tham gia vào nơi khác. Đồ ăn nhẹ, Karaoke, các chương trình TV ... Mình không được phép biết bất cứ điều gì Họ .. không hiểu. "

"Shirayuki ..."

"Nhưng việc đó ổn mà, kể từ khi mình có Kin-chan bên cạnh. Kin-chan là người duy nhất có thể hiểu được mình.. Bạn là người duy nhất có thể chấp nhận con người thật của mình. Vì vậy, mình hài lòng với điều này. "

Shirayuki ...

Shirayuki.

Cậu.

Có phải cậu ... lại giống như lúc đó?

Cậu đã rời Hotogi - nhưng, cậu vẫn còn,

Ở trong một ... chiếc lồng chim.


Đêm đó, tôi đi tắm và sấy khô đầu, mặc quần vào và tắt đèn.

Tôi cởi áo ra ... và liếc nhìn đồng hồ của tôi.

Bây giờ là 10:00 PM.

Có vẻ như Aria vẫn chưa về. Cô ấy để lại một ghi chú vào buổi chiều nói rằng cô sẽ tới Lezzad, tôi đoán cô ấy vẫn đang tìm kiếm tin tức về Durandal.

Mặc dù tôi không còn cần thiết phải tập thể dục buổi sáng vì nhiệm vụ của tôi là vệ sĩ của Shirayuki, Aria tuyên bố "Từ bây giờ, ta sẽ tấn công ngươi bất ngờ để giúp ngươi luyện tập cách dùng tay không bắt kiếm," và cô ấy thực sự khởi động một cuộc tấn công bất ngờ trong một thời gian.

Tôi vẫn không thể bắt được, nhưng tôi vẫn rất ngang bướng về việc đó.

Trong khi tôi đã suy nghĩ về điều này và làm khô đầu của tôi -

* Patter patter patter *

Tôi nghe thấy tiếng gì đó, bước chân nhanh ra hành lang.

Vì một lý do nào đó,những tiếng bước chân nghe thật đáng sợ.

"?"

Chuyện gì đang xảy ra?

Tôi sẽ tự động quay về phía màn cửa của phòng thay đồ

- Kin-chan. Chuyện gì vậy!? "


* Rattle *

Các màn cửa phòng thay đồ - mở hoàn toàn!

Shirayuki mở cửa ra trong bộ trang phục miko của mình.

Không hiểu vì sao, cô ấy có một biểu hiện hoảng sợ, và mắt cô ấy mở giống như một vòng tròn lớn.

"Huh, huh?"

... Về việc này.

Tình trạng này.

Thông thường - thực sự, tôi không có ý tưởng bình thường nữa - Là một nam và nữ, nên không phải vị trí của chúng tôi là ngược lại sao ?

"Cái gì đang xảy ra?"

"Uh, nh-nhưng, Kin-chan ... vừa-gọi điện thoại."

"- Gọi điện thoại?"

"Cậu vừa gọi điện cho mình và gọi mình đến ngay lập tức, và sau đó nó đột nhiên bị ngắt kết nối."

"Tớ không gọi cho cậu"

"Đó là Kin-chan, mặc dù nó là một số lạ - nhưng cậu nói "mình đang tắm"

Không thể nào.

Có thể cô ấy đang tưởng tượng.

"Làm thế nào tớ có thể tắm và thực hiện cuộc gọi điện thoại cùng một lúc được! Tại sao tớ phải làm điều gì kỳ lạ như thế!"

"nh-nhưng, đi-đi-điện th-ọai.”

Cô ấy bắt đầu nói như vậy khi thấy tôi không mặc áo, và cô ấy nhìn chằm chằm khuôn mặt của tôi, ngực tôi, bụng của tôi ...... - toàn bộ xuống. Tuy nhiên, khuôn mặt của cô dường như tái đi, như thể cô đã vượt quá giới hạn, và với một tiếng "Fu", khuôn mặt của cô ấy đã trở thành đỏ rực.

Ngoài ra, dường như cô ấy là hyperventilating, cô ấy thở dài rồi lại hít thật sâu.

“Được rồi!"

Được gì?

"Mình xin lỗi!"

* Ching! *

Và với một cú nhảy hấp dẫn, cô ấy bị chặn ngược trở lại ở một góc xiên.

Cô ấy hất hakama và tay áo của cô, và cô ấy quỳ trên mặt đất

III-Mình xin lỗi, mình xin lỗi, mình xin lỗi! "

Cô ấy cuộn tròn như một quả bóng, và khuôn mặt cô ấy đỏ như gấc.

* Stare *, nó có vẻ như thể cô ấy quá giận dữ, mắt cô ấy xoáy lên.

"Kin-chan đang tắm . Vì vậy, mình đã tưởng tượng Kin-chan trần truồng, mình đã để dục vọng lấn áp!! Và mình hoàn toàn quên rằng cậu đang tắm, đó là sự thật! "

"Tớ không yêu cầu cậu nói về điều đó!"

"Tuy nhiên, khi mình tưởng tượng nó, mình bắt đầu hyperventilating. Xi-xin hãy tha thứ cho mình! Mình quả thực không phải một cô gái tốt! Mình cố gắng nghĩ tốt, nhưng mình thực sự là một cô gái xấu xa mà tưởng tượng về những điều mà mình không nên! Một cô gái được che dấu bởi những điều tốt! Nhưng trái tim của mình vẫn còn xấu xa ...... @ #%! "

Không tốt chút nào.

"Ah, này ..."

Nếu tôi tiếp tục để mình như thế này, Shirayuki hơi bất thường sẽ trở nên thực sự bất thường.

Suy nghĩ theo cách này, tôi quỳ xuống trước mặt cô.

"Được rồi, tất cả mọi thứ. Được rồi. Nó chỉ là ai đó nhận được số sai. Không có cần phải xin lỗi như thế này."

Mặc dù tôi đã làm điều đó trong một nỗ lực để cô ấy bình tĩnh xuống ...

Nhưng làm điều này khi đang không mặc áo thì thật là ngu ngốc.

Shirayuki * smack*

Theo phản xạ sử dụng hai bàn tay để che mắt cô.

... Nhưng nó có vẻ như thể cô đã được nhìn trộm vào ngực của tôi từ giữa các ngón tay của mình ......

Và,

"Vậy là hòa!"

Cô hét lên một cách ngẫu nhiên.

Sau khi Shirayuki bỏ bàn tay của cô ra khỏi mặt , mặt cô ấy toàn màu đỏ, như thể ấy lên cơn sốt.

Nhưng chuyện gì đang xảy ra? Tôi cảm thấy như nó trở nên đỏ hơn. Cô ấy trông như một cái bếp vậy?

" Hòa cái gì?"

Sau khi nghe câu hỏi của tôi...

Shirayuki trông có vẻ nguy hiểm.

"Nếu Kin-chan nhìn thấy mình, như vậy chúng ta sẽ hòa!"

"Huh?"

* Tiếng sột soạt * tay phải của cô đã nắm lấy cổ áo của bộ trang phục miko.

* Tiếng sột soạt * Bàn tay trái của cô ấy kéo chiếc obi giữ hakama ra.

Shirayuki, như thể cô ấy không thể chịu được thêm cảm giác đang mặc quần áo của cô ấy nữa – và bắt đầu cởi bộ đồ Miko của cô ấy!

“Đợi… Đợi đã nào. Điều này không thể được! Không được!"

Tôi vội vàng nói trong khi cố gắng mặc lại quần áo cho cô ấy.

"Để mình cở ra đi mà - điều đó hòan tòan ổn nếu đó là Kin-chan-sama. Mình không quan tâm đâu. Vì vậy, đừng lo lắng!!!"

La-làm thế nào tôi có thể cho cậu cởi chứ!

Nếu tôi nhìn thấy [Chiến thắng] một lần nữa, tôi chắc chắn sẽ vào trạng thái Hysteria!

Vì vậy, tôi sử dụng tất cả sức mạnh để giữ trang phục và hakama của cô ấy.

"Dừng lại, Kin-chan! Thả mình ra!"

Shirayuki.

"Dừng việc này lại!"

, Tôi nói.

"Ta về rồi đây."

Aria.

..............Aria.....?

Ôi. Chết tiệt.


Hidan no Aria 02-115

Rơi ra từ bàn tay của Aria , có vẻ vừa trở về sau một tình huống kinh khủng của sự thất vọng tột cùng, là một chiếc túi giấy. Một chiếc bánh đào nhân nho Matsumoto rơi ra khỏi túi, và lăn vào đúng chiếc tất trắng của Shirayuki khi mà cô ấy vẫn đang lúng túng với tôi.Thấy mặt Aria, Shirayuki lập tức hét lên “Ahhhhhh” và sửa lại phần quần áo phía dưới.Ánh mắt đen nháy của cô ấy ướt đẫm nước mắt và tất cả quần áo của cô ấy thật lộn xộn. Thêm một chi tiết này, khi tôi đang cầm quần áo cho cô ấy thì lúc ấy tôi đang cởi trần.Và cuộc nói chuyện kết thúc bằng những lời chúng tôi đã nói trước đó: “ Dừng lại đi,Kin-chan! Bỏ tôi ra! Đừng làm thế nữa nữa!”

“ Cô...cô...cô...cô...cô”

Đột nhiên giọng của Aria biến thành tiếng gầm của sư tử.

Clack

Cô dùng bàn tay xinh xắn của mình luồn xuông dưới váy.

“Kinji đồ ngốc--------!!”

Bang Bang!!

Không hề báo trước, đôi lục M1991 bạc đen liền nhả đạn. Đạn 45ACP!

“Woah?”

Những viên đạn đang đột nhiên bay thẳng đến chỗ tôi.

“Dừng lại! Dừng lại! Dừng lại!”

Tôi không mặc áo chống đạn đâu, tôi đang ở trần mà!

“---Ta-ta-ta để ngươi ở một mình và cái gì thế này? Ngươi-ngươi ! Cái đồ có đầu óc đen tối! Chết đi!”

Bang! Bang! Bang Bang! Bang!

Giọng nói giận dữ cuốn theo viên đạn của Aria, liên tiếp đập vào mặt đất gần chỗ tôi. “Đợi!Đợi đã!Hãy để tôi giải thích!” Tôi tiếp tục né những đợt mưa đạn của Aria rải trên sàn trước mặt tôi.

“Đồ khốn! Ngươi đúng là đồ cầm thú!Sâu bọ!”

Bang! Bang! Bang! Bang!

Đôi lục đôi của Aria tiếp tục bắn thẳng vào tôi và cả dưới chân tôi với âm thanh kinh khủng.

Cuối cùng, tôi đã bị dồn vào ban công.

Tôi không thể né tránh nữa.

Và sau tôi là vịnh Tokyo!

"Ngươi-ngươi, sau khi gạ gẫm ta, ngươi quay sang Shirayuki? Ngươi, ngươi, ngươi là một kẻ hư hỏng!"

Click Click! Đôi súng của Aria chĩa về phía tôi.

Mày đã làm cái gì vậy Kinji?

Ngay cả khi tôi trốn trong một chiếc tủ, cô ấy chắc chắn sẽ ném tôi ra ngoài cửa sổ!

"Đó không đâu Aria! Đừng làm thế nữa!"

Nghe những lời của Shirayuki, Aria nhíu mày và quay đầu lại.

"Phủ nhận cái gì?"

Shirayuki trả lời,

"Kin-chan không tấn công tôi! Bọn tôi đã đồng ý làm vậy!"

"Vậy các người đã làm những gì?"

"Đúng vậy. Tôi đã cởi áo ra trước. Vì vậy, Kin-chan không có lỗi!"

"Vậy cô đã muốn cởi quần áo! Hai người đang làm gì vậy?"

Với một tiếng "Ơ!" Shirayuki giật lấy khẩu súng của Aria.

Theo những gì mà Shirayuki nói tôi cũng hiểu rồi ... nhưng dù sao thì, Shirayuki là người đã làm chuyện đó, kể toàn bộ sự thật đi!

"Nhưng ngay cả khi cả hai người đã đồng ý, chuyện đó hòan tòan là không thể chấp nhận được!"

* Fu Fu Fu * Thở vào và ra, Aria đỏ mặt và giật cánh tay Shirayuki, tiếng uỵch *

* uỵch! *

Cả hai đều ngã ngược trở lại sàn nhà.

"Ah!"

"Kinji việc này là không được phép đối với một vệ sĩ!"

Aria hét lên rằng trong khi nhe răng ra, và nhảy vào giữa Shirayuki và tôi.

"Nếu-nếu đó là một mối quan hệ bình thường, điều đó hòan tòan ổn. Nh-nhưng làm điều này với khách hàng ... Ngươi là một Butei đồi bại. Ngươi đã đồi bại. Hoàn toàn đồi bại!"

Aria hét lên bằng một giọng lanh lảnh đủ để phá vỡ thủy tinh,

"Ta sẽ đục lỗ lên người ngươi!"

Bang Bang Bang Bang Bang Bang!

Những khẩu súng trong tay cô ấy bắn về phía tôi!

! "-"

Tôi nhảy ra khỏi ban công ký túc xá nam, và sử dụng cáp trong obi để đu trong không khí giống như một con nhện.

Tôi đang bị treo trên sợi dây của số phận…hòan toàn theo nghĩa đen.

Khi tôi đang nghĩ đến chuyện đó,

"Hãy làm nguội cái đầu đi, ta sẽ cho ngươi một cái phao!"

Bang! Snap!

Sợi cáp mà tôi đang bám vào đã bị Aria bắn trúng, và tôi ngã thẳng vào một tấm lưới.

* Splash!

Và tôi đã rơi xuống vịnh Tokyo.


Vệ sĩ -

Không được phép có một mối quan hệ sâu sắc với khách hàng của họ.

Đây là một chuyện cơ bản, thậm chí còn được ghi lại trong sách Assault.

Lý do là rằng, nếu một vệ sĩ quá thoải mái với khách hàng của mình, họ sẽ quá thoải mái, và trong trường hợp khẩn cấp, họ có thể đưa ra các quyết định sai lầm.

Tuy nhiên, việc này chỉ là sự lo lắng quá mức của cấp trên, nó giống như trò Bodyguard , chứ không phải là một công việc thực sự.

Tuy nhiên, Aria, người đã vô cùng kích động khi nghe thấy tên của Durandal, làm cho tôi nghĩ tất cả những điều thực sự nghiêm túc, và thậm chí cô ấy còn tức giận khi tôi không đáp ứng được kỳ vọng của cô ấy. Nó thực sự là phiền hà.

Do đó.

Sau sự cố với Shirayuki khi tắm, tôi, người rơi vào Vịnh Tokyo, và ...

Tôi bị cảm lạnh.

Và sáng hôm đó, mặc dù Aria nói "Thật vô dụng", khi cô nhìn thấy rằng tôi ốm, với một nhiệt kế trong miệng ... cô ấy đã không đánh tôi nữa.

Shirayuki rất lo lắng và muốn chăm sóc cho tôi, thậm chí nếu nó có nghĩa rằng cô đã phải bỏ học. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng không có cần phải đi đến biện pháp như thế, và tôi đã nói cô ấy đi đến trường, không thì mọi việc sẽ còn tệ hơn

Khi bọn họ đi hết, điều duy nhất tôi có thể làm là nằm trên giường.

Nhiệt độ của tôi đã tăng lên gần 38 ° C

Mặc dù đôi lúc tôi không cảm thấy quá mệt, ngay bây giờ tôi khó có thể cưỡng lại sự mệt mỏi này..

Và tôi từ từ chìm vào giấc ngủ

Tôi không chắc tôi đã nằm ở đó bao lâu ...

Bây giờ có lẽ đã là trưa.

Ai đó đang ở trước giường.

Dường như, người đó muốn kiểm tra tình trạng của tôi ... vì vậy, đó có thể là Shirayuki.

Tôi mệt tới mức không thể cử động, và như vậy ... Tôi tiếp tục nằm xuống.

Và trên trán tôi ...

Tay của một ai đó … đặt trên nó.

Một bàn tay rất nhẹ nhàng.


Khi tôi tỉnh dậy, bây giờ 2:00 chiều.

Các nhiệt kế này cho thấy nhiệt độ của tôi vẫn còn 38 ° C, nhưng tôi đã đỡ mệt đi một chút, tôi đã thoải mái hơn rất nhiều.

"......"

Một mình trong phòng, tôi từ từ ngồi dậy.

Tôi rất khát. Có lẽ vì tôi đã đổ mồ hôi rất nhiều.

Tôi đứng dậy tìm nước và tôi run rẩy ... loạng choạng ra khỏi phòng ngủ của tôi, nhưng khi tôi muốn đóng cửa... hmm?

Tôi đột nhiên nhìn thấy một túi xách đã được treo bên ngoài cửa.

"?"

Tôi mở nó một cách thận trọng, và nhận thấy rằng bên trong là Yamato Pharmaceutical's 'Special Pueraria Syrup'.

Bọc bên trong một túi giấy, một lọai thuốc không gây ảnh hưởng phụ tới cơ thể, thuốc cảm lạnh này có một tác dụng tuyệt vời.

- Shirayuki, huh?

Cô ấy thực sự hiểu tôi.

Tuy nhiên, thuốc này ... Tôi đã nói với cô ấy, phải không? Thôi kệ, ai quan tâm làm gì.

Đúng như dự kiến 'Special Pueraria Syrup'..

Vì tác dụng tuyệt vời của nó, khi tôi tỉnh dậy, nhiệt độ của tôi đã trở lại bình thường.

Bây giờ đã là buổi tối, và tôi sắp rời khỏi phòng ngủ của tôi, nhưng tôi gặp Shirayuki.

"Ah, Kin-chan. ?"

"Uh. Mình không còn sốt, và đầu cũng không còn đau nữa."

"Điều này ... thật là tuyệt vời ... * sniff * .... Waaa ..."

"Đừng khóc chỉ vì một điều nhỏ như thế này."

"Vâng."

Shirayuki quệt nước mắt, và ngay lập tức lóe lên nụ cười rạng rỡ.

"... Tất cả là nhờ 'Special Pueraria Syrup' mà cậu mua. Tớ uống một ít và ngủ, và bây giờ tớ đang khỏe trở lại." "Huh ..? Mình nghĩ Kin-chan không thích uống thuốc, vì vậy mình đã làm một số món ăn tẩm bổ cho cậu ..."

"Cậu đã mua nó phải không. Xin lỗi. Mình biết nó chỉ có thể được mua tại một số hiệu thuốc lộn xộn sâu trong Ameyoko. Rất đáng sợ khi một cô gái phải vào đó một mình đúng không. Cảm ơn ".

"Huh ... ah."

Shirayuki lấy ngón tay che miệng của mình ... như thể ... cô ấy đang nghĩ về một cái gì đó

"... Ưu ... un"

Và với điều đó, cô bỏ chạy khỏi tầm nhìn của tôi.


Trong các cơ sở Assault, mà giống như phòng tập thể dục, tôi đã mang theo một cây guitar điện.

Hôm nay là buổi diễn tập của lễ bế mạc Adseard, do đó, tôi, đã bị Aria bắt tham gia buổi diễn Aru=Kata, đang chơi DC59.

"I'd like to thank the person..." (Tôi muốn cảm ơn người….)

Tôi không phải là ca sĩ chính, tôi chỉ chơi một phần đoạn điệp khúc của người biểu diễn.

Tôi lẻn vào trường, và đã tập một chút, cộng với bài hát đã được khoảng 2 phút. Thêm vào đó, Shiranui đã có kỹ năng tuyệt vời, do đó, buổi diễn tập không mấy khó khăn ... nhưng tôi vẫn không cảm thấy thoải mái. Đáng ngạc nhiên, các cơ sở Assault đều được sử dụng vì mục đích hòa bình, thật là đáng buồn.

Đối diện của Muto, luôn muốn thể hiện kỹ năng chơi trống của mình, Aria và các cô gái khác với Pom Poms, đang tập cổ vũ.

* Pa Pa Pa ** Pa Pa Pa *

Váy ngắn của họ tung bay cùng với các động tác vũ đạo nhanh chóng của họ.

Chết tiệt.

Tại sao tất cả họ đều phải mặc váy? Mặc dù Muto nói rằng đây là một cơ hội tốt để được nhìn thấy nó, đối với tôi đây là một cảnh tượng đáng sợ.

Bởi vì nếu tôi không cẩn thận, tôi chắc chắn sẽ vào chế độ Hysteria.

Tôi chỉ nhìn vào tay của mình.

"Được rồi, hôm nay thể là đủ rồi, cảm ơn tất cả mọi người."

Shirayuki công bố, giống như một giáo viên, và các cô gái giải tán.

Mặc dù tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng tôi không muốn ngồi xung quanh ở một nơi đầy hương thơm của con gái ... do đó, tôi ngay lập tức cất chiếc guitar, và lên cầu thang vào sân thượng.

- Thời tiết rất đẹp và nắng.

Ánh sáng mặt trời thực sự ấm áp.

Thời tiết thực sự là tuyệt vời.

Vừa nghĩ tôi vừa đặt lưng xuống..

Tôi hít một hơi.

Ahh ... điều này là thực sự thoải mái.

... Gió tháng năm thật là tuyệt.

Trong khi đang ngắm trời,

Gió đưa một mùi ngọt ngào, gợi nhớ tới Gardenia.

"?"

Tôi sẽ mở mắt ra và,

* Bốp! *

Thiên đường của tôi đã trở thành địa ngục.

Ai đó nhìn thẳng vào mặt tôi.

"Huh?"

Bang! Smack!

Ngay lúc đó, tôi bị đá một cú, nhưng tôi đã tránh được bằng cách quay đầu lại.

uỵch!

"Tên lười biếng, Đi bảo vệ Shirayuki mau, tên rác rưởi!"

Chân cô ấy đứng ngang tai tôi, Aria đứng ở trên tôi trong trang phục cổ vũ của cô ấy.

Bàn tay cô ấy đang giữ Pom Poms, cô ấy thực sự tức giận.

"Ar-Aria?"

Tôi không bao giờ nghĩ rằng cô ấy sẽ đuổi theo tôi lên đây.

Tôi nhìn cô ấy, và ngồi dậy -

"Hmm?"

Woah.

Aria, không giống khi cô ấy đang tập vũ đạo một chút nào, cô ấy giơ cao chân lên , cho đến khi nó chạm đến đầu cô ấy.

Ánh sáng chói của mặt trời đã giấu bàn chân vào trong bóng tối.

- Hah, tôi hiểu rồi.

Cô ấy sử dụng chân của mình để dạy tôi tay không bắt kiếm!

Hiểu được điều này, tôi chuẩn bị để ngăn chặn đợt tấn công của cô ấy.

uỵch!

Nhưng bàn tay của tôi chỉ vỗ vào nhau ở trên chân Aria ...

Đó là 21 cm chân tiếp tục đâm thẳng vào đầu tôi.

...... Thump ......

Tôi rơi xuống sàn nhà một lần nữa.

Tôi không thể chịu nổi ... Aria-sama, tha cho tôi.

Mặc dù tôi đã từng sử dụng gót chân để chiến đấu trong Assault, nhưng nếu tôi chọn đánh vào lúc này chắc chắn tôi sẽ chết.

Bên cạnh tôi, Aria ưỡn ra bộ ngưc phẳng của cô ấy,

"Đồ vô dụng ... ngươi còn không thành công nổi 1 lần, Ta không ở đây để chơi với ngươi, hiểu chứ?"

* Glare * Cô ấy nhe răng ra trong khi liếc nhìn tôi.

"Đi ... điều đó ..."

Tôi xoa đầu mình, và đứng trở lại.

"... Ahh, nếu cô thực sự muốn trở thành cộng sự của tôi, hãy suy nghĩ về tình trạng của tôi. Nó sẽ xấu đi nếu cô không cho tôi nghỉ ngơi một chút? Lý do tôi bị bệnh là bởi vì một kẻ ngốc đã đẩy tôi xuống vịnh Tokyo vào ban đêm! "

Nghe thấy giọng nói giận dữ của tôi, Aria nói:

" .... Xin lỗi vì điều đó ......"

Cô ấy quay đi, và nhìn sang hướng khác.

Đó là biểu hiện dễ thương, nó làm cho tôi ...

muốn giúp cô ấy.

"Được rồi, chúng ta sẽ không nói gì về việc đó nữa. Sau tất cả, tôi đã ổn sau khi Shirayuki mua cho tôi 'Special Pueraria Syrup'."

"Huh?"

Sau khi nghe những lời của tôi, Aria quay đầu lại vị trí cũ, và mắt cô ấy mở to ngạc nhiên.

Có chuyện gì sao?

Những gì tôi nói không có gì đáng ngạc nhiên cả, phải không?

"Ch…chuyện…."

Cô bắt đầu lẩm bẩm gì đó, và mắt tôi hiện lên “?”, và muốn cô ấy giải thích.

Nhưng Aria đóng miệng lại, và có vẻ như thể cô sẽ không thốt ra một từ nào khác.

"... Đó chỉ là một lọai thuốc tăng lực mà thôi. Không phải tôi nói với cô điều này rồi sao. Tôi không chắc Shirayuki biết về nó, nhưng cô ấy đã mua nó cho tôi."

Với lời giải thích của tôi, miệng ... Aria mở ra,

"... Shirayuki cho ngươi bíêt ư?"

Cô ấy hỏi tôi.

"Hm? Uh."

"......"

......

Chuyện gì đang xảy ra?

Tại sao cô ấy không nói bất cứ điều gì?

"Thôi kệ đi, miễn là ngươi cảm thấy tốt hơn. Ta là một quý tộc, ta có thể tha thứ cho ngươi".

"?"

Những gì tôi vừa nói ... tôi đã làm cho Aria tức đến mức cô ấy không thể hiện nó ra.

Tôi thật sự không hiểu gì cả ...

'Một quý tộc như cô, tôi thấy ko hề có chút năng lực gì cả .Cô ko hề biết đến cảm giác của người khác "

Aria im lặng sau khi nghe tôi nói.

"Thật tuyệt vời phải không, có Shirayuki để chăm sóc, Shirayuki này, Shirayuki kia, mỗi khi có ai đó làm một cái gì đó tốt đẹp cho ngươi, đó là Shirayuki! Tại sao ngươi không kết hôn với Shirayuki đi!"

Aria nghiến răng, và nói với giọng lớn hơn 30% so với mọi khi.

Tại sao cô ấy lại tức giận vì một chuyện như vậy?

Mặc dù rõ ràng là tôi đã nói gì đó khiến cô ấy tức giận, nhưng tôi không biết đó là gì.

"Ah, hey! Tại sao cô lại giận tôi vậy!"

"Im đi. Ta không giận!"

"Không, cô có giận!"

Mặt của chúng tôi, gần như chạm vào nhau, hai mắt tóe lên những tia lửa.

Nhưng tôi cao hơn cô ấy 30cm, nó giống như cô ấy đang nhìn lên tôi, còn tôi đang nhìn xuống cô ấy vậy.

* Crackle Crackle Crackle Crackle *

Aria từ chối nói cho tôi biết lý do cô ấy tức giận, và cô ấy thực sự khiến tôi tức theo!

Nó khiến tôi nhớ đến mọi việc cô ấy làm khiến tôi phải tức.

Cô ấy phá hủy nhà tôi, đưa Shirayuki đến nhà tôi, và bây giờ cô ấy vẫn tiếp tục!

"Hãy cho tôi một cơ hội để nói chứ, tôi vẫn sẽ làm cộng sự của cô, nhưng tôi sẽ không bao giờ luyện tập bắt kiếm nữa. Chỉ có thiên tài mới làm được những thứ như vậy! Học nó không đơn giản chút nào! "

"Không được! Ngươi phải tiếp tục học. Có một tin đồn rằng Durandal mang theo một thanh kiếm có thể cắt bất cứ thứ gì! Vì vậy ngay cả khi ngươi có một con dao hay khiên, chúng cũng sẽ không có tác dụng. Vì vậy, ngay bây giờ, việc học nó là rất cần thiết. Nếu Shirayuki bị tấn công, ngươi sẽ hiểu ra thôi! "

"Nếu tôi đã bảo vệ Shirayuki suốt những ngày qua, nhưng thậm chí không có một dấu hiệu của nguy hiểm. Vì chúng ta đang cãi nhau như thế này, tôi sẽ nói thẳng! Kẻ thù, Durandal, không tồn tại! "

Nghe những lời của tôi, Aria mở to mắt.

"Tôi biết rằng cô muốn cứu mẹ của mình! Kanae-san ngay lập tức. Tuy nhiên, cô đã hoàn toàn bị mất bình tĩnh. Chỉ cần nghe rằng" Durandal "có thể xuất hiện đã đủ để làm cho cô nghĩ rằng " Tôi hy vọng hắn sẽ xuất hiện. " mà không biết rằng, cô đang tự lừa dối mình vào suy nghĩ rằng " kẻ thù " đang ở đây!"

"Ngươi sai rồi!"

Glare! Aria chỉ tay vào mặt tôi và nhe răng ra!

"Durandal chắc chắn tồn tại, các giác quan của ta nói với ta rằng hắn đã rất gần!"

"Đó chỉ là những ảo tưởng, Shirayuki chắc chắn sẽ không bị nguy hiểm, cô có thể đi làm bất cứ điều gì cô muốn. Trước khi buổi lễ Adseard kết thúc, cô có thể để tôi lo việc bảo vệ một mình!"

"Điều đó là sao?Ngươi làm ta cảm thấy thất vọng !"

Sau khi tôi nói, khuôn mặt của Aria trở nên đỏ ửng và cô ấy hét lên,

"Ngươi nói đúng, ta chỉ là một kẻ ngốc và tất cả, mọi thứ đều là tưởng tượng! Mặc dù vậy hai người là vệ sĩ và khách hàng. Vậy mà hai người vẫn làm chuyện đó .... các người không biết xấu hổ sao!"

"Đó là bởi cái tính cô chấp của cô đã làm cho tình hình tồi tệ hơn! Chỉ vì cô đã được sinh ra trong một gia đình tốt hơn không có nghĩa cô có thể coi tôi như đồ rác rưởi. Cô có thể là một thiên tài, nhưng trên cả thế giới đều là người bình thường! Cô thật là không bình thường! "

Tôi hét lên, tôi đang rất tức -

Aria, đang khóc ... cô ấy bị tổn thương bởi những lời đó.

Cô ... không nói lại.

Không chỉ có vậy ...

Cô ... lùi lại một bước.

Hai bước, ba bước.

Cô ấy thật yếu ớt, không giống như Aria mà tôi biết, cô ấy bỏ đi.

"Ngươi... cũng như vậy. Ngươi cũng như vậy thôi."

Aria, khẽ lẩm bẩm những lời đó, run rẩy.

Nhưng đó là một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng chứa đầy sự mạnh mẽ -

- Nó đã thể hiện qua cơn giận của cô ấy.

"Không ai hiểu ta. Họ nói rằng ta là một kẻ cô độc, thiếu thận trọng, luôn vội vàng - Họ nói rằng ta không xứng đáng với dòng họ Sherlock Holmes, ta đã không nghĩ rằng ngươi cũng như vậy! "

Aria hạ thấp khuôn mặt của cô và nói với tôi - không, những lời đó không được cho bất cứ ai.

Đó là như thể cô đã hét lên cho toàn thế giới.

"Ta hiểu rằng! Kẻ thù đang đến gần Shirayuki. Nhưng, ta không thể giải thích nó! Ta không thể giống như tổ tiên của ta, Sherlock Holmes, người đã có thể giải thích các tình huống để bất cứ ai cũng thể hiểu được! Vì vậy, không ai tin ta - Ta đã luôn luôn là một [Aria] - Nhưng, bản năng của ta đã không bao giờ sai, ta đã giải thích rất rõ ràng, nhưng tại sao ngươi lại không tin "

Aria mắt rưng rưng, ném Pom Poms xuống đất, và bắt đầu khóc như một đứa trẻ.

... Vào những lúc như thế này, tôi nên nói một cái gì đó nhẹ nhàng để an ủi cô ấy, phải không?

Nhưng, tôi đã bị và kích động tranh cãi với Aria,

Tôi đã không thẳng thắn được với cô ấy.

Vì vậy, tôi nói,

"... Đúng vậy, tôi không hiểu. Một kẻ thù không tồn tại đang đến! Ai sẽ tin điều đó? Vì cô nói rằng hắn tồn tại, tại sao không cho tôi một bằng chứng! Nếu cô là một Butei, hãy cung cấp cho tôi một bằng chứng. Nếu cô không thể, thì tôi buộc phải nói rằng hắn không tồn tại! "

Và -

Tôi đã làm cho Aria tổn thương một lần nữa -

Khi tôi thốt ra những lời đó.

"Ngươi, ngươi, đồ ngốc! Ngốc ngốc ngốc ngốc ngốc ----!"

Phản ứng của cô ấy thật không thể đóan trước được, Aria đang có một cơn thịnh nộ thực sự -

Mặt cô ấy như không còn giọt máu nào vậy, và cô ấy đã rút đôi súng của mình ra!

"Wa ...!"

Mà thậm chí tôi còn chưa kịp nói một lời nào,

Bang Bang Bang Bang Bang!

Vô số viên đạn bay về phía tôi.

Tấn công bất ngờ thế này tôi chỉ có duy nhất một lựa chọn, nằm xuống để tránh đạn. * uỵch! *

"Kinji đồ ngốc. Ngươi đã giành huy chương vàng cho kẻ ngốc! Giành một giải thưởng Nobel cho sự ngu ngốc!" Aria đạp xuống ngay tại nơi mà mặt tôi vừa ở đó, nạp đạn, bắn lọan xạ và chạy xuống cầu thang.

Một lần nữa, tôi đã nằm trên mặt đất giống như một cây thánh giá ..... Tôi cảm thấy rằng bể nước phía sau tôi đã bị rò rỉ, và quay lại nhìn.

Bể nước có rất nhiều các lỗ ...

Nhìn gần hơn, tôi nhận thấy rằng các lỗ đạn tạo thành một đường thẳng ... không, chúng hình thành một từ

'I d i o t K i n j i'

-Có hai từ được viết trên bề mặt bể.

Haizzzzzz ......

Tôi không có cách nào để sửa nó cả...

Nhưng khả năng bắn của cô ấy thật tuyệt vời.

Cô ta có thể đạt được huy chương vàng phải không? Nếu cô ta tham gia Adseard, chắc chắn cô ta sẽ mang về nhà huy chương vàng cho các thiện xạ và kẻ ngốc.


Sau sự cố đó, tôi trở về phòng của mình ... bình tĩnh lại một chút ... và quyết định rằng không có vấn đề gì, khi Aria trở lại, tôi sẽ xin lỗi. Sau đó tôi chờ cô ấy về.

Tuy nhiên, tôi đã đợi rất lâu rồi nhưng cô ấy vẫn chưa quay về.

Cô ấy chắc chắn đã làm như tôi đã nói, và tiếp tục làm những việc mình của mình.

Khi màn đêm buông xuống, và cô vẫn chưa quay trở lại, tôi đã giải thích qua tình hình với Shirayuki.

"Vì vậy, điều đó có nghĩa là Kin-chan sẽ là vệ sĩ duy nhất của mình từ bây giờ?"

... Có vẻ như Shirayuki rất hạnh phúc về điều đó.

"Ừ, có lẽ."

Tôi ngồi xuống trên chiếc ghế sofa mới mua, và tháo khẩu Beretta M92F của tôi để bảo trì nó.

Aria đã không ở đây nữa.

Với việc đó, ngay cả với khẩu súng này, tôi cảm thấy bất lực.

"Trước khi bế mạc lễ hội Adseard, mình sẽ là vệ sĩ của bạn. Mặc dù nhiệm vụ này chỉ là một cái gì đó mà Masters và Aria bắt tôi làm, nhưng ... mà, một lời hứa vẫn là lời hứa."

Nghe tôi nói "lời hứa", Shirayuki tỏ ra xúc động.

"Kin-chan đã…. sẽ bảo vệ mình ..."

Thấy Shirayuki nói như thể cô ấy đang cảm nhận dư vị trong lời nói của tôi, sau đó cô cúi đầu xuống và nói:

"Mình rất hạnh phúc ...", tôi tiếp tục nói: "Đừng ... cảm thấy khó chịu khi một Butei hạng E như mình bảo vệ bạn ... Uh, mặc dù mình không nghĩ rằng Durandal tồn tại, nếu hắn thực sự tồn tại, khi hắn bắt đầu cuộc tấn công của mình - "

Khi Shirayuki nghe tôi, đơn thuần chỉ là để xác nhận lời nói của cô, cô lắc đầu.

"Mình chưa bao giờ cảm thấy khó chịu."

"..."

"Bởi vì mình có Kin-chan bên cạnh. Kin-chan thực sự mạnh mẽ. Bạn sẽ không thua bất cứ ai. Mình có niềm tin vào bạn. Vì vậy, Kin-chan, hãy để mình hỏi bạn một lần nữa ... xin vui lòng bảo vệ mình. "

"Ah ... được."

Nghe Shirayuki sử dụng ngôn ngữ lịch sự như vậy với một vẻ mặt vui vẻ, tôi chấp nhận theo phản xạ.

Nhưng giọng nói của Shirayuki không phải tất cả đều vui vẻ, cũng không phải là tâng bốc, đó là những gì cô ấy thực sự cảm thấy từ đáy lòng của cô ấy.

Điều đó đúng. Tôi là một người đã giúp Shirayuki thoát khỏi những kẻ bắt nạt, do đó, kể từ kỳ thi tuyển sinh, Shirayuki đã luôn đặt 100% niềm tin của mình vào tôi.

Mặc dù, người mà cô ấy tin tưởng không phải tôi khi bình thường.

Đúng hơn, nó là tôi trong chế độ Hysteria.

Nếu -

trong trương hợp,

Durandal, thực sự tồn tại ...

Dù cơ hội chỉ là một phần triệu,

nếu Lezzad và rank S Buteis đã đúng ... và như Aria cho biết, Shirayuki là mục tiêu của hắn.

Dù cơ hội chỉ là một phần nghìn tỷ,

cái gì đó thực sự xảy ra.

Liệu tôi. .. có thể để bảo vệ Shirayuki?

Tôi câu trả lời của tôi có khiến cô ấy thoải mái?

... Tôi có thể không có khả năng.

... Nhưng ..... dù sao thì, tôi cũng không cần phải lo lắng.

Mấy ngày này, tôi đã để ý mọi thứ xảy ra xung quanh Shirayuki, nhưng thậm chí không có một dấu vết của mối nguy hiểm xung quanh? Không có vẫn đề gì cả, phải không? Yeah. Chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Tôi nghĩ, đặt khẩu Beretta lên bàn.

"Ki-Kin-chan-sama".

Như thể cô ấy đang đợi lúc tôi bảo trì nó xong ... Shirayuki sử dụng kính ngữ rất lạ một lần nữa, và từ từ quay về phía tôi.

"Cái gì vậy?"

"Tr-trở ngại trong Tuần lễ vàng ... Không, mình nghĩ là ... Aria sẽ không ở đây trong Tuần lễ vàng, phải không?"

"Ừ ... có lẽ cô ấy sẽ không ở đây. Cậu có muốn đi đâu đó không?"

"K-không mình sẽ ở nhà và làm bài tập,"

Shirayuki, vội vã vẫy vẫy tay.

"... Không phải như vậy là cậu sẽ ở nhà sao, nếu cậu không thư giãn trong một lúc, sẽ không phải hối tiếc đâu? Khi cậu già hơn, cậu có thể nói điều gì đó như" Ahh, sẽ tốt hơn nếu mình đã chơi nhiều hơn khi mình còn trẻ. "

"Nh-nhưng ..."

Nhìn vào biểu hiện chán nản Shirayuki, tôi nhớ một cái gì đó,

"Có phải vì Hotogi?"

"..."

Shirayuki không phủ nhận điều đó.

Không thể rời khỏi đền thờ hoặc trường học, giống như một ...

chiếc lồng chim.

Ý nghĩ này xuất hiện trong bộ não của tôi, và thêm vào, cuộc tranh luận của tôi và Aria trước đó, tôi đứng lên trong sự tức giận.

* thump *, tôi ngồi xuống ở phía trước của máy tính.

Shirayuki trở nên bị kích động vì một điều nhỏ như vậy.

"Ki-Kin-chan, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi. Nhưng, Mình. .."

Không biết lý do tại sao tôi lại tức giận, cô ấy xin lỗi tôi theo phản xạ.

Nhưng tôi đã không nói bất cứ điều gì với cô ấy, và tiếp tục gõ phím .. tìm kiếm một cái gì đó trên Tokyo Travel Guide -

Bing -

Nghe tiếng máy in chạy, Shirayuki bắt đầu đến và xem những gì tôi đã in.

Cô quay lại, và đi về phía tôi.

"Đây là của .... Kin-chan. Đây là gì vậy, một bất ngờ sao?"

"Đây không phải cho mình mà là dành cho cậu."

"?"

Shirayuki quay tờ giấy lại và đọc.

"... ngày 5 Tháng Năm, chương trình Tokyo Disneyland Fireworks ... mặc những bộ kimono – hãy thưởng thức ánh sáng huyền ảo ...?"

Sau khi đọc nội dung, Shirayuki quay về phía tôi với một khuôn mặt đầy nghi ngờ.

"Cậu nên đi."

"Ah!"

"Nó thực sự đáng ngạc nhiên đến vậy chứ?"

"Tớ không thể, chỗ đó quá đông người ... tớ. .."

"Đừng lo lắng. Bạn không cần phải đi vào Disneyland, cậu có thể xem pháo hoa từ Công viên Kasai Rinkai. Và nó chỉ diễn ra trong một ngày, hãy nghĩ đây là luyện tập, do đó cậu có thể đi ra ngoài."

Mặc dù luyện tập để đi ra ngoài thì thật kỳ lạ, nhưng cô ấy không hề bình thường, do đó, điều này là không thể tránh khỏi.

"Nh-nhưng ... Mình. .."

Tôi đứng dậy, và * thud * Tôi đặt tay lên vai của Shirayuki, có lẽ tôi phải làm việc này.

"... Mình là vệ sĩ của cậu, và mình sẽ đến đó với cậu."

"Đi ... đi chơi với Kin-chan ...?"

"Uh. Sau tất cả, đây là trước khi lễ hội Adseard bế mạc."

Khi nói điều này, tôi cô gắng để Shirayuki, người mắt sáng lên vì một lý do nào đó, không từ chối.

Shirayuki - gật đầu.

Viên đạn thứ tư: Bãi biển nhân tạoSửa đổi

Kể từ khi chúng tôi cãi nhau tại Assault, Aria đã không xuất hiện trước mặt tôi--

Tuy nhiên, cô ta đã đến kí túc xá của Reki, đúng như tôi nghĩ.

Vì thế, tôi định nói với Reki rằng tôi sẽ làm vệ sĩ của Shirayuki trong suốt tuần lễ vàng, và mời cô ấy đến nhà hàng của gia đình tôi

Nhưng mà…

Mang một khẩu súng bắn tỉa sáng chói, Reki có vẻ rất giống khẩu súng đó, im lặng và lạnh lùng. Tôi thậm chí không biết được là cô ấy có đang nghe tôi nói hay không nữa.

Vậy nên, tôi phải-- chắc chắn rằng cô ta đã hiểu ý tôi, điều đó khá mất thời gian.

Khi tôi đã giải thích xong những sự kiện đã diễn ra, và liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường…

"Ah."

Sắp 8:00 PM rồi.

Hôm nay là ngày mà tôi đã hứa với Shirayuki rằng tôi sẽ đi xem pháo hoa cùng cô ấy.

Và chúng tôi đã hứa là sẽ gặp nhau lúc 7:00 PM… Oh, chết thật.

Reki, nhìn y như một bức tượng, tiếp tục ngồi xuống, nhìn tôi.

“Tối nay, tớ có hẹn với Shi… Không, ý tớ là tớ phải đi rồi. Tớ đi trước nhé.”

Tôi đứng dậy không một lời giải thích, và Reki cũng không nói gì cả. Cô ta thậm chí không chuyển động ánh mắt.

Cô ta chỉ ngồi đó và nhìn chằm chằm vào ly trà đá, cô ta chưa hề đụng đến nó.

Cô ta tiếp tục nhìn thẳng về phía trước, không hướng về ai cả, giống như một con bup bê vậy.

"..."

“…Tớ-đi-trước-đây, cậu hiểu chứ?”

Để chắc chắn rằng cô ta đã nghe tôi, tôi lập lại, và Reki đã gật đầu.

Nhưng cô ta vẫn im lặng, chỉ gật đầu, cô ta giống y như một con robot.

Bây giờ tôi vẫn nghĩ về nó, Reki có lẽ không có người bạn nào, nhưng có một số chàng trai hâm mộ cô đên chết mê chết mệt, và tôn thờ cô ấy như một nữ thần.

Well… Không có vấn đề gì nếu cô ta là Robot, là nữ thần, nhưng cô ấy có một cảm giác thanh tao. Như cô ấy thực sự không phải là con người.

Tuy nhiên, khi tôi quay đầu lại-

“ Cậu định ra ngoài để làm gì à?”

Tôi nghe thấy giọng nói đều đều của Reki.

“Đúng thế, có chuyện gì sao?”

“Xin hãy cẩn thận. Những ngày này, cơn gió – dường như đang che giấu điều gì đó xấu xa.”

Thế nghĩa là gì?

Tớ lạy cậu, có thể dùng ngôn ngữ của loài người không? Nữ thần-sama?

“ Học viên của chúng ta thực sự rất độc ác, phải không?”

Tôi lờ câu nó đó đi, và để Reki ở đó, cô ta lại để tai nghe của mình lên. Tôi tính tiền, và rời khỏi nhà hàng.

Tôi đang nghĩ đến việc gọi cho Shirayuki… Nhưng, tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu tôi quay về ngay lập tức.


Nếu Shirayuki nổi điên, làm cách nào tôi thoát được đây?

Sau mọi chuyện, tôi là người đã bày ra chuyện này, và tôi, người đã trễ quá lâu, lén lút liếc nhìn vào phòng khách… nhưng Shirayuki mà tôi nhìn thấy ngồi trong phòng khách với đôi mắt mở to trong sự phần khích.

Shirayuki … đang mặc một bộ yukata. Tôi không biết cô ấy lấy nó từ đâu nữa.

Trên tấm áo yukata trắng tinh khiết, là một mẫu thêu hoa Dianthus Nhật Bản. Mảnh vải lưng thêu màu hồng đó, về chiều cao lẫn dáng người, thậ là—tôi sợ rằng cô ta thực sự mặc nó trên mình—cực kì xinh đẹp.

Mái tóc đên của cô được buộc cao, một điều mà tôi hiếm khi nhìn thấy, và thậm chí có cả một chiếc kẹp tóc có hình hoa Dianthus Nhật Bản trên đó.


Nếu phải dùng một từ để tả Aria, thì đó là ‘dễ thương’.

Nhưng, nếu nói đến Shirayuki, nó chỉ có thể là ‘tuyệt đẹp’

Không, những gì tôi vừa hiểu được, là điều mà cả Trường Butei đều đã biết. Vì nếu Shirayuki được tham gia vào một cuộc thi hoa hậu toàn Nhật Bản, thì không nghi ngờ gì cả, cô ấy sẽ chiến thắng. cô ta đẹp đến thế cơ. Tôi nói thật đấy.

Thế nhưng, tôi, một người bạn từ thuở bé, lại không thực sự chú ý đến điều đó.

Chỉ đến bây giờ, khi cô ấy mặc những trang phục này vào…tôi lại có thể nhận ra vẻ đẹp của cô ấy một lần nữa.

Điều này khiến tôi cảm thấy thực sự xấu hổ.

Shirayuki đang ngồi một cách ngay ngắn, nhìn vào chiếc điện thoại đang sạc pin của cô ấy, lưng quay về phía tôi, kẻ đang chầm chậm đi vào từ cánh cửa.

Cô ta chắc phải đang đợi cuộc gọi của tôi… phải không nhỉ?

Bóng của tôi hiện trên cửa sổ…nhưng dường như cô ta không chú ý đến tôi.

--Điều này…thực sự là tôi muốn trêu cô ấy.

“…”

Tôi lấy điện thoại của mình ra, và từ ngoài hành lang … tôi lén lút viết cho cô ấy một tin SMS.

“Tớ xin lỗi, tớ vẫn cần khoảng nửa giờ nữa.”

Đã gửi.

Beep beep.

Chiếc điện thoại di động trắng sáng lên, smack! Shirayuki, với một tốc độ mà mắt một người khó có thể nhìn theo kịp, chụp lấy chiếc điện thoại, cầm nó trước để trước mắt cô bằng cả hai tay.

Một lúc sao, cô ta đã nhắn tin trả lời.

“OK, đừng lo. Tớ sẽ tiếp tục đợi cậu.”

Và ở cuối tin nhắn, thậm chí có cả một hình mặt cười.

Này, không phải là cậu nên giận một tí sao…?

Nghĩ đến việc này…

“Thực ra, tớ đã trễ tận 3 tiếng rồi. cậu có muốn hủy nó không?”

Tôi thử gửi tin đấy đi.

Và Shirayuki lại chụp lấy chiếc điện thoại mà cô vừa mới để xuống, cô ta đọc tin nhắn một lần nữa.

Trúng ngay tim.

Mặt cô ta bỗng nhiên trông như phim trận chiến Armageddon, tàu Ragnarok, Ngày Tận Thế vậy, hay bất cứ tên nào bạn muốn gọi.

Ehehe.

Tớ ngay đây này, cậu không biết à?

“Thôi nào, đừng có như sắp tận thế đến nơi vậy.”

Sau khi nhận được tin nhắn đó, Shirayuki chớp mắt, hoàn toàn không hiểu việc gì đang xảy ra.

Điều khiển Shirayuki từ xa.

Thực sự rất thú vị.

Well, vì tôi cảm thấy rằng nếu tiếp tục trò này thì có hơi ác.

“Này, đi thôi.”

Vì vậy tôi gọi cô ấy, cười khúc khích.

"Kyaa!"

Shirayuki nhảy lên cao khoảng 20cm khỏi tấm thảm trong sự ngạc nhiên.

Sao cô ta làm được thế?

"Ki-Ki-Kin-chan!? Cậu thật quá đáng! Cậu đã đứng đó quan sát tớ từ nãy đến giờ à?

Shirayuki, mặt đỏ rực, đứng dậy, mái tóc mượt mà khẽ rung—

Cô ta tiến thắng đến tôi một cách vội vả, và tôi không chắc là vì quá phấn khích hay là vì lí do gì khác, nhưng cô ta cố xoay xở để đáp xuống một mặt phẳng.

“Kyaa!”

“ Sao cậu hét lên thế… Ah, tớ xin lỗi vì đã đến trễ.”

“Không sao, không sao đâu! Đừng lo! Cậu không trễ đâu!”

Shirayuki nói rồi cười cười, khua tay qua lại.

Tớ thực sự đã trễ, cậu biết chứ… Thôi, sao cũng được, nếu người đã đợi tôi nói vậy, thì tôi sẽ chấp nhận điều đó.

Khi Shirayuki đã thấy rằng tôi đang nhìn cô ấy, cô ta vội liếc nhìn sang chỗ khác, dùng tay mình chỉnh lại bộ yukata

“Ki-Kin-chan. Trông tớ thế nào? Tớ đã mua nó trên mạng …nó xấu lắm, phải không?”

“Không, không xấu”

“Th-Thật tuyệt… ah…tóc tớ thế nào? Tớ vừa làm xong nó ở phòng thẫm mĩ của Hòn Đảo Học Viện… n-nó có xấu không?”

“Không xấu một chút nào.”

Khuôn mặt Shirayuki, khi nghe câu trả lời của tôi, trở nên thoải mái, làm cho tôi thấy xấu hổ.

Tim tôi, cảm thấy hơi khó chịu, tôi nói: “ Vậy, chúng ta đi nào.” Và sải bước ra của.

Tôi mang giày vào và nhìn lại. Shirayuki đáp lại với một tiếng :”vâng”,và nhẹ nhàng bước tới để mang vào đôi dép bằng gỗ mới của cô.

Mỗi hành động của cô ấy đều rất tinh tế, là một điển hình của người phụ nữ Nhật Bản.


Ra ngoài vào ban đêm—

Tôi không ghét nó chút nào cả.

Khi tôi vừa chuyển đến ban Điều Tra từ ban Đặc Nhiệm…Tôi càm thấy trống rỗng vì không biết phải làm gì, vì thế, mỗi ngày, khi tối đến, tôi thường đi dạo trên những con phố đêm trống vắng.

“…Nó hơi lạnh.”

Tôi quay đầu, nhìn Shirayuki, người đi sau tôi một cách nhẹ nhàng.

“Ah, đúng vậy.”

Nhưng cô ta nhanh chóng hướng ánh mắt của cô xuống-

Tớ không nhìn chằm chằm vào cậu, mắt chúng ta tình cờ gặp nhau khi chúng đảo xung quanh thôi.

-Như muốn giải thích điều đó.

“Shirayuki, cậu có thường đi dạo vào ban đêm không?”

“ Không. Nếu không đi cùng với Kinji, tớ không thường ra ngoài trễ thế này.”

“Thế à.”

...

... ...

Tôi cảm thấy tôi không thể kéo dài một cuộc nói chuyện.

Vì tôi thực sự chưa bao giờ có một lí do để nói chuyện với một cô gái cả, khi chúng tôi đang ở một mình với nhau… điều này nữa, đó là vì Aria luôn nói về những vấn đề căn bản của lưụ đạn choáng của Mỹ , hay những lưỡi dao mới nhất của Đức… vì vậy tôi đã có thói quen không thực sự lắng nghe khi người khác đang nói, vì thế tôi không thể nói chuyện với Shirayuki một cách bình thường được.

Các máy bán hàng tự động hai bên đường nhấp nháy ánh đèn như thể muốn làm cho bọn tôi vui.

“S-Sẵn tiện.”

Rất may, Shirayuki đã bắt đầu nói chuyện với tôi.

“Ch-Chuyện…Ch-Chuyện n-n-này giống… như… một … cuộc hẹn hò…, phải không…không, không phải…tất nhiên rồi,không phải…”

“Sao chứ?”

Cậu đang nói gì thế? Loại tiếng Nhật đó thật lạ đấy…Tôi không thể hiểu nổi nó.

“Nó giống như…chúng ta đang hẹn hò…phải không?”

“Hẹn hò á?”

Tôi đang tự hỏi những gì cô ta sẽ nói, nhưng chưa bao giờ nghĩ cô ta sẽ nói một điều gì đó như thế này.

Tôi chắc chắn phải nói không rồi.

Nếu cô ta hiểu sai điều này, nếu chúng tôi rơi vào một tình huống mà tôi đang trong trạng thái Hysteria, tôi sẽ xong đời.

“ Đây không phải là một cuộc hẹn hò. Tớ chỉ đang thực hiện công việc của một vệ sĩ, bảo vệ khách hàngcủa tớ. Chỉ thế thôi.”

Luật Butei điều 5. 「Hãy nhanh như một cơn gió. Butei phải chiến thắng trong một đòn」.

“Vệ sĩ…”

Đôi mày gọn gàng của Shirayuki rũ xuống, như cô ta đang buồn.

“Đ-Đúng thế. Cậu đang bảo vệ tớ. Nói những chuyện như thế… tớ xin lỗi/”

Cô ta giả bộ cười, và xin lỗi.

Sau đó…

Vì tôi đã tới trễ, khi chúng tôi vừa đến tàu điện ngầm Butei—âm thanh của tiếng bắn pháo hoa từ xa đã chạm đến tai của chúng tôi rồi.

Chúng ta sẽ kịp chứ?

Tôi đang nhìn Shirayuki đang mua vé tàu điện—tong lúc cô ta vẫn còn do dự về việc có rời khỏi Trường Butei hay không, Tôi nói ”Để tớ sẽ mua vé cho cậu luôn.”

“Làm sao tớ có thể để Kin-chan mua cho tớ được? Tớ sẽ tự mua nó.”

Tôi đã để cô ấy mua vé.

Từ những gì mà tôi nghe được, Shirayuki chưa bao giờ rời khỏi trường cả, ngoài những lúc đi bằng xe riêng của nhà Hotogi.

Theo những gì như tôi nhớ, đây là lần đầu tiên cô ta đi một chuyến tàu.

…Không biết thực sự gia giáo của Shirayuki khó đến mức độ nào?

Nhưng, mặc kệ những gì người khác nói, tôi đã thành công—trong việc giải thoát cho một con chim bị giam cầm. Mặc dù rằng cô ta vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của người khác.


Chúng tôi đi tàu điện ngầm đến Odaiba. Và sau đó từ Yurikamome để Ariake. Từ đó đi bằng đường biển đến Shinkiba. Cuối cùng, chúng tôi cũng đã đến được tuyến tàu Keiyo.

Chúng tôi tiếp tục chuyển tàu như thế cho tới khi đến được công viên Kasai Rinkai. Chỉ có thế thôi, Shirayuki đã nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ.

Được ngưỡng mộ vì những chuyện thế này…nó làm tôi cảm thấy có một chút…

Tôi gãi đầu, hơi ngượng, và đưa Shirayuki từ nhà ga về phía bờ biển.

Đến được công viên Kasai Rinkai, vốn là một khu rừng nhỏ, tôi thấy ánh đèn đường liên tục nối dài đến bãi biển. Như một công viên vào ban đêm.

Không quên vai trò của mình là một vệ sĩ, tôi kiểm tra xung quanh. Vì trời đã tối, vẫn còn một vài của hàng dọc phố còn mở cửa, và mọi người đi theo từng nhóm nhỏ. Đó không phải là mối nguy hiểm. Mặc dù có một số tên tội phạm tìm cách để phá rối các cặp tình nhân, chắc chúng không ngốc đến nổi tấn công một Butei có súng.

“… Trăng thật đẹp nhỉ.”

“Vâng”

Chúng tôi vẫn chưa nhìn thấy pháo hoa, và chúng tôi tiếp tục đi lên công viên và xuống bãi biển.

Ở cuối đường là một bãi biển nhân tạo tuyệt đẹp.

“…Thật là đẹp.”

“Vâng.”

“Kin-chan…um…cậu không cảm thấy chán chứ?

Tôi lắc đầu trước Shirayuki, cô ta đang nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng.

“Không.”

“Ah, Tớ …tớ chưa bao giờ thực sự nói chuyện với con trai cả, và tớ cũng không biết gì về sở thích của con trai…Tớ xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi chỉ vì những chuyện như thế. VÀ cũng đùng xin lỗi về mọi thứ nữa. đó là thói quen xấu.”

“T-Tớ xin lỗi.”

“Không phải tớ đã nói là đừng làm thế nữa sao?”

“Ah..Tớ…”

Tôi nhìn Shirayuki, người mà đang định thốt ra một ‘lời xin lỗi’ nữa, và tôi cười vì sự kì lạ của cô ấy.

Shirayuki nhúng nhẹ đầu cô ấy, dường như cô ấy cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng vẫn vui một chút, và các cơ mặt của cô ấy thư giãn.

Có thể không có chuyện gì để nói, nhưng so với lúc chúng tôi vừa rời khỏi nhà tôi , cô đã thư giãn hơn nhiều.

Chúng tơi tiếp tục tiến ra bãi biển…Shirayuki, như bình thường, vẫn hạ thấp đầu cô ấy.

“Như tớ đang mơ vậy…”

Cô ta thì thầm, như thể cô ấy không tìm được thứ gì có thể làm cô hạnh phúc hơn so với điều này.


Chúng tôi đã đến được bãi biển nhân tạo.

Như tôi mong đợi, chỗ này hoàn toàn trống rỗng.

Đây là, như tên của nó, một bãi biển nhân tạo, nhưng vì nó bị cấm bơi, cấm câu cá hoặc nướng thịt, không ai đến đây cả.

Tôi nghĩ rằng đây sẽ là một nơi tuyệt vời để xem màn pháo hoa Disney,nhưng…

“…Tớ nghĩ nó đã kết thúc rồi.”

Nhìn vào bầu trời trên Disneyland, ở bờ biển của vịnh Tôkyô, chúng tôi chỉ có thể thấy lớp khói còn lại sủa màn bắn pháo hoa đang mờ dần.

Đưa cô ấy đến tận đây, chỉ để xem thứ này…Thật xấu hổ quá.

“… Tớ xin lỗi. Tất cả là vì tớ đã đến trễ.”

“Không, không. Kin-chan không có lỗi. Tớ đã đi quá chậm thôi.”

Shirayuki đang dùng cách nói chuyện Shirayuki bình thường của cô ấy, không đổ lỗi cho tôi gì cả…

Nhưng trong đôi mắt đó, có nét thất vọng.

“Hơn nữa, khi tớ đang đi…Tớ đã hồi tưởng về quá khứ của chúng ta, vì thế không sao đâu. Tớ nghe thấy âm thấy pháo hoa cũng được rồi. Tớ có thể thấy được pháo hoa, trong tim tớ.”

Shirayuki cười một cách dịu dàng với tôi, như thể đang an ủi tôi vậy.

“Quá khứ…của chúng ta?”

“Đúng thế, lễ hội pháo hoa Aomori.”

“Ah, nhớ rồi. Là cái mà tớ đã rủ cậu đi…và sau đó chúng ta đã bị mắng rất nặng.”

Đó là lúc tôi 5 tuổi… lúc đó tôi đã bắt Shirayuki phải đi cùng tôi.

Bây giờ nhớ lại, tôi cũng dùng dịp lễ hội pháo hoa như cái cớ để đưa cô ấy ra ngoài.

Tôi đã làm một điều giống hệt lúc trước mà tôi không nhận ra sao?

“…Lúc đó… Kin-chan cũng đưa tớ ra khỏi đền Hotogi,”

Shirayuki nói. *Chi*, cô ấy bước trên cát, đi về hướng biển.

Mặc dù đang ở trên cát, nó rất khó để bước, nhưng dáng đi của cô ấy cũng rất đẹp.

Đêm gió hiu hiu thổi—

Nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc búi cao của cô.

“Tớ vẫn còn nhớ những tràng pháo hoa tối hôm đó, vì vậy đừng lo. Hôm nay…Tớ cũng đã có một số kỳ vọng… nhưng, kể cả khi không có pháo hoa, cũng không sao cả. Dù chúng ta đang ở bãi biển này dưới anh trăng, hoặc là ở nhà đi nữa, cũng tốt cả thôi.”

Nói thế, lưng Shirayuki hướng về các ngôi sao.

“Vì, Kin-chan ở bên cạnh mình.”

Đó là một nụ cười thật lòng. Một nụ cười từ tận đấy lòng khi cô ấy nghĩ đến tôi.

Shirayuki...

Tôi… Đối với một người như tôi…

Không thể là một Butei, và cũng không thể làm một người bình thường, chỉ là một đống lộn xộn.

Tôi không những tới trễ, mà còn đùa giỡn với cậu. Và ngay cả không thể cho cậu xem pháo hoa. Tôi làm trai thế đấy.

Chưa hết, cậu thậm chí không trách tôi đến một câu.

Cậu không nổi giận gì cả… mà còn có thể cười với tôi, và tha thứ cho tôi.

Làm thế nào mà cậu lại từ bi được như thế.

Điều này…

Thay vào đó, điều này làm mình muốn làm nhiều hơn cho cậu.

"Shirayuki."

“Vâng?”

Nghe tôi gọi, Shirayuki bước tới.

“Cậu có lạnh không? Lạnh lắm,phải không. Chính xác là rất lạnh đấy. Được rồi, mặc cái này vào, và đợi tớ.”

Tôi cởi áo khoác ra, và khoác nó lên vai Shirayuki. Không cần nói một lời nào.

“Kin-chan? Cậu không lạnh sao, Kin-chan?”

“Tớ đã làm nóng mình sẵn rồi, đừng lo. Tớ sẽ chạy một chút.”

Trước lúc Shirayuki, thực sự chưa hiểu điều gì, kịp nói một từ nào—

Tôi chạy về phía nhà ga, khiến cát dưới chân bắn tung lên.

Để lại khách hàng của mình ở lại giữa một nơi trống rỗng, rộng lớn như vậy có thể không khôn ngoan lắm, nhưng thôi, kẻ thù dù sao cũng không xuất hiện. sẽ ổn thôi.

Như tôi nghĩ—nơi này rất an toàn.

Khi tôi quay trở lại, Shirayuki đang giữ đồng phục của tôi, ngồi trên một chiếc ghế dài ở bãi biển, bình tĩnh chờ đợi.

“Shirayuki. Xin lỗi vì bắt cậu phải đợi.”

Tôi gọi cô ấy…hmm?

Shirayuki không trả lời.

"Hey."

Tôi choàng tay qua Shirayuki, dường như đang ôm đồng phục của tôi vào lòng, và vỗ nhẹ vào vai cô.

Lúc đó Shirayuki mới tỉnh dậy, với một tiếng “Ah-!”

Đôi mắt đó, đen nhánh tựa như mã não, dường như đang sợ điều gì đó.

…Chuyện đã xảy ra?

“Có chuyện gì vậy? tại sao cậu lại sợ hãi thế?”

“Kh-Không có gì. Không có gì cả. Đừng lo. Có cái này bên cạnh…không có gì sai cả.”

Shirayuki hình như đang giấu cái gì đó, cầm tay áo khoác của tôi lên.

“Chiếc áo khoác có mùi của Kin-chan…Nó làm mình cảm thấy như Kin-chan đang ở bên cạnh mình.”

Tôi cười, xấu hổ.

“Đó là áo khoác của tớ, tất nhiên phải thế rồi. Mùi thuốc súng có khó chịu không?”

“Không. Nó có mùi rất tuyệt.”

“Cậu thực sự rất kì lạ đấy. Thôi, hãy quên chuyện đó đi, đây này.”

Tôi nói, bước tới gần.

Thứ mà tôi đã mua cho Shirayuki—

Trong một cũa hang ngoài phố, chuẩn bị đóng cửa, tôi đã mua pháo hoa có hương thơm, và tôi đặt nó ngay trước mặt cô.

"...?"

“Hãy đốt một số pháo hoa nào. Mặc dù nó có nhỏ hơn 1000 lần.”


Chcch...Chcch.


Cuối mình xuống trên bãi biển, chúng tôi châm lửa cho pháo hoa của mình.

Tôi nghĩ rằng nếu đó là Shirayuki, thì những quả pháo hoa có hương của Nhật Bản này sẽ ổn thôi…

Nhưng trong thực tế, nó thật là… quá bình thường. Không có không khí lễ hội chút nào cả.

Mặc dù thế, Shirayuki dường như rất hạnh phúc, từ tận đáy lòng. Cô ấy đang nhìn ánh sáng phát ra từ những quả pháo hoa tí hon với một niềm vui.

Thật đẹp, lông mi dài, đôi mắt dịu dàng, dưới ánh sang pháo hoa, nhìn như những ngôi sao, tỏa sáng giữa bóng đêm.

Nhìn cô ấy thế này, nó rõ rang hơn bao giờ hết. Cô ấy… thật đẹp.

"Kin-chan."

"Hm, mm? Gì thế?”

“Những pháo hoa này…chúng đẹp quá.”

"...Mm."

Chch...

Chch...

“Kin-chan…cậu có thích pháo hoa không?”

Thật là một câu hỏi mơ hồ.

“ Nếu nó nhỏ thế này thì không. Nhưng nếu nó là pháo hoa lớn, tớ có thể hơi sợ một chút. Sau cùng, đó là bản năng của con người.”

“Đ…Đúng thật. Ah…”

--Pata.

Từ quả pháo hương trong tay Shirayuki, tro than rơi xuống.

Tôi cười thầm, xấu hổ, và liếc nhìn Shirayuki, cô đang nhìn tôi. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau…

Vì tay tôi run,

--Pata.

Tro than pháo hoa của tôi cũng rơi xuống.

“…Xem ra nó đã kết thúc rồi.”

“Vẫn còn một cái. Cậu châm lửa cho nó đi.”

Khi tôi chuẩn bị đua cho cô ấy cái bật lửa 100 yên mà tôi mua lúc nãy—

Shirayuki ôm chiếc túi nhựa có quả pháo hoa trong đó vào lòng, lắc đầu dữ dội.

“Không. Mình muốn giữ nó.”

“Tại sao thế?”

“Kin-chan đã tặng nó cho mình, mình muốn mang nó về. Nếu mình đốt nó, sẽ rất đáng tiếc.

“Từ khi nào mà chúng được dùng để giữ lại thế? Pháo hoa có nghĩa là phải được thắp sáng lên, phải không?”

"Nhưng ..."

“Hãy giữ nó trong kí ức của cậu.”

Mặc dù nghe những lời nói thiếu cẩn thận của tôi, Shirayuki…bắt đầu gật đầu.

Hidan no Aria 02-161

Cô ấy lấy quả pháo hoa cuối cùng ra… và thắp sáng nó.

Chchh...Chchh.

Có vẻ như cô ấy thực sự muốn giữ nó trong kí ức của mình, khi cô nhìn vào nó một cách chăm chú.

Không có gì tôi có thể làm được, vì vậy tôi chỉ nhìn cô ấy.

"..."

Nếu nhìn nó như thế này, yukata thực sự hấp dẫn…

Ngực của Shirayuki, cúi xuống thế này, có thể nhìn thấy được một cách rõ rang.

Chchh...Chchh.

Ánh sáng từ pháo hoa làm cho làn da của cô ấy dường như sáng lên.

(...Ah...Hey...)

Tôi vừa thấy ‘chúng’ .

Cô ấy.

Tôi không biết tại sao, nhưng Shirayuki lại mặc một cái gì đó màu đen. Hơn nữa, bây giờ tôi đã nhớ ra chiếc áo lót ren đó,[chiên thắng ^_^V], trong chiếc ngăn kéo. Cậu… thật là, Shirayuki.

Điều này… bây giờ tôi nghĩ lại, Muto đã nói cái gì đó giống thế này một lần rồi.

Tôi nhớ có một lần cậu ta nói, rằng yukata là loại mà dễ cởi ra nhất trên thế giới.

Ah--Hey, Kinji.

Đừng nghĩ đến những chuyện như thế.

Nếu ngươi rơi vào trạng thái Hysteria bây giờ, ai biết được chuyện gì sẽ có thề xảy ra.

Nghĩ về thứ khác để bình tĩnh lại. Thế nên tôi bắt đầu đếm nhẩm trong đầu mình. Hai, Ba, Năm—

“Kin-chan… Cám ơn cậu. Tối nay, Mình sẽ không thể nào ngủ được. Mình cảm thấy quá hạnh phúc.”

Nghe Shirayuki nói, cô vẫn đang chăm chú nhìn pháo hoa, tôi nhìn lên.

Đúng thế. Tôi có thể nói chuyện với cô ấy mà. Làm sao tôi có thể bỏ qua phương pháy đơn giản này cơ chứ? Bây giờ tôi thậm chí không biết tại sao tôi lại đưa ra cách đếm số này nữa.

Miễn là tôi còn tập trung vào cuộc trò chuyện, tôi có thể không chú ý đến cái đồ lót ren đen đó nữa.

“Cậu không thể ngủ được…? Đừng làm quá lên thế. Chúng ta chỉ đi một chuyến tàu đến công viên để đi dạo thôi mà…ah…”

Tôi bắt đầu lắp bắp ở từ mà tôi đã chọn sai, và Shirayuki quay lại nhìn tôi, có một chút không chắc chắn.

“Áo ngực [2 ]?”

“Ah, không. Đi dạo… Nh-Nhưng chúng ta có bắn pháo hoa. Mặc dù không có gì lớn cả.”

“…Nhưng. Nó rất đặc biệt với mình. Gần như là một phép màu vậy.”

Chch...

Chch...

Ánh sáng phát ra tù pháo hoa đã trở nên rất yếu rồi.

“Kin-chan luôn tạo cho mình những phép màu. Thậm chí vào ngày thi đầu vào, Cậu đã cứu mình từ những gã dễ sợ đó…”

“Kh-Không phải đ1o chỉ là một vụ ấu đả à?”

“Và khi mình nhỏ bé, và tối hôm nay, cậu… đã kéo mình ra để nhìn thấy thế giới…và vì thế, mình muốn… trả món nợ đó cho cậu, khi còn ở trường Butei.”

“Đó không phải một món nợ. Vì thế, cậu không cần phải trả gì hết.”

Những lời nói bất cẩn của tôi đã làm cho Shirayuki—Một lần nữa nháy lên nụ cười đầy vui vẻ đó.

“Kin-chan đúng là Kin-chan.”

“Ý cậu thế là sao?”

...Pata.

Mẩu tro cuối cùng, đã rơi xuống.

Chch... dưới cái nhìn của chúng tôi, nó đã tắt dần trên cái.

Shirayuki, như muốn in nó vào tâm trí mình, từ từ, từ từ, nhắm mắt của cô lại.

Sau đó cô ấy dứng dậy một cách tinh tế đến nỗi khiến ai nhìn thấy cũng phải ngừng thở

Tôi cũng đứng dậy theo cô.

Shh...

Shhhhh...

Âm thanh của sóng biển tràn vào bãi cát như vang vọng khắp bãi biển—

“Trước đây, khi mình dụng những lá bài Miko để bói cho Kin-chan…”

Shirayuki bất ngờ nhẹ nhàng nói với tôi… Tôi nhớ ra rồi.

Lúc đó cô ấy nói một cách không thành thật:”Theo như mình thấy được, cậu sẽ gặp may mắn.”

“Thật ra…Mình đã bói được rằng…Kin-chan sẽ ‘Biến mất’.”

“…Biến…mất?”

“Tại nơi mà cậu đang đứng bây giờ, cậu sẽ biến mất—và nó sẽ xảy ra trong vài năm tới.”

“Có thể đó là nói về chuyện tớ chuyển trường đấy. có vẻ như mong ước của tớ sẽ được hoàn thành trong vài năm tới.”

“…mình nghĩ rằng…điều này có nghĩa là Aria sẽ mang cậu đến một nơi nào đó khác…”

"Hah."

Nghe những lời Shirayuki nói, tôi cười khúc khích.

Tuy nhiên, tâm trạng của Shirayuki, như thể cô bị một cái gì đó níu lại, vẫn còn yếu đuối.

“Vì Aria đã… làm Kin-chan thay đổi. Từ khi Kin-chan gặp Aria, Kin-chan vui vẻ hơn…”

“Tớ?”

Thật bất ngờ làm sao—nhưng bây giờ nghĩ lại, theo cách nào đó, trái tim tôi nghĩ rằng điều này có thể lắm chứ.

Đó là cảm giác …mà tôi nghĩ là nó bất ngờ.

Aria…đã thay đổi… tớ…?

“…không phải vậy đâu.”

Lời từ chối của tôi nhẹ nhàng hơn tôi nghĩ…

“…không sao…”

“Cái gì cơ?”

“Miễn là Kin- chan có thể hạnh phúc…Kể cả người mà Kin-chan thích là Aria…cậu có cùng với Aria cũng không sao. Ngay cả khi mình là người đứng sau, miễn là mình có thể hỗ trợ được cho Kin-chan…Miễn là mình có thể trả món nợ mà mình đã nợ Kin-chan… lúc đó mình sẽ không sao.”

“Này, này. Cậu đang nói gì vậy—“

“Vì vậy, đến bây giờ, mình vẫn đang làm hết sức mình vào tất cả mọi thứ. Học hành, hội đồng học sinh, những câu lạc bộ…Mình đã rất chăm chỉ, vì vậy mình có thể cải thiện được bản thân…Như chuối cùng, điều đó không giúp gì được cho Kin-chan cả,”

Shrayuki… ngắt lời tôi, và nói.

Shrayuki mà tôi đang thấy bây giờ khác xa với con người bình thường của cô ấy.

Đây có thể là—con người mà cô luôn giấu kín, cô ấy đã bày tỏ hết với tôi.

“…Đừng nói những điều kì lạ như thế. Lúc trước tớ đã nói là tớ và Aria chỉ là cộng sự thôi. Và cậu nãy giờ đang nói đến chuyện đã qua. Có thể nào…cậu đang nói về nhiệm vụ ‘Butei Killer’ từ tháng trước?”

Tôi không nên hỏi trức tiếp cô ấy như thế, nhưng tôi biết tình cách của Shirayuki…

Có thể là Shirayuki đang bị kích động bởi cô ấy đã không giúp gì được cho tôi trong nhiệm vụ ‘Butei Killer ‘ tháng trước?

Sau mọi thứ, người ở bên cạnh tôi lúc đó—lại là người mà Shirayuki ghét cay ghét đắng, Aria.

“Không phải…”

Shirayuki, dột nhiên quay xung quanh… Tôi không thể thấy rõ vì trời quá tối, nhưng dường như mắt cô ấy đã đẫm lệ.

Và sau đó, uỵch.

"Kin-chan--"

"Ah, hey."

Cô ấy sà vào lòng tôi.

Trước đây, Shirayuki, phải mất đến vài phút mới lại gần tôi được, giờ lại đột nhiên sà vào lòng tôi.

C-Cái quái gì đang xảy ra vậy?

“Kin-chan, mình xin lỗi. Mình thực sự, thực sự, thực sự xin lỗi.”

Tôi không hiểu Shirayuki, đang nhìn lên tôi, xin lỗi về chuyện gì—

Nhưng đôi mắt đó, đẫm lệ, làm tôi không nói nên lời.

Khuôn mặt đó, được ánh trăng chiếu sáng, Aah, tôi đã biết chuyện này ngay từ lúc đầu…

Nhưng, nó đẹp một cách không thể tả nổi.

Bộ yukata đó, mặc dù rằng nó được mặc sai mùa, mái tóc đó, búi cao như thế, nó hợp với bộ Yamato Nadeshiko này một cách hoàn hảo.

Người bạn từ thuở bé—từ lúc chúng tôi còn nhỏ, chúng tôi luôn ở bên nhau. Chúng tôi quan trọng với nhau như nước với người kia vậy, ở bên cạnh nhau, cơn khát của chúng tôi được dập tắt. Chúng tôi sẽ không bao cho phép bất cứ thứ gì xen giữa hai chúng tôi…

Nhưng tôi vẫn chưa hiểu, mối quan hệ như nước đấy, đã để mật ong rỉ vào, và hòa trộn với nhau.

--Tạo ra một sự ngọt ngào khiến cho người ta phát cuồng, tạo ra thứ gì đó mà người ta sẵn sang bỏ ra mọi thứ để giành phần.

“Kin-chan…bất ngờ làm điều này, mình xin lỗi… đến bây giờ, mình đã sợ rằng cậu ghét mình, và mình không dám nói gì… nhưng xin cậu, ngay cả chỉ là một lần…giấc mơ duy nhất của mình, xin cậu hãy giúp nó thành hiện thực…”

Shirayuki, môi cô run rẩy nói, cố một biểu hiện không thể tả. Nó đầy… đầy đủ mọi loại cảm xúc, Như thể nếu nói them một từ nào nữa, cô ấy sẽ chết.

“Ngay cả nếu chỉ một lần này, chỉ lần này thôi, hãy nhìn mình, hãy nhìn chỉ mình mình thôi…”

Khi cơn gió lạnh trong lành buổi đêm lướt qua chúng tôi—

Ánh mắt im lặng đó, dưới mái tóc cô, đôi mắt tuyệt đẹp đó—

Chúng nhắm lại.

“…Hôn..tớ..đi..”

Giọng cô ấy trở nên cực kì mềm mại, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi lại rất gần.

Tại sao…

Tại sao bỗng nhiên cậu lại làm tớ cảm thấy…

Trong lúc đó, tim tôi đập loạn lên một cách không kiểm soát, tôi cảm thấy máu mình đang chạy trong cơ thể.

Nhưng mà…Cảm giác này có hơi khác một chút.

Đây không phải cảm giác khi tôi chuẩn bị rơi vào trạng thái Hysteria. Đây là một phản ứng bình thường- ham muốn—đó là một chút khác biệt…

Những lời nói…tôi không thể giải thích được.

Trước khi tôi kíp nhận ra nó, tay tôi, theo bản năng của nó, đã vượt khỏi tầm kiểm soát của tâm trí tôi… tôi không biết nó định ngăn Shirayuki lại, hay sao đấy… nhưng nó định chạm vào lưng của Shirayuki.


--Bang.


Từ xa, âm thanh của một vụ nổ nào đó vang đến đây.

"?"

Nhưng trên tất cả là một bản năng khiến tôi phải bảo vệ cô ấy, nó làm lu mờ mọi thứ xung quanh.

Shirayuki, kinh ngạc đến mức co người lại, tự trấn tĩnh và cùng tôi nhìn về phía tiếng động đó phát ra

Âm thanh từ Disneyland vang tới: Bang, Bang, Bang.

Những chum pháo hoa khổng lồ vẫn tiếp tục nổ trên bầu trời.

Mới lúc nảy chúng tôi nghĩ nó đã kết thúc, nhưng đó chỉ là một khoảng nghỉ giữa những đợt pháo hoa thôi …

"......"

Cũng không có gì lạ khi trở nên quen với nhựng chuyện này…

Vừa lúc nãy, tôi đã vô tình đưa vai phải ra trước ngực Shirayuki- cũng chính là thân chủ của tôi.

Tay tôi, cố gắng bảo vệ cô ấy,cảm thấu khẩu Beretta được gắn trên đùi cô.

…Tất cả cuhyện này là do khóa huấn luyện mà tôi đã nhận được ở ban Đặc Nhiệm.

Mặc dù là tiếng pháo hoa đã làm tôi che cho khách hàng của mình một cách tự động.

Lúc đó tôi đã sợ và xấu hổ rằng Shirayuki, nhìn thấy tôi như bây giờ, sẽ hiểu lầm những gì tôi làm, tôi quay người lại, không dám đối mặt với cô ấy.

Chân chúng tôi bây giờ gần như chạm vào nhau…

Vì hành động tôi đã làm lúc nãy, chúng tôi chỉ còn cách nhau nửa bước.

Chúng tôi chỉ cách nhau khoảng 40 centimeter, nhưng tôi cảm thấy sẽ rất khó để đến gần như thế lần nữa.

“…Tớ xin lỗi.”

Shirayuki, dường như vừa buông thứ gì đó ra, ngẩng đầu mình lên nhìn pháo hoa.

Nhưng biểu hiện đó rất trống rỗng, như thể cô ấy không thực sự ở đây vậy.

Tôi cũng không biết phải là gì—

Ngẩng đầu mình lên nhìn pháo hoa, nó như một phép màu, nở thành nhiều màu sắc khác nhau

Nhìn vào bầu trời đêm trên vịnh Tokyo, ngắm những đợt pháo bong đầu hè bồng bềnh trên cao.

Như thể chúng tôi đã bị hút vào nó, chúng tôi tiếp tục đứng nhìn chăm chú.

- Tôi không nghĩ rằng ... đây sẽ là lời chia tay của chúng tôi.

VIÊN ĐẠN THỨ NĂM: NGÂN BĂNG Sửa đổi

Sau khi Tuần Lễ Vàng kết thúc, Hội thao Adseard sẽ bắt đầu

Aru=Kata, là thứ mà tôi phải biểu diễn, suốt trong lễ bế mạc, vì thế gần đây tôi hay sử dụng thời gian của mình để làm những thứ linh tinh, từ khi giờ học bị rút ngắn lại.

Hôm qua, sau khi Shirayuki trở về đảo Học Viện… cô ấy nói rằng đã quên thứ gì đó, và cô quay trở lại kí túc xá của mình.

Và không lâu sau, cô ấy gửi cho tôi một tin nhắn.

“Kin-chan, mình xin lỗi cậu về tối hôm nay. Cậu chắc phải giận lắm. Nhưng mình không thể gặp cậu bây giờ, thế nên hôm nay mình sẽ ở lại đây.”

Thật lòng mà nói, tôi chán việc phải liên tục bảo vệ cô ấy chống lại một việc không có thực…

Và thật sự, tôi để cô ấy một mình vào buổi tối, và vẫn thế, chẳng có gì xảy ra cả, nên-

“Tớ không giận đâu. Cứ xem như chuyện này đã xong đi. Không có gì phải lo về nó nữa cả, được chứ? Còn nữa, nếu tớ bỏ làm vệ sĩ cho cậu giữa chừng thế này thì Master sẽ nổi điên lên, thế nên tớ sẽ tiếp tục. Ngày mai, sau khi cậu đã hoàn thành xong công việc của cậu ở hội học sinh, hãy gọi tớ.”

-Tôi gửi cô ấy tin nhắn đó, và đi ngủ, một mình.

Tuy nhiên, đêm qua tôi không thể ngủ được. Một phần là do tôi cảm thấy tiếc về việc ở bãi biển nhân tạo, nhưng cũng vì lí do nào đó… Tôi vô cùng khó chịu.

Nhưng tôi không biết tại sao mình lại khó chịu nữa.

…Và cũng vì thế, Tôi đã ngủ không đủ giấc gì cả.

Ngay bây giờ, tôi đang rất buồn ngủ và phải bấm vé cùng với Muto ờ cửa ra vào của khán phòng, nơi đã được biến thành một sân khấu cho buổi lễ khai mạc Adseard.

Khán phòng này có nhiều cửa ra vào, nhưng vì nó nằm ở sâu trong khuôn viên trường Butei,nên tôi không cần phải làm vai trò như một nhân viên an ninh cùng một lúc.

Và cánh cửa chúng tôi đang chịu trách nhiệm là đường duy nhất dẫn đến phòng chứa dụng cụ âm nhạc.

Thế nên tôi không thể bỏ ngay cả khi tôi muốn.

Mặc dù thế, ngay trước khi diễn ra buổi lể khai mạc, có vài tay nhà báo cầm camera và đeo tai nghe vội vã đi vào…

“…bài hát mà chúng ta đang biểu diễn, “Who shot the flash’, đây là một bản cover, và nó cũng là một bản sao chép, thêm vào đó, lời bài hát đã bị thay đổi rồi, phải không? Thay đổi đến thế thì chỉ là một trò đùa."

Muto, xao lãng công việc của mình, đang ngồi trên chiếc ghế xếp, phàn nàn.

“Tại sao họ lại chọn bài hát đó nhỉ?”

Tôi, người cũng chẳng có việc gì để làm, hỏi cậu ta.

“Cậu biết tại sao chỗ lời ‘Bang Ba-Ba-Ba-Bang’ là chỗ duy nhất không bị thay đổi không? Vì họ nghĩ nó nghe như tiếng súng.”

“Hà… quả là ở trường Butei mọi người sẽ nghĩ thế…”

Tôi cố gắng kiềm cơn ngáp của mình, nhìn lên bầu trời, hôm nay, nó thật là trong xanh.

“Dù sao đi nữa thì cuối cùng Hotogi-san cũng tham gia vào đội cỗ vũ Aru=Kata không ?”

“Shirayuki? Không, cô ấy không tham gia.”

“Thật thế à-“

Muto bỗng dưng nói một cách thiểu não, hình như cậu ta có một cảm giác vô cùng thất vọng.

“Kinji, bây giờ tớ mới nghĩ tới nó… bây giờ, cậu đang là vệ sĩ của Hotogi-san, phải không?”

“Đúng thế. Cùng với Aria.”

“Hotogi-san, thậm chí ngay cả khi được bảo vệ, cô ta không cảm thấy lạ gì cả. Sau cùng, cô ấy là người mà mọi người sẽ bảo vệ với bất cứ giá nào.”

“Tôi không nghĩ là cô ấy cần được bảo vệ đâu.”

Cô ấy có thể đấu ngang với Aria.

“…Thế…Kinji. Người đó là ai vậy?”

“Gì chứ?”

“Tớ đang hỏi, giữa Shirayuki và Aria. Ai là mẫu người của cậu?”

"Huh?"

Lông mày tôi nhướng lên.

‘Không ai cả’, trước khi tôi kịp nói điều đó…Muto, quay chiếc ghế xếp của cậu ấy, hướng về tôi.

“Là Aria, phải không?”

“Tại sao lại phải là Aria?”

… Tại sao tôi lại dừng ở câu đó chứ?

“Về chuyện đó thì…Uh, tớ đang nghĩ rằng cậu có thiện cảm tốt hơn với cô gái trẻ con.”

“Ai mà có thể tiến triển với con sư tử con đấy được. Tớ là một con người, cậu biết chứ?”

“Trước đây, khi Aria nói chuyện với các cô gái bình thường khác trong trường…tất cả những gì cô ấy có thể nói là cậu, cậu biết không? Hai cậu là một cặp với nhau, phải không?”

“Không thể nào.”

“Th-Thế, Kinji…Cậu có muốn có một mối quan hệ với Hotogi-san không?”

“…Cậu biết gì không? Tại sao thậm chí cả Muto cũng phải đoán về những chuyện như thế này?”

Nghĩ lại những gì đã xảy ra với Shirayuki tối qua, tôi tự dưng trở nên giận dữ.

“Hmph,well…Không phải là Butei được cho là rất tò mò sao?”

“…Tò mò là thói xấu đấy. Điều đó ngay còn được ghi trong sách giáo khoa Butei.”

Tôi nói rồi gục xuống bàn, không muốn phải trả lời thêm câu hỏi nào nữa.

“Thôi nào, trả lời tớ đi. Nếu cậu không trả lời, tớ sẽ dùng một chiếc xe tải 4 tấn và cán cậu đến chết.”

“Ooh, tại sao cậu không làm thử đi? Tớ sẽ gặp cậu với khẩu Beretta với phong cách Kinji của tớ.”

Tôi dùng kiểu nói của tụi học viên bên ban Assault, và chuyển sang trạng thái Phớt-Lờ-Muto.

Kể cả như thế, Muto vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Với thái độ, ‘Thôi-nào-hãy-nói-đi’, cậu ta tiếp tục nhìn chăm chú vào tôi.

1 phút.

2 phút…

Khi phút thứ 3 vừa trôi qua, cái đầu như gai nhọn hoắt của Muto cúi về phía tôi…

“—Tớ xin lỗi!”

“ Đột nhiên cậu làm cái quái gì thế? Cậu lớn tiếng quá đấy.”

“Tớ, gần như trở thành một tên khốn rồi!”

"?"

“ Vì tớ đã cố làm cho cậu thích Aria. Và… tớ đã cầu cho cậu có một mối quan hệ tốt với người con gái mà cậu thích.”

Muto, kết thúc câu nói, khoanh tay lại và nhìn lên một cách cương quyết.

…Tôi không hiểu.

Tôi không hiểu gì cả.

Tôi không muốn quay trở lại những chủ đề đó, và dường như Muto cũng cảm thấy thế, vì thế chúng tôi bắt đầu nói về âm nhạc, phim ảnh, và về xe môtô, từ từ gọt đẽo đi thời gian.

Lúc 4:00 PM, giờ làm việc của Muto đã kết thúc. Chỉ còn lại mình tôi, trước cách cửa đã không còn sử dụng nữa. Tôi không có gì để làm cả, thế nên tôi chỉ ngồi đó, chờ cho thời gian trôi qua.

...Nod...Nod.

Trong ánh nắng mặt trời, tôi đang ngồi trên chiếc ghế xếp, cứ như thế… tôi như bị cháy trụi vì việc canh gác liên tục này, và tôi ngủ chưa đủ giấc. Cuối cùng, tôi thiếp đi trong một đám mây mù.

Trong giấc mơ của tôi, tôi thấy Aria đang khóc lóc và đuổi theo một cái bánh đào, và lăn xuống một cái dốc. Khi cô ấy bất cẩn rơi vào một vũng nước…

"Hey, Kinji--!!"

Thịch!

Với cú vỗ vai của Muto, Tôi tỉnh dậy.

"--?"

Chuyện này không tốt chút nào, tôi đã ngủ quên mất.

Chiếc đồng hồ treo trên tường vẫn chạy đều trong lúc tôi ngủ.

Đã là 5:00PM rồi.

Muto đã chạy trở lại đây sao? Nhìn như cậu ấy thở không ra hơi.

Cậu ta tức giận vì tôi đã ngủ gục sao? – Dường như không phải thế. Chuyện gì đã xảy ra?

“Chuyện gì thế?”

Tôi nhăn mày—

Muto chỉ vào chiếc điện thoại di động trong túi tôi.

“Tình huống D7, chúng ta có một tình huống D7.”

-- Giật mình, tôi tỉnh giấc.

Tình huống D – nó là mật mã đặc biệt cho hội Adseard,điều đó có nghĩa là đã có chuyện gì đó đã xảy ra trong trường Butei.

Và chạm tới mốc D7, nó có nghĩa là:” Những sự việc hiện tại không an toàn ,chỉ có những người nhận được tin nhắn này mới có thể hành động. Ngoài ra, để bảo vệ mục tiêu được an toàn, không được để lộ chuyện này ra ngoài. Trường Butei sẽ tiếp tục Hội thao Adseard như đã định. Vụ việc này phải được giải quyết một cách bí mật.” – một tình huống giống vậy đấy.

Cái quái gì lại xảy ra thế này?

Thậm chí không để cho tôi có thời gian đọc hết tin nhắn, Muto thì thầm vào tai tôi, nói,

“Hotogi-san dường như đã biến mất. Chúng tôi đã không thấy cô ấy từ trưa.”

“—Biến mất sao?”

Tôi nhanh chóng xác định nội dung từ tin nhắn của trường—

Và thấy rằng Shirayuki đã gửi cho tôi một tin nhắn mới.

Và nội dung là—

Máu tôi như ngừng chảy.

“Kin-chan, mình xin lỗi. Vĩnh biệt.”

--Chuyện này thật lạ.

Với tôi, người bạn thuở nhỏ của cô ấy, tôi biết. Những câu từ này rất lạ.

Vì ngay cả nếu cô ấy vẫn đang suy nghĩ về việc hôm qua, và rời khỏi nhà, không thể nào cô ấy lại làm thế này.

Những chuyện xảy ra ở bãi biển nhân tạo lẽ ra đã được giải quyết xong bằng các tin nhắn mà tôi đã gửi cho cô ấy hôm qua.

Tôi không biết chắc là Shirayuki đang nghĩ gì, nhưng cô ấy luôn luôn nghe lời tôi tuyệt đối. Nếu tôi nói nó kết thúc, thì có nghĩa là nó kết thúc. Cô ấy sẽ không bao giờ nói về chuyện đó nữa, và sẽ giả vờ như nó chưa bao giờ xảy ra.

Hơn nữa, ý thức trách nhiệm của Shirayuki rất cao. Cô ấy chắc chắn sẽ đặt công việc của mình—công việc của cô ấy ở hội thao Adseard lên đầu, cô ấy chắn chắn sẽ đợi cho đến khi lễ bế mạc kết thúc. Và như vậy, vì sự biến mất đột ngột của cô, trường Butei cảm thấy cần phải ra lệnh một Tình Huống D.

Tôi hoàn toàn hiểu rõ.

Đây không phải là một vụ biến mất bình thường.

Chắc chắn cô ấy đang gặp nguy hiểm --!

Làm cho mọi chuyện trở nên như thế này– Bất kể những gì tôi nói, tất cả chỉ là những lời biện hộ

Tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được rằng Shirayuki đang gặp nguy hiểm.

Ngay cả Aria, người đã rất cảnh giác ngay từ lúc đầu, đã từ bỏ nhiệm vụ.

Nhưng ngay cả là trường hợp đó—

Tôi đã quá ngu ngốc.

Tôi đã quá bất cẩn.

Shirayuki có thể thực sự đã trở thành mục tiêu.

Tôi nghĩ lại những gì mà tôi đã hét vào Aria 2 hôm trước.

“Chỉ cần nghe 'Durandal' có thể xuất hiện là đã đủ cho cô suy nghĩ “Ta tin rằng hắn sẽ xuất hiện.” . Và không biết thứ gì về nó cả, cô đang tự lừa dối mình vào suy nghĩ rằng ‘kẻ thù’ đang ở đây!”

Chuyện đó…có lẽ tôi đã hiểu sai rồi.

Tôi là người đã nghĩ rằng “ mình mong rằng hắn ta không tồn tại” … mà không hề biết, tôi đã làm như hắn ‘Không-có–thực’ vậy.

Tôi vội vã chạy về hướng trường Butei –

Tôi không biết hiện giờ cô ấy có thể ở đâu, nên tôi chỉ có thể tìm ở đây, con đường nhỏ.

Tôi và Muto đã chia ra để tìm cô ấy, nhưng, tôi phải bắt đầu tìm từ đâu đây?

Tôi hiện giờ không có một manh mối nào.

Nhưng đây là tình huống D7. Nếu tôi hỏi một người nào đó, tôi có thể đặt Shirayuki vào nguy hiểm.

Khi tôi gọi cho Shirayuki, không có kết nối, nên tôi liền gọi cho Aria. Tuy nhiên, cô ta, vì lí do gì đấy, đã không bắt máy. Chuông điện thoại của cô ta vẫn đang reo.

(Aria...!)

Nếu tôi hoàn thành những gì chúng tôi đã bàn ngay từ đầu, và bảo vệ Shirayuki, chuyện này đã không xảy ra.

Nhưng lí do khiến cô ấy bỏ đi là do tôi.

Tôi đã không tin lời cô ấy, và bây giờ… vì tôi đã không tin lời cô ấy, đây là hậu quả.

(Tôi…có phải tôi là một tên chậm phát triển, ngu xuẩn, rác rưởi nhất trên đời không chứ!!!)

Shirayuki—nói rằng cô ấy ‘tin‘ tôi. Từ đêm đầu tiên tôi bắt đầu bảo vệ cô ấy .

Mình tin cậu.

Cô ấy nói thế, một cách rõ ràng…

Nhưng, tôi đã phản bội lòng tin của cô ấy--!

Như một con chó săn, tôi tìm kiếm trên mọi con đường, mọi ngóc ngách.

Nhưng thời gian vẫn tiếp tục trôi đi, trong khi tôi vẫn chưa tìm thấy gì.

Tôi…tôi không thể làm bất cứ điều gì sao?

Con người của tôi bây giờ --

Tôi thậm chí không thể bảo vệ được một cô gái sao?

Tại sao – Tôi lại -- quá vô dụng thế này!

(Nhưng… Ngay cả khi tôi vô dụng, tôi vẫn phải làm gì đó!)

Ngay cả phải lật tung hòn đảo này lên, tôi cũng phải tiếp tục tìm Shirayuki.

Tìm kiếm. Chỉ có điều đó thôi. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm.

Shirayuki.

Tớ không phải là người hùng như cậu nói.

Tớ chỉ là một đống rác rưởi chỉ biết ngủ trong khi cậu đang gặp nguy hiểm.

Tuy nhiên, ngay cả khi tớ chỉ là một đống rác, ngay cả khi tớ không thể làm thay đổi điều đó, niềm tin mà cậu đặt vào tớ, tớ phải đáp lại nó!

-- Nếu tớ thậm chí không thể làm được điều đó, thì tớ cũng không đáng làm một đống rác!

Trong khi tôi đang chạy vòng quanh góc phía bắc của trường Butei – điện thoại của tôi reo lên.

Ngay tức thì, tôi lấy nó ra và nhấn phím trả lời.

“Kinji-san. Là Reki đây. Tôi đang quan sát cậu.”

-- Reki!

Hidan no Aria 02-183

“Một tình huống D7 dường như đã xảy ra. Tôi đã thấy nó trong điện thoại lúc giờ giải lao của cuộc thi Bắn Tỉa.”

“Ah, đúng thế.”

Bây giờ tôi mới nghĩ tới nó, Reki là đại diện của Nhật Bản tại Adseard.

Và tôi có thể nghe thấy qua điện thoại, có một giọng nói yếu ớt phát ra: “ Cậu đang làm gì thế Reki!” “Cậu có thể đã giành được kỉ lục thế giới đấy!”

Dù Reki có nói gì thì đều bị giọng nói kia át đi.

“Reki, giờ cậu đang ở đâu thế? Bên đấy ồn quá, tôi không nghe dược cậu vừa nói gì cả.”

“Tớ đang ở tầng 7 của tòa nhà Snipe.”

"Toàn nhà Snipe--"

Nghe thế, tôi liền quay sang hướng Bắc.

Tòa nhà Snipe nằm ngay bên cạnh trường tập bắn tỉa dưới lòng đất và ở phía Bắc của hòn đảo,là một tòa nhà lớn.

“Tớ xin lỗi vì tiếng ồn. Nó không liên quan gì tới Shirayuki đâu, đừng lo.”

“ Gì chứ? Bên đó đang có chuyện gì thế!”

"Tôi rời khỏi nơi đấu giữa cuộc thi, nên Tôi đã bị loại. Mọi người đang rất tức giận.”

Từ điện thoại, tôi nghe một tiếng *thud* phát ra từ một cánh của sổ đang mở.

Và một tiếng Bang!

Tiếng súng vang lên.

Woah, những giọng nói đó lại ồn ào một lần nữa.

Reki--!?

Khi tôi chuẩn bị gọi tên cô ấy, *crắc*!

Một mảnh vỡ bay ra từ cây cột đèn ngay bên cạnh tôi.

“Kinji-san, xin hãy bình tĩnh. Khi một người trở nên mất bình tĩnh, hiệu suất công việc sẽ giảm một nửa.”

Ba…ban nãy, là do Reki bắn sao?

Từ toàn nhà Snipe đến đây… Ít nhất cũng phải 2km, phải không nhỉ?

“Đó chính xác là nơi cậu đang đứng bây giờ. Cậu đã bình tĩnh lại chưa?”

"Ah... Rồi."

Kch, tôi có thể nghe thấy cô ấy đang nạp vào một viên đạn khác.

Nói chuyện điện thoại –

và bắn với một khẩu súng ngắm SVD lỗi thời. Làm sao cô ta lại có thể vẫn chính xác như thế được?

“Tôi không biết Shirayuki đang ở đâu – nhưng dường như dòng chảy có vẻ không được ổn. Hãy kiểm tra rãnh nước số 9 xem.”

Ở ngoại ô hòn đảo nhân tạo này, có 28 rãnh nước.

Chúng được dùng để kiểm soát mực nước trên đảo, có những cái lỗ để nước có thể được bơm ra ngoài.

“Đ-đường nào thế?”

Tôi vừa hỏi, khi

“Tôi là… một viên đạn đơn độc.”

Phản ứng duy nhất đó của Reki chỉ xuất hiện khi cô ta đang tập trung, như một câu thần chú vậy.

Crack.

Trên con đường nhựa cách tôi không xa, một cái lỗ xuất hiện, hằn sâu trên mặt đất, nó được tạo ra bởi một khẩu súng ngắm.

Crack. Crack. Crack Crack.

Ch…Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Reki đang sử dụng khẩu SVD bán tự động để viết gì đó trên mặt đường.

Lúc nó hoàn thành –

“ Cậu hãy đi điều tra theo hướng đó. Tớ sẽ tiếp tục tìm cho ra Shirayuki-san từ trên này.”

--đó là một dấu mũi tên được đặt vừa khít trong một vòng có đường kính 30cm.

Tôi không thấy có điều gì bất thường với dòng chảy trong những rãnh nước cả…

Nhưng bên cạnh hàng rào sắt của rãnh số 9, tôi đã tìm ra dấu hiệu cho thấy có ai đó đã gỡ nó ra và đặt lại chỗ cũ sau đó.

Từ khoảng cách đó mà cô ấy vẫn có thể thấy được sự thay đổi của dòng nước trong từng phút…Khoan đã, đây không phải là lúc thán phục tầm nhìn siêu việt của Reki.

Tôi mở cuốn sổ tay Butei tôi luôn giữ trong mình ra để xem rãnh nước này dẫn đến đâu.

“Nhà kho ngầm --!?”

Những lời nói của tôi làm tôi bắt đầu toát mồ hôi.

Không phải do tôi chạy mà là mồ hôi lạnh.

Trong trường Butei vốn là chỗ cực kì nguy hiểm, nơi này – nhà kho ngầm, được coi là nơi nguy hiểm thứ 3 sau khu của Assualt và Masters.

Nhà kho ngầm chỉ là cái tên mà chúng tôi sử dụng vì lợi ích của những người ngoài thôi.

Nơi đó thật ra là –

Một kho đạn dược.

Điều này không tốt chút nào.

Điều này thật khủng khiếp.

Tôi có thể không phải là Aria, nhưng thậm chí tôi có linh cảm xấu về việc này.

Trong khi trường Butei vẫn chưa biết gì… Có chuyện gì đó sắp sửa xảy ra.

Và Shirayuki đã bị kéo vào trong nó—

Bên dưới trường Butei, những căn phòng đều có nhiều lớp, như cabin trên tàu vậy. Từ tầng hầm thứ hai trở đi, đều nằm dưới nước. Tôi chạy xuống cầu thang, lao vào thang máy, mặc kệ các biển cấm và nhập mã khẩn cấp vào –

Nhưng thang máy không di chuyển.

Lạ thật.

Điều này thật không bình thường. Tôi chỉ mới biết có thế.

Tôi bước vào phòng Áp Suất, và kéo nắp cầu dao của thang máy.

Cầu thang khẩn cấp, dẫn xuống sàn nhà như một miệng cống, được dùng trong trường hợp lũ lụt, vì thế những bức tường được làm từ ba tấm kim loại.

Tôi nhập vào mật khẩu xác nhận, đưa keycard của tôi vào, và sử dụng các vi mạch điện tử trong cuốn sổ tay Butei để mở cửa, và chạy theo cầu thang xuống tầng dưới –!

Tôi cũng đã dùng cầu thang khẩn cấp để xuống phòng lò hơi phía dưới, và với cách đó, tôi đã xuống được tầng 3, tầng 4, tầng 5, và tiếp tục đi xuống phía dưới.

Cầu thang đã rỉ sét nhiều, và tôi đã ngã trong khi vội vã xuống phía dưới. tôi nhận được khá nhiều vết trầy xước và vết bầm trong lúc tôi ngã.

...Ouch.

Đau quá.

Nhưng, tôi không có thời gian để lo cho chuyện này bây giờ! Nếu thậm chí có 1% là Shirayuki đang ở đây, tôi vẫn phải tiếp tục đi xuống dưới!

Vì Shirayuki, người đã đặt hết niềm tin vào tôi – Tôi phải cứu cô ấy --!

Nghĩ thế, tôi cuối cùng đã đến được tầng hầm thứ 7—

Nhà kho ngầm.

Đây là nơi sâu nhất của trường Butei.

Nơi mà rãnh nước số 9 liên kết đến.

Tất nhiên, đây không phải là nơi mà người ta có thể xâm nhập vào chỉ bằng cách đi qua rãnh nước… nhưng nếu cố gắng, điều đó là có thể. Và hơn nữa, các học sinh thường nói rằng trường Butei, vì nó là một nơi rất rộng, nên không có hệ thống an ninh tốt để phòng ngừa những kẻ đột nhập. Mọi người chỉ nghĩ rằng không ai có thể ngốc đến nổi cố gắng đột nhập vào một hòn đảo có hàng đống Butei.

Sau khi đến một trong các góc của nhà kho ngầm này, là một căn phòng chứa hồ sơ đã qua sử dụng… tôi để ý thấy gì đó.

-- Bóng tối.

Tôi mở cánh cửa một cách nhẹ nhàng, nhìn chăm chú ra ngoài hành lang, nhưng mọi thứ vẫn tối đen như mực.

Điện đã bị cắt.

Tối lấy điện thoại của mình, định gọi cho Muto – Nhưng vì lí do gì đó, có thể là do máy phát tín hiệu trong phòng đã hỏng, không có sóng.

Chết tiệt.

Tôi nổi giận vì đã không thể đoán trước được điều này.

Đây không giống như một trò chơi,Những chiếc đèn pin hay bộ đàm sẽ không tự dưng xuất hiện.

Nhưng ngay cả trong trường hợp đó, đi lên phía trên để gọi hỗ trợ sẽ rất mất thời gian.

Quan trọng hơn cả việc liên lạc, hơn cả ánh sáng, là thời gian.

Tôi không biết liệu quyết định như thế có đúng hay không nữa.

Nhưng, ngay bây giờ, Shirayuki có thể đang bị thương. Tất cả vì tôi quá ngu ngốc. Việc duy nhất tôi có thể làm là cứu cô ấy ngay lập tức! Mọi việc khác đều không quan trọng!

Tôi cố gắng đi thật nhẹ nhàng qua hành lang, tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của Shirayuki.

Hành lang rất rộng, và hai bên có rất nhiều khay chứa đạn dược.

Tôi dùng ánh sáng từ chiếc điện thoại di động để xem cuốn sổ tay Butei. Trước mặt tôi phải là một khoảng không gian trống, giống như một hội trường.

Đó là nơi chứa các vũ khí nguy hiểm nhất ở kho ngầm. Căn phòng này được gọi là kho hàng lớn.

Từ đó…

"..."

Tôi có thể cảm thấy có ai đó.

Có những người đang cãi nhau.

Tôi có thể không nghe thấy họ nói gì, nhưng chắc chắn ở đó có người.

Tôi lấy khẩu Beretta của mình ra—

Tôi chạm tay vào nắm cửa, rồi cau mày.

Trong ánh sáng đỏ chiếu sáng trong bóng tối, tôi có thể thấy những cảnh báo như “TRÁNH XA” hay ‘NGUY HIỂM’ được viết xung quanh.

Nơi đây là cả một kho đạn.

Nếu một viên đạn tình cờ bắn trúng thứ gì đó nguy hiểm, và nó sẽ nổ tung – trường Butei sẽ bị thổi bay đi mất.

Không phải là chém gió đâu.

Hòn đảo Học viện sẽ trở nên giống như một con tàu bị trúng ngư lôi vậy. Ở đây có những vũ khí có thể dễ dàng gây ra sự hủy diệt như thế đấy. Hơn nữa, những vũ khí ở đây rất bừa bộn.

Nếu một vụ nổ gây nên bất kì vụ nổ nào khác nữa, lúc đó các giáo viên, cựu học sinh của trường Butei, và tất cả những người đang tham gia hội thao Adseard – những Butei ưu tú từ khắp thế giới – Sẽ bị làm thịt hết.

Không chỉ thế, rất nhiều nhà báo và những người khác đang ở đây để tường thuật về hội thao Adseard. Nếu có một sự cố như hàng trăm Butei bị thổi bay thành từng mảnh thực sự xảy ra, chắc chắn họ sẽ đưa tin này ra ngoài.

…Tóm lại, tôi không thể dùng súng.

Tôi kiểm tra con dao bấm giấu trong người, và mở nó ra, một cách im lặng.

Được ánh sáng đỏ chiếu vào, lưỡi kiếm sáng lên.

Cấu tạo của con dao này làm nó dễ gây ra nhiều tiếng động, nên nó không thích hợp với một tính huống thế này.

Tôi không thể dùng nó bừa bãi được, nhưng cũng không phải giữ nó lại trong người.

Nghĩ vậy, và sử dụng lưỡi dao như một tấm gương để nhìn quanh các góc phòng… Tôi hít lấy một hơi thật sâu

Dưới ánh đèn đỏ, cách tôi khoảng 50m, kế bên ngọn núi vũ khí—

Shirayuki đứng đấy, trong bộ y phục vu nữ của cô.

Shirayuki đang nói chuyện với ai đó, bên cạnh đống vũ khí xếp chồng lên nhau một cách cẩu thả…hay là đang được dời đi… đến đống vũ khí.

Tôi muốn chạy bừa vào, nhưng tôi kiềm chế mình lại. Tôi phải hiểu rõ tình hình trước đã. Và tôi không thể chắc chắn, nhưng người bí ẩn kia có thể đang chĩa một khẩu súng vào Shirayuki.

Tôi ép mình thật sát vào góc tường và lắng nghe một cách bình tĩnh.

“Tại sao ngươi lại muốn ta chứ, Durandal. Tại sao ngươi lại cần, một người như ta chứ…một người không có bất cứ gì nổi bật cả.”

Giọng Shirayuki đầy sợ hãi.

--Durandal--!

Thế là hắn ta thực sự… tồn tại…!

“Có một số người luôn giấu mình trong những cái bóng.Và với những người ở ngoài sáng, họ sẽ chẳng thể biết đến đêm tối bên trong màn đêm.”

Đó là một giọng nói lạ. nghe đầy nam tính, và cách diễn nghe khá cổ xưa, chưa hết – đó là giọng của một cô gái.

“Có những người giấu mình vào bóng tối, sẵn sàng tấn công. Nhưng trong chiến đấu, những người ẩn mình được sâu nhất lại là những người chiến thắng. Tổ tiên vĩ đại của tôi đã đối mặt với bóng tối – cũng có nghĩa là bà ấy là một phần của ánh sáng. Và vì thế, tổ tiên tôi đã bị lừa bởi bóng tối.”

“Ngươi đang nói gì thế…?”

Kẻ thù đã ở sẵn trong bóng tối và đào tạo ra siêu năng lực gia. Vì vậy, chúng ta phải đào tạo những siêu năng lực gia mạnh hơn mà kẻ thù không hề biết - những hạt vàng lẫn trong cát. Thế nên việc chúng ta đặt tay lên những "viên ngọc quý" mà tên Butei bỏ đi đó đang bảo vệ là chuyện đương nhiên. Không có gì lạ đâu, Shirayuki."

“Butei…yếu kém…? Ngươi đang nói đến ai thế?”

Trong giọng của Shirayuki có chút giận dữ.

Và cô gái mà cô đang đối mặt cười một cách chế nhạo.

“Cô gái Holmes kia cực kì phiền phức – nhưng như ta đoán, người đã đuổi con nhóc đó đi rốt cuộc là Tohyama Kinji. Nếu hắn không phải hàng bỏ đi, thế hắn là gì nào?”

“Kin-chan – Kin-chan không phải là thứ bỏ đi!”

“Nhưng trên thực tế, hắn ta đã không bảo vệ được cô.”

“Kh…Không phải thế! Kin-chan không thua một kẻ như ngươi đâu. Ta-Ta chỉ không muốn cậu ấy gặp rắc rối…thế nên ta đã không gọi cho cậu ấy!”

“Ngươi không muốn hắn ta gặp rắc rối, huh. Nhưng Shirayuki này, ngươi đã nằm trong kế hoạch của ta,ngươi biết chứ?”

“Ta…?”

“ Ngươi nhớ cú điện thoại đó, phải không?”

Giọng nói phát ra từ trong bóng tối đó làm cho tim tôi gần như ngừng đập.

Ngay lúc này, cô ta đang nhái giọng tôi!?

“Đến đây nhanh lên, Shirayuki! Đến đi! Tớ đang trong phòng tắm!”

"--!"

Tôi nhận ra rằng Shirayuki cứng đờ người, cô ấy không thể nói một lời nào.

Cô gái đó dường như nghĩ thế là rất vui hay sao ấy, và thế là cô ta tiếp tục nói,

“Ả Holmes đó đặt vài cái bẫy và thiết bị quan sát – nhưng người đã quan sát căn phòng của ngươi là ta. Ta thấy ngươi đang ở phòng khách, và đèn phòng tắm của tên Tohyama đã tắt…Hơn nữa, con nhóc Kanzaki Aria vừa mới đến. Biết rõ tính cách của ngươi, sao ta có thể bỏ qua một cơ hội hoàn hảo như thế được?"

“Là ngươi đã giả làm Kin-chan để kéo ta vào chuyện đó – và quan hệ giữa Aria và Kin-chan… ngươi đã phá hoại nó sao…?”

“Mọi thứ bắt đầu xấu đi từ đó. Chỉ trong vài ngày, Aria đã bỏ hai ngươi.”

Cô ta… đã quan sát chúng tôi.

Cô ta… luôn ẩn nấp xung quanh chúng tôi sao?

--Durandal.

Cô ta đã luôn ở cạnh chúng tôi từ đấy đến giờ. Cạnh tôi, Aria và cả Shirayuki – mục tiêu của cô ta.

Cô ta đã thoát khỏi Aria, lực lượng bảo vệ chính. Và sao đó cô ta chờ tôi lộ sơ hở.

Và bây giờ, cô ta muốn bắt Shirayuki đi…!

“Đến với tôi nào, Shirayuki. Nhưng…trước khi cô có thể trở thành một trong chúng tôi, cô nên bỏ tên Tohyama đi. Người xứng đáng nhận được sự tận tâm của cô là một người khác.”

Câu nói tiếp theo của cô ta là đầu óc tôi trống rỗng.

“Ngay bây giờ, tôi sẽ mang cô đến – I-U.”

I-U.

Tổ chức đã làm cho Kanzaki Kanae – mẹ của Aria, lãnh 864 năm tù giam, người đứng sau Mine Rio Lupin đệ tứ, tên ‘Butei Killer’ –

Người đã giết anh trai tôi--!

Nii-san.

Ngay từ khi còn nhỏ tôi đã rất kính trọng một người mạnh mẽ nhất, thông minh nhất, hơn bất cứ ai, và người đó cũng rất hiền từ -- Anh trai tôi.

Nhưng Nii-san, bị bọn khốn đó…!

Tôi biết. Tôi biết rằng dòng máu trong tôi đang chảy một cách điên cuồng.

Siết chặt trong nắm tay của tôi, con dao xếp mà anh tôi đã trao cho tôi đang run rẩy.

Click. Click...

“Còn một chuyện nữa.”

Giọng nói của cô gái đó trở nên rõ ràng hơn một chút.

“Trong chuyện này, tôi đã có một sai lầm. Tôi đã sai về tính cách của cô. Tôi đã nghĩ rằng cô rất vâng lời cơ.”

“…Thế nghĩa là sao chứ…?”

“Cô sẽ tự nộp mình vô điều kiện. Nhưng đổi lại, không được làm hại bất kì học sinh nào của trường Butei, đặc biệt là Tohyama Kinji.’ – là những gì cô đã đồng ý. Và tôi giữ lời với cô. Tuy nhiên, cô đã bí mật – gọi cho hắn.”

Những lời nói cuối cùng của ả đã thay đổi mục tiêu.

Rõ ràng, cô ta đang nói trực tiếp với tôi.

-- Vậy ra tôi đã bị phát hiện--

Ý nghĩa này lóe lên trong đầu tôi, tôi---

“Shirayuki, chạy đi!”

-- hét lên và tiến thẳng về hướng cô ấy.

Tôi đã điên rồi. Well, nếu tôi đã nổi điên, tôi chỉ mới điên có một nửa thôi.

Tôi không chạy bừa vào mà không suy nghĩ gì đâu.

Dựa vào giọng nói của cô ta -- tôi biết được sơ lược vị trí của đối phương.

Tôi muốn thử và buộc đối phương phải khuất phục với một động tác thôi.

Sau mọi thứ, thì đây vẫn là bãi vũ khí.

Tôi có thể không trong trạng thái Hysteria, nhưng đối phương không thể sử dụng súng.

Chúng tôi cách nhau khoảng 50m. Tôi có thể đến được đó trong 7 giây.

Cô ta chỉ có 7 giây để biết vũ khí tôi đang có là gì, quyết định ở lại chiến đấu hay là chạy, chuẫn bị vũ khí, và vào tư thế phòng thủ -- ai có thể làm được như vậy?

"Kin-chan!?"

Giọng nói sợ hãi của Shirayuki vang vọng khắp nhà kho.

“—Không, đừng tới đây! Chạy đi! Butei không thể thắng Choutei đâu!”

Theo sau tiếng hét, nói đúng hơn là tiếng kêu gào đó.

Bên cạnh chân tôi –

Kch!

Có gì đó di chuyển với một tốc độ mà mắt tôi không thể bắt kịp, móc vào chân tôi.

"Woah!?"

Tiếng *Thud!* từ cú ngã của tôi vang khắp nhà kho.

Ngay cạnh chân tôi là một lưỡi kiếm bạc cong vút.

Tôi đã thấy nó trong sổ tay Butei – Nó được gọi là một Yataghan, một lưỡi kiếm của Pháp. Nó là một loại vũ khí cổ, một lưỡi kiếm sáng như gương.

"'l'anse de la Pucelle' – ta sẽ cho ngươi nếm mùi vị của sự xấu hổ, tên Butei kia.

Sau tiếng nói của cô, từ trong thanh kiếm, một thứ trắng trắng gì đó lan ra. Tôi không biết gì về nó ngoài việc nó có màu trắng cả, nhưng với âm thanh *crackle*…*crackle*, nó làm chân tôi dính chặt xuống sàn.

Tôi-Tôi không thể di chuyển được.

“—Gì thế này-!?”

Thứ trăng trắng đó bắt đầu lan lên tới đùi tôi, nó làm cho tôi không đứng lên được.

Thứ gì đây…!?

Nó lạnh.

…Băng…!?

Tôi không thấy bất cứ gì lạ trên thanh kiếm cả. Và sàn nhà dưới chân tôi chỉ là sàn xi-măng bình thường.

Cô ta làm được thế bằng cách nào?

Tôi không thể đứng lên nữa.

Tôi đã bị băng làm dính chặt xuống sàn.

“ Dòng dõi của ta luôn bước đi trong ánh sáng, nhưng thứ vật chất ấy thuộc dạng đen tối nhất trong cõi hắc ám – ta là một chiến lược gia giỏi hơn bất cứ ai. Và vì vậy, thứ mà ta ghét nhất trên đời là ‘ Tình sai’.”

Sao khi tên này, người mà trước đây tôi chưa từng thấy bao giờ, nói, “Pa” –

Những chiếc đèn khẩn cấp trong phòng tắt ngúm.

Tôi hoàn toàn bị bóng tối bao trùm.

“…Kh-Không! Dừng lại! ngươi đang làm gì vậy! –Uu...!"

Clink Clank...!

Từ phía Shirayuki, tôi nghe thấy tiếng của kim loại.

Kẻ địch đang di chuyển.

"--Shirayuki!"

Tôi gọi lớn, nhưng thậm chí thế, Shirayuki – không trả lời.

Tôi đang rất lo lắng, nhưng –

Bị băng dính chặt xuống sàn, tôi không thể làm gì cả.

Đ-Đây không phải lần đầu tiên.

Tôi vẫn chưa làm được gì hết.

Tôi không cứu Shirayuki, tôi chỉ làm mọi thứ tệ hơn thôi.

Và ngay từ đầu, đó là tất cả những gì tôi đã làm. Từ khi tôi bắt đầu làm vệ sĩ cho Shirayuki.

Tôi không thể đánh giá được tình hình, tôi không có sự chuẩn bị, và chỉ lãng phí thời gian của mình. Nhưng khi có chuyện thực sự xảy ra… Tôi vẫn không thể suy nghĩ được gì, đến đây, chỉ gây thêm cho cô ấy nhiều rắc rối hơn mà thôi.

Ngay cả với đôi mắt mở to, nhìn thấy Shirayuki gặp nguy hiểm, tôi không thể làm gì.

Tôi chỉ có thể nhìn khi tình hình ngày càng trầm trọng và tồi tệ hơn.

Kch!

Âm thanh của một lưỡi kiếm khác vang đến chỗ tôi.

Ngay cả trong bóng tôi, tôi hiểu.

Lưỡi dao đó là để giết tôi --!

Fyuu – âm thanh của lưỡi kiếm đó đến từ phía sau tôi -- Clank!

Và trong không khí, nó bắn ra những tia lửa.

Tôi…

vẫn còn sống.

Chuyện gì đã xảy ra?

Vừa lúc nãy, chuyện gì đã xảy ra--?

“Đã đến lúc để ra khỏi đây rồi.”

Như cắt xuyên qua bóng tối và nỗi tuyệt vọng trong tôi, một giọng nói vang lên.

Chh. Nhà kho trở nên sáng hơn một chút.

Ánh sáng đó -- *pa, papa, papapapapap*

Như đang cố gắng bao phủ toàn bộ nhà kho này, lớn như một hội trường thể thao, ánh sáng ngày càng tỏa sáng hơn.

Bóng tối lúc nảy , làm tôi thậm chí không thể thấy được bàn tay của mình, đã bị ánh sáng chói lòa thế chỗ.

“Người đang ở đó, phải không 'Durandal' --! Vì tội bắt cóc trẻ vị thành niên, ta sẽ đưa ngươi vào nhà đá!”

  • Click*, giẫm lên lưng và đầu tôi trong lúc sải bước về phía trước – là ai đó mặc bộ đồng phục thủy thủ của trường Butei,

"Aria!?"

"Holmes, hmm?"

Giọng nói của cô gái vô hình đó phát ra từ bóng tối.

Và mọi dấu tích của Shirayuki… đã biến mất. Có vẻ như cố ấy đã bị bắt sang một phần khác của nhà kho rồi.

Khoảng không gian trống trong đống đạn dược đó.

Kich Kich! Hai lưỡi dao bay trong không trung, hướng đến Aria.

Aria, cẩn thận!

Cô ấy lập tức xoay thanh wakizashi của mình xung quanh như một cơn lốc, làm hai lưỡi dao kia chệch hướng.

“Ngươi muốn quẳng vào ta bao nhiêu cái nữa đây? Ngươi giống như một chiếc máy đánh bóng chày vậy.”

Aria giơ thanh kiếm của mình lên vào tư thế chiến đấu.

Kêu vang…(Clatter)

Âm thanh của một cánh cửa đóng sầm lại ở đâu đó đến tai chúng tôi.

…Sau một lúc, mọi thứ vẫn im lặng…

“Hình như ả ta chạy mất rồi.”

Aria quay đầu, và ném lưỡi dao đang găm xuống trên sàn ngay cạnh tôi sang một bên.

Và sau đó, cô cúi đầu xuống ngang mặt tôi.

“Well, rốt cuộc thì có vẻ như Kinji ngốc cũng có chút ích lợi.”

“N-Nói thế là sao chứ?”

“Nếu cậu dũng cảm, hãy dũng cảm, nếu cậu xinh đẹp, hãy tỏ ra như vậy. Nếu cậu là quý tộc, hãy hành động cao quý. Và nếu cậu là một thằng ngốc , hãy cứ là một thằng ngốc – Có một câu nói như thế, đúng không? Vậy nên, điều tốt nhất cho Kinji ngốc làm là vào chế độ Kinji ngốc.”

…Tôi đã không nghĩ rằng cô ta sẽ có thể nói từ ngốc những 5 lần sau khi chỉ mới xuất hiện.

Nhân tiện, đừng cúi mình xuống trước mặt tôi.

Để tránh nhìn lên váy của cô ta, tôi cử động phần duy nhất tôi có thể là cổ mình, và quay sang một bên.

Aria đừng dậy, và cô ta chạy về phía đống đạn dược, kiểm tra Shirayuki – một tiếng kêu the thé vang lên.

Âm thanh từ đôi giày thể thao Aria đang mang đột nhiên ngừng lại.

"...?"

Tôi ngẩng đầu lên để nhìn.

Chỉ thấy Aria bước về một cách vội vã, và giơ thanh kiếm của cô lên không.

Và cô ta chém vào một cái gì đó mà tôi không thể thấy được.

“…Gì thế?”

“ Là dây thép. Chính xác hơn nó là loại dây thép TNK. Nó ở ngay vị trí đầu của ta.”

Whoosh. Aria, xoay đầu để nhìn chung quanh, huơ kiếm lần nữa.

“Và sợi này đúng ở chiểu cao của ngươi. Nếu ngươi chạy đến chỗ cô ta, động mạch cổ của ngươi sẽ bị cắt. Cô ta có lẽ đã lên kế hoạch giết ngươi nếu lưỡi kiếm đó ném đến không trúng.”

“C-cô ta xảo quyệt thật…Tôi không nghĩ cô ta có thể bắt Shirayuki đi trong khi vừa phải dựng những chiếc bẫy này.”

“Nhưng, tất cả những thứ này đều vô dụng. Chúng không thể qua được mắt ta.”

Aria nói một cách đầy tự tin. Cô ấy nhặt thanh kiếm mà cô ta vừa ném đi lúc nãy, và đi đến chỗ Shirayuki.

--Và, cô ấy lập tức quay lại và ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Shirayuki thế nào rồi?”

“Cô ấy không bị thương. Nhưng cô ấy bị trói. Chúng ta sẽ giúp cô ấy, cậu cũng giúp một tay đi.” Aria, kết thúc những gì cô đang nói, đặt đầu gối cô lên người tôi. Scrape, Scrape.

Và sử dụng các cạnh của kiếm để cạo đi lớp băng đang dính chặc tôi xuống sàn.

“Aria…Sau khi cô biến mất, chuyện gì đã xảy ra?”

"'Durandal’ đã theo dõi Shirayuki từ một nơi mà ta không thấy được. Hơn nữa, ta có thể cảm giác được rằng cô ta đang tiếng ngày càng gần hơn. Nhưng, nếu có Reki và ta ở đó, cô ta chắc chắn sẽ không tấn công. Vì thế ta thôi không làm vệ sĩ là có mục đích.”

“Sau khi cãi nhau với tôi ở ban Đặc nhiệm (Assault)… và bỏ đi, chuyện đó cũng nằm trong kế hoạch à?”

“Luật Butei điều 2 「 Phải thực hiện hợp đồng đến cùng 」. Ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Ngươi ngủ trên mái nhà làm ta thực sự tức giận, nhưng ta nghĩ rằng đó là một cơ hội tốt.”

Crack. Aria làm mảnh băng bám ở khủyu tay tôi bong ra.

"'Durandal' là một trong số các điệp viên ít ỏi của I-U. Miễn sao ngươi là người duy nhất lơ là trong việc bảo vệ Shirayuki, cô ta sẽ không để ý đến ngươi. Ngươi nhìn có vẻ không vui đấy. Có vấn đề gì à?”

Cuối cùng tôi cũng có thể tự do vận động trở lại, tôi đối mặt với Aria, người mà cơ bản đã gọi tôi là thằng ngốc suốt từ nảy đến giờ… Tôi sẽ tạm ngưng mấy lời nói móc của tôi bây giờ lại.

Rốt cuộc thì cô ta đã cứu tôi.

“Kẻ địch – dường như đã biến mất. Chắc cô ta chạy mất rồi.”

Theo bản đồ mà tôi thấy trên cuốn sổ tay, đáng lẽ ở đây, trong căn phòng này, phải không có chỗ nào có thể đi đến tầng khác.

“Nếu có nhiều hơn một kẻ địch. Cô ta sẽ giữ khoảng cách, và suy nghĩ cách để tách các đối thủ ra riêng lẻ -- và cô ta sẽ hạ từng người một. đó là cách Durandal chiến đấu.”

Tôi hiểu rồi… thế là việc tôi và Shirayuki bị tách ra cũng nằm trong kế hoạch của cô ta sao?

“Vấn đề duy nhất ở đây là khi kế hoạch của một chiến lược gia bị thất bại, cô ta sẽ đạp đổ tất cả. Vì thế cô ta có thể trở lại để giết Shirayuki. Đầu tiên chúng ta phải mang Shirayuki đến nơi an toàn trước đã.”

Aria nói xong và đứng dậy, kéo tay áo tôi đến nơi Shirayuki nằm.

Shirayuki, đang bị xích lại bởi các dây xích trên tường,

Miệng cô ấy, bị một mảnh vải nhét vào, tiếp tục phát ra những tiếng như "MMPH."

Tôi lấy miếng vải bít miệng ra khỏi miệng cô,

“Kin-chan, cậu có sao không? Cậu không bị thương chỗ nào hết, phải không?”

…Cô ấy tiếp tục lo lắng cho tôi và quên mất bản thân mình.

“Tớ ổn mà. Cậu nên lo lắng hơn cho bản thân mình đi…”

Tôi nói, nâng cái khóa quanh ngực của Shirayuki lên.

Từ mọi góc nhìn, ổ khóa nhìn như một gã khổng lồ, một cái hamburger hạng nặng. Và có 3khóa liên tiếp nhau, một kiểu khóa nhiều người gọi là "Drum Lock". Nó rất hiếm thấy, và nó khóa cô ấy rất chặt.

Aria và tôi lấy bộ dụng cụ mở khóa của mình ra từ trong bộ đồ nghề Butei, và thử mở khóa—

Tuy nhiên, kết cẩu của ổ khóa quá phức tạp, và chúng tôi thậm chí không thể mở đến một cái trong số chúng.

"Kin-chan...Mình xin lỗi… Nếu mình không giấu mọi người, và ăn mặc như thế này đến đây…cô ta nói cô ta sẽ thổi bay Hòn đảo Học viện, và giết Kin-chan…”

Nghe điều đó, cảm giác của sự đau đớn một lần nữa trỗi dậy trong tim tôi.

Tôi - đã chẳng biết được chuyện ấy.Tôi đã bị đối xử như một con tin sao?

“Cô ta nói điều đó với cậu khi nào?”

“Hôm qua…khi Kin- chan đi mua pháo hoa, cô ta gửi một tin nhắn đe dọa mình…Mình sợ rằng Kin-chan sẽ bị hại…và vì thế, mình đã chấp nhận nó...uu....Uuu..."

“Bây giờ thì ổn rồi. Đừng khóc!”

Thế ra, là lúc đó--huh

Chẳng trách tại sao Shirayuki đã hành động rất kì lạ khi tôi quay trở lại.

“Aria…tớ xin lỗi. tớ đã đối xử với Aria quá tệ…thế mà cậu vẫn đến để cứu tớ…”

Nghe những lời của Shirayuki, Aria "Hmph" một tiếng, và má cô ấy hơi ửng đỏ lên.

“Tôi-Tôi…chỉ bảo vệ cô vì nhiệm vụ. Và mục đích chính của tôi chỉ là bắt được tên Durandal thôi. Không cần phải cảm ơn tôi.”

Khi nói thế, cô ta kéo chuỗi xích đang xích Shirayuki, rên lên.

Những gì cô nói và những gì cô đang làm rất mâu thuẫn với nhau đấy…Well, bây giờ, chuyện đó không quan trọng.

Nhưng dù sao…không đời nào tôi có thể mở được ổ khóa này.

Nếu Shirayuki sử dụng món kiếm thuật vô nhân đạo của mình, thì có thể--Nhưng Shirayuki là người đang bị xích lại, và thanh katana của cô cũng đã bị lấy mất.

Tôi muốn cắt mắt xích nối cô ấy với bức tường, nhưng không thể làm thế được nếu không có máy móc hạng nặng.

Aria nghiên cứu những mối nối của mắt xích để xem liệu có bất kì điểm yếu nào không…

và cô ấy hỏi Shirayuki.

“Cô có nhìn thấy mặt cũa Durandal không?”

“Không…cô ta luôn giấu mình trong bóng của núi đạn dược. Và thậm chí lúc cô ấy thoát ra khỏi cánh cửa đó, tớ cũng không thể thấy được cô ta trông thế nào nữa.”

Đôi mắt Shirayuki ra hiệu về phía một cánh cửa, dẫn lên mái nhà, và Aria làm ra vẻ như "Đúng phóc như mình nghĩ".

“…Điều đó là bình thường thôi. Durandal sẽ không bao giờ để ai thấy được nhân dạng của cô ta.”

Từ những gì Aria nói, hình như cô đã biết rất nhiều về Durandal từ tất cả những gì cô ta đã nghiên cứu.

Và vì thế, tôi hỏi về một thứ mà tôi đã tò mò từ lúc đầu.

“Aria. Vừa nãy, những mảng băng đó…”

Những mảng băng đó đã dính tôi xuống sàn.

Lúc đầu, tôi nghi ngờ rằng cô ta đã dùng Nitơ lỏng, nhưng không thể thế được. Khi tôi ở ban Đặc nhiệm (Assault), tôi đã dung Nitơ lỏng để đóng băng bom hẹn giờ. Tuy nhiên…phương thức của nó khác nhau hoàn toàn.

Aria—

“Cô ta có một siêu năng lực,”

Cô ta nói một cách thẳng thắn, cho tôi câu trả lời mà tôi không muốn nghe nhất.

“Yeah, về chuyện đó… nếu chúng ta đánh giá cô ta theo mức chuẩn, cô ta là một siêu năng lực gia loại III—Cô ta có thể được gọi là một nhà ảo thuật.”

Lời giải thích cặn kẽ của Shirayuki khiến tôi cau mày.

Áo thuật gia…ư?

“Không thể được…”

“Nó hoàn toàn có thể. Mới đây, các lớp Butei cũng đã được làm quen với các tình huống như thế này. Trường chúng ta cũng có ban SSR, đúng không?”

Chuyện đó…Tôi hiểu. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ nó.

Ban SSR.

Shirayuki ở trong phân ban đó, trải qua đào tạo rất nghiêm ngặt trong các lĩnh vực như bói toán, điều tra bằng siêu năng lực, vân vân… Nhiều phương pháp điều tra không bình thường được nghiên cứu ở đó.

Nhưng lớp SSR là một lớp mà mỗi một thông tin nhỏ đều được giữ bí mật, vì vậy tất cả những người không liên quan đến nó chỉ biết đến những chi tiết cơ bản mà thôi.

Và tất nhiên, tôi, người muốn trở thành một con người bình thường, cố gắng hết sức để tránh xa nỗi bất thường nhất trên thế giới đó. Thậm chí trong cả những lời đồn , tôi chưa bao giờ nghe tới những thứ như những ảo thuật gia cả, những người mà tôi nghĩ chỉ xuất hiện trong các trò chơi thôi.

“Không việc gì phải sợ nó cả, Kinji. Sức mạnh của siêu năng lực gia, từ những kinh nghiệm của tôi—chỉ ngang hàng với những ảo thuật gia đường phố thôi. Họ không thể bằng những viên đạn được.”

“Nhưng, cô ta có một khả năng đặc biệt. Cô ta thậm chí có thể ra một đòn tấn công mà chúng ta không biết.”

“Cậu thực sự hèn nhát quá. Tôi ghét những lúc Kinji thế này. Nhưng…Well, thư giản đi. Tôi vẫn chưa dạy cho cậu cách tự ‘thức tỉnh’, thế nên cậu có thể ngồi bên ngoài. Tôi có thể tự mình hạ gục cô ta.”

Như thể bác bỏ những lời của Aria…

Rumble--!

Một âm thanh lớn vang vọng khắp nhà kho.

Chúng tôi nhìn chung quanh, một cách vội vã—

Róc rách, róc rách…

Nước không phải đang thoát ra khỏi những lỗ trên sàn—Nó đang dâng lên từ những cái lỗ đó—

Lượng nước chảy ra ngày càng nhiều, và chỉ trong vòng một phút, nó đã biến thành một suối nước.

Nước dâng lên bắt đầu bao quanh chân chúng tôi.

“…Là nước biển.”

Aria nói, khịt khịt mũi như một loài gặm nhắm.

“Yeah. Có lẽ các máy bơm nước đã gặp sự cố.”

Nước dâng lên từ bàn chân…Đến mắt cá chân chúng tôi. Và từ mắt cá chân đến bắp chân của chúng tôi.

Nó tiếp tục dâng lên.

Không ổn rồi.

Với tốc độ như thế thì ngay cả với một nhà kho lớn như bất kỳ hội trường thể thao này—chỉ trong khoảng 10 phút thôi, cả nơi này sẽ bị ngập.

Mặc dù thời gian còn lại là quá đủ cho tôi và Aria ra ngoài thông qua cầu thang lên mái nhà, chúng tôi không thể bỏ Shirayuki lại được.

Chiến lược gia…huh.

“…Cô gái đó thực sự là một chiến lược gia, Aria. Điều đó đã bị phát hiện.”

Aria không trả lời, và cô ấy tiếp tục nhìn vào nước, dần hoảng sợ.

“Bị phát hiện…Ngươi đang nói đến cái gì thế…?”

Nghe thấy câu hỏi của Shirayuki, mặt Aria đỏ lên. Cô ta ngẩng đầu lên và lườm tôi, như muốn nói rằng “Sao ngươi dám.”

Nhưng…thấy tình hình hiện nay…Thứ lỗi cho tôi.

"Tsuduri có nói điều này lúc trước, Aria không biết bơi.”

“Kh-Không phải thế, n-nếu có phao, ta vẫn có thể bơi…!”

“…Tại sao những chuyện thế này lại xuất hiện ở đây cơ chứ? Aria, lên trên trước đi!”

“Ta…Ta không thể! Để ngươi lại một mình và chạy đi, Ta sẽ không làm thế!”

“Không phải thế, Đây không phải là chạy mà là đánh phủ đầu. Lên trên nhanh lên đi. Hãy đánh cắp chìa khóa từ Durandal – Thậm chí nếu cô ở đây, cô cũng không thể mở cái khóa này ra được. Cô nên hiểu nó rồi chứ.”

“…Nh-Nhưng.”

“Chỉ có cô, khả năng chiến đấu của cô khá cao, có thể chăm sóc cho cô ả đó một cách nhanh chóng! Tôi không có bất kì kinh nghiệm nào trong việc chiến đấu với Choutei cả, chỉ có cô mới có thể làm việc này! …Nhanh lên! Mỗi giây đều đáng giá đấy!

Nghĩ đến những hướng dẫn cơ bản của Assault, tôi ra quyết định.

Aria nhìn Shirayuki một lần nữa, lo lắng, và sau đó cô lại nhìn xuống nước, đã dâng tới bắp đùi cô – cuối cùng , cô ấy đưa lại bộ mở khóa của mình lại cho tôi.

“…Tôi hiểu rồi. Nhưng, nếu cậu không thể chịu được nữa, gọi tôi, biết không?”

Ngay cả tôi có gọi cho cô, chúng ta vẫn không thể mở được ổ khóa này—

Cả 3 chúng tôi hiểu điều này.

Được rồi, Tôi trả lời Aria, người đã quay lại ngập ngừng.

Nước vẫn tiếp ục dâng lên, một cách dữ dội.

Ổ khóa trên người Shirayuki vẫn không thể mở được.

Sẽ chỉ còn khoảng 5 phút trước khi lối vào nhà kho bị ngập.

Tôi tìm kiếm trong nước, hy vọng tìm thấy dụng cụ nào đó…nhưng tôi chẳng thể tìm thấy gì cả.

Nước đã dâng lên tới khoảng vai tôi rồi.

Tôi phải làm gì…

Tôi phải làm cái quái gì đây…!

“Kin-chan…Đi đi,”

Shirayuki nói với tôi, kẻ chỉ có thể đứng đó, không làm được gì cả.

Và, cô ấy mạnh mẽ ... mỉm cười.

Ngay cả bây giờ, cô ấy vẫn lo lắng cho tôi—

“…Đừng nói thế.”

“Vu nữ tộc Hotogi là Vu nữ biết chiến đấu. Họ đã được định trước để hi sinh linh hồn và thể xác họ cho mọi người. Kin-chan, chạy đi, nhanh lên. Hãy để mình ở lại…”

“Sao tớ có thể để cậu lại đây một mình chứ!”

Khi Shirayuki định trả lời tôi, người đang hét lên---

Nước cuối cùng đã dâng lên đến miệng cô ấy. Và Shirayuki nhăn mặt, ngước mặt lên để thở.

“Đừng lo, ngay cả nếu mình chết đi, không ai sẽ đâu buồn đâu. Những giáo viên và bạn học có thể khen ngợi mình, nhưng những người thực sự thích mình…không tồn tại –Fuah, tất cả họ…họ không thích mình, họ chỉ đánh giá cao sức mạnh của mình như một Vu nữ dòng họ Hotogi thôi  …Fuah..."

Shirayuki bây giờ đang đẩy mặt mình lên trên để cô ấy có thể thở.

Chân tôi cuối cùng đã bồng bềnh theo dòng nước, đạt đến điểm mà tôi phải bơi mới nổi được.

"Shira...Shirayuki! Aria sẽ đem chìa khóa về đây ngay thôi! Thậm chí có là 1 phút, cậu cũng phải cố gắng lên! Hít thở sâu vào! Thân chủ phải nghe theo vệ sĩ! Tớ sẽ nghĩ cách để phá cái ổ khóa—“

“Hợp đồng của cậu! Nó không còn giá trị nữa! Chạy đi—hãy tiếp tục sống đi…!”

"Shirayuki...! Aaah, chết tiệt…lí do chuyện này xảy ra …hoàn toàn là lỗi của tớ…!”

“Kin…chan, không phải lỗi của cậu đâu!”

Với câu nói cuối cùng đó.

Shirayuki—

Nhắm mắt lại, và tự nhấn chìm mình.

"Shirayuki--!"

Tóc của Shirayuki, trong nước – nổi bồng bềnh, bất lực.

Cô ấy dường như đã buông mình theo số phận, và cô ấy cúi đầu xuống, không nhìn vào tôi.

"Shirayuki...!"

Cậu thực sự muốn chết sao?

Cậu muốn chết chỉ để có thể bỏ cậu lại và chạy đi ư?

Sao khi hủy bỏ hợp đồng, cậu vẫn nói “không phải lỗi của cậu đâu,” cố gắng bảo vệ tớ--

“Sao có thể đây không phải là lỗi của tớ được chứ…!”

Rầm! Tôi đập mạnh nắm tay vào tường.

Làm thế nào tớ có thể không sai được chứ.

Đây là lỗi của tớ.

Lí do mà mọi chuyện trở nên thế này. Tất cả nó, tất cả là lỗi của tớ.

tớ đã không nghe những cảnh báo,tớ đã không bảo vệ chống lại kẻ thù, và tớ chỉ ngồi yên một chỗ trong khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn—

Tất nhiên tất cả chuyện này là lỗi của tớ!

Mọi thứ đã đến nước này… tôi.

Đã quyết định một thứ.

--Shirayuki.

Cậu đã luôn rất vâng lời tớ.

Bây giờ nghĩ lại, mọi thứ tớ đã nói là hoàn toàn ích kỉ.

Nhưng bây giờ , đã đến lúc tớ phải lắng nghe cậu.

Cậu có 3 yêu cầu với tớ.

1. Đây là lời cậu vừa nói lúc nảy.

Cậu nói “Hãy tiếp tục sống đi”.

Được thôi.

Tớ sẽ tiếp tục sống.

Sao tôi có thể chết ở một nơi như thế này được.

Tớ sẽ tiếp tục sống, và tiếp tục, tiếp tiếp tục sống. Tớ sẽ hạ gục Durandal, và tất cả những kẻ thù khác của Aria.

Sau đó, tớ sẽ trở về với cuộc sống bình thường, yên bình của mình.

--Ngoài ra.

Yêu cầu thứ 2 của cậu.

Cậu đã nói với tớ điều này. Tớ nhớ. Đó là đêm mà tớ bắt đầu là vệ sĩ riêng cho cậu.

Cậu đã nói “Hãy bảo vệ tớ.”

Lúc đó, chúng ta không biết là có sự tồn tại của kẻ thù. Vì vậy, những gì cậu nói lúc đó không có ý gì quan trọng. tuy nhiên, tớ đã đáp lại “Ừ”.

Tớ phải—bảo vệ cậu, con át chủ bài cuối cùng - sức mạnh đó.

Thậm chí nếu tớ luôn luôn, luôn luôn chạy trốn khỏi nó.

Một thứ mà tôi thậm chí chưa nói với cậu, người bạn thơ ấu ạ.

Nhưng rốt cuộc, cuối cùng, cơ thể tớ vẫn nắm giữ sức mạnh đó.

Trong vụ không tặc, nó chỉ có một phần là ý của tớ. Vào lúc đó, để thoát khỏi sự chú ý của kẻ thù, tớ đã khóa môi của Aria. Quan trọng hơn, lúc đó, nếu tớ không thay đổi, tớ sẽ chết.

Nhưng, bây giờ--

Tớ chọn cách dùng sức mạnh này không phải vì trách nhiệm.

Aria nói, tớ có thể ngồi ờ ngoài. Cậu cũng nói, hợp đồng bảo vệ cậu không còn giá trị.

Vì vậy, tớ, về trách nhiệm, nếu tớ chạy đi, tớ cũng sẽ không vi phạm bất cứ điều gì.

Thậm chí nếu cả đời còn lại phải sống trong hối tiếc, tớ có thể chọn không sử dụng sức mạnh này.

Nhưng, tớ.

Lần đầu tiên từ khi anh tớ mất, tớ đã quyết định sử dụng sức mạnh này.

Tớ đã quyết định sử dụng thứ đang ẩn giấu trong cơ thể mình, con át chủ bài cuối cùng—

Trạng thái Hysteria!

Shirayuki, cậu nói ”Hợp đồng của cậu! Nó không còn giá trị nữa!” đúng không?

“Khốn kiếp!”

Tôi gầm lên , hớp vào một hơi thật sâu.

Tôi tiếp tục cho tới lúc mặt tái đỏ. Đến khi phổi của tôi gần như nổ tung. Đến khi không còn có thể hít thêm được nữa.

Cứ như thế , tôi hít , hít -- tôi hít vào thật sâu--!


Splash.


Tôi lặn xuống.

Tôi giữ chặt hai cánh tay đang không còn chút sức lực , lơ lửng trong nước của Shirayuki. 

Đôi mắt mở to của Shirayuki sốc đến mức mở rộng ra thêm nữa , cô ấy lắc đầu nguầy nguậy trong nước.

Và đôi mắt của cô ấy nháy lên , gửi cho tôi một tín hiệu.

“Đừng chết. Đừng khiến mọi chuyện trở nên như thế này.”

Có vẻ như cô ấy nghĩ rằng tôi tự vẫn vì người yêu cùng với cô ấy.

...Đúng là cách nghĩ của Shirayuki.

Nhưng , cậu nhầm rồi. Cậu nhầm rồi ,Shirayuki.

Cậu có ba yêu cầu đối với tớ.

Vẫn còn một điều mà tớ chưa đề cập đến.

Đó là -- “Hôn tớ.”

Tớ xin lỗi vì phải làm điều đó như thế này.

Nhưng ước muốn của cậu -- là mệnh lệnh của tớ.

Tôi chỉ đáp trả hai từ cho cô ấy , bằng tín hiệu.


“Hít vào.”


Sau đó , ngay lập tức tôi--

Ôm chặt lấy Shirayuki.

“!”

Tôi khóa đôi môi của mình vào môi cô ấy.

Môi của Shirayuki--

Tôi xứng đáng bị thiêu dưới hỏa ngục vì điều này , nhưng nếu so sánh với những gì Aria sẽ làm với tôi- Nó vẫn còn khá nhẹ nhàng.

Hss.Trong luồng khí cô ấy thở ra ngoài miệng , một chút mùi hương vị đào , ngọt dịu của Shirayuki trộn lẫn vào trong.

...Ahh

Tôi hiểu.

Tôi hiểu rằng Shirayuki đang thở.

Và --

Tôi hiểu rằng Kathump, Kathump... chính là.

Tim tôi , đang đập mạnh.

Máu của tôi sôi lên , lấy môi tôi làm điểm bắt đầu , lan ra khắp cơ thể của tôi -- tập trung lại ở lồng ngực.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm điều này với cô ấy, với người bạn thuở nhỏ của tôi.

Hành động này khiến cơ thể tôi tràn ngập trong niềm phấn khích , dần dần hâm nóng cơ thể tôi.

Cứ như là tất cả thời gian tôi ở cùng với Shirayuki , từ lúc chúng tôi còn là hai đứa nhóc , đă bị nén lại thành một quả cầu lửa. Trong lồng ngực của tôi , trong lồng ngực tôi , nó thiêu đốt bên trong tôi , đau nhói --!

Aah...

Tôi đang biến đổi.

Tôi đang bước vào , Hysteria Mode.

Gurgle. Gurgle...Gurgle.

Không khí thoát ra khỏi miệng Shirayuki.

Cô ấy có thể thở.

Môi của chúng tôi vẫn đang dính vào nhau , tôi để cô ấy thở một , hai lần-- trước khi bỏ đi.

Tôi lặn xuống bên dưới ngực của Shirayuki , và chạm tay vào cái khóa sắt.

Tôi tập trung , và tra lại dụng cụ mở khóa vào trong.

Nếu như nước dâng đến trần nhà , tôi sẽ không thể ngoi lên để thở một lần nữa.

Tôi ước chừng , còn khoảng 3 phút nữa -- Không , còn chưa đầy 3 phút.

Trong trạng thái bình thường của tôi , mở cái khóa này sẽ tốn khoảng 12 phút.

Nhưng , chỉ qua những cảm giác hiện tại qua các đầu ngón tay của tôi , tôi có thể hiểu được tất cả kết cấu bên trong cái khóa cứ như tôi đang nhìn thấy chúng vậy--

--Click--

Chỉ trong 10 giây , cái khóa mà trước đó đă gây ra cho tôi và Aria biết bao nhiêu là rắc rối , đă được mở bởi tôi.

Cái số 2 cũng được mở ra. Sau khi lấy thêm một hơi nữa --tôi cho Shirayuki một ít không khí , và lấy bộ dụng cụ của Butei từ trong ngực áo trang phục Miko của cô ấy.

Cái số 3.

Click--

Cùng với tiếng click nhẹ , cái khóa sắt khổng lồ đang giữ chặt Shirayuki lỏng ra.

Cái khóa nặng nề trượt xuống dọc theo bức tường với những tiếng lách cách.

Shirayuki và tôi bơi lên trên.,

--Fuah!

Chúng tôi ngoi lên mặt nước cùng một lúc.

May mắn là tôi vẫn có thể làm điều này..

Mặc dù đầu của chúng tôi gần chạm vào trần nhà , nhưng căn nhà kho vẫn chưa bị ngập hoàn toàn.

“Kin-chan!”

Shirayuki , ôm chặt lấy tôi , khiến cho nước bắn tung tóe.

“--Shirayuki , vừa năy , cậu nói . Cậu nói rằng “Nó vô hiệu.”

Ah , tôi đúng là một tên ngốc.

Sao tôi lại sử dụng cái giọng điệu sâu , quyến rũ như vậy chứ.

“À...Đúng vậy.”

Tôi dùng đôi tay đang ướt của mình để chạm nhẹ vào phần má ở gần tai của cô ấy.

Và cùng lúc đó , tôi dùng ngón cái của mình để gỡ đi một nhúm tóc đen của cô ấy.

“Chuyện này không liên quan gì đến bản hợp đồng cả. Tớ muốn bảo vệ Shirayuki. Vì đó là Shirayuki , nên tớ muốn bảo vệ cậu -- Dù có chuyện gì đi nữa. Tớ hi vọng rằng những cảm xúc cháy bỏng này của tớ... Shirayuki sẽ chấp nhận chúng.”

Giọng nói nhẹ nhàng của tôi nghe cứ như một lời thì thầm , nhưng tôi vẫn có thể thốt ra một cách rõ ràng.

Vẻ mặt của Shirayuki chuyển từ biết ơn sang bất ngờ --

Cô ấy kịch liệt.

Gật đầu.

Nhưng đầu của cô ấy, thub--

Va phải trần nhà.

Quên mất. Đây không phải lúc để nói những lời ngọt ngào kiểu đó.

Đây là một thói quen xấu của tôi khi đang ở trong Hysteria Mode.

Chúng tôi phải lên tầng trên ngay lập tức.

“N-Nhưng , Kin-chan .Đối phương là một pháp sư , tớ cũng muốn chiến đấu.”

“Cậu quả là một cô gái dũng cảm.”

Nh́n thấy đôi lông mày của Shirayuki nhướng lên , tôi bật cười khúc khích.

Dù tôi không muốn Shirayuki lao vào nguy hiểm một lần nữa , nhưng thật khó mà cản nổi quyết tâm của một người phụ nữ.

“Tớ không muốn điều này xảy ra--nhưng , nếu tớ thực sự không thể xử lí hết mọi việc , cậu có thể giúp. Aria và tớ sẽ ở phía trước , còn Shirayuki sẽ -- hỗ trợ.Bọn tớ trông cậy cả vào cậu đấy.”


Được rồi , giờ tôi đă dùng hết các quân bài của ḿnh.

Ngay bây giờ tôi phải đến gặp Aria , assault , và--

Bắt giữ kẻ chủ mưu giấu mặt -- Durandal

Đối phương , một chiến lược gia , và cũng là một năng lực gia. Một Butei bình thường không thể sánh ngang với cô ta.

Nhưng , chúng tôi hoàn toàn khác với Butei bình thường. Chúng tôi có Quadra Aria , tôi trong Hysteria Mode , và Shirayuki là người hỗ trợ.

Với ba quân bài này -- ngay cả khi đối thủ là Durandal , chúng tôi chắc chắn có thể đấu ngang cơ với cô ta. Không , chúng tôi mạnh hơn cô ta.

Tôi nghĩ những điều đó trong lúc xoay van mở cánh cửa lên tầng trên.

Nước đă dâng lên đến trần nhà vào lúc này.

Clank. Tôi mở cái van ba lớp bằng thép , và để đề phòng đối thủ đánh lén , tôi sử dụng con dao của mình như một cái gương để quan sát tình hình phía trên. Chắc sẽ ổn thôi. Vừa mới nghĩ như vậy--tôi chợt nhận ra có một thiết bị gắn trên cánh cửa-- Rumble. Một vụ nổ xé toạc không gian của căn nhà kho dưới lòng đất.

"...Kch!"

Nước bất chợt dâng lên.

Đôi mắt chìm trong nước của tôi quét qua khoảng cách từ mái đến sàn nhà. Dòng nước chảy xiết cuốn chúng tôi lên tầng trên.

“Kyaa--!”

Shirayuki , bị cuốn lên tầng 6 , đang trượt đi trên sàn nhà với một tiếng “Kyaa!”

“--Cẩn thận , Shirayuki! Sử dụng thanh kiếm của cậu!”

“A...Được”

Tôi muốn đuổi theo Shirayuki , người đă bị cuốn vào trong bóng tối -- nhưng bây giờ , điều quan trọng nhất là ngăn dòng nước lại.

Không thể thả cái van ra được , tôi cố chống lại áp lực khổng lồ để đóng nó lại.

"Uu...NNGGHHH!"

Tôi dùng hết sức bình sinh để đẩy cánh cửa , và với một tiếng *Thump* nó cuối cùng cũng đóng lại.

Fu...

Cuối cùng tôi cũng đă -- ngăn dòng nước lại.

Trong trạng thái bình thường , không cách nào tôi làm được như vậy.

“--Shirayuki”

Không có ai trả lời.

“...”

Điều đó có nghĩa là...

Cô ấy đă phát hiện dấu vết của kẻ thù , và giờ cô ấy đang cố gắng tránh bị phát hiện.

Sau tất cả , vai trò của Shirayuki là hỗ trợ.

Tôi nhìn quanh khắp tầng , nước ngập đến chân tôi -- tạo thành vô số bức tường là một máy tính khổng lồ , máy chủ HPC -- còn được biết đến với tên gọi siêu máy tính.

Đèn báo động liên tục nhấy nháy xung quanh tôi.

Nhưng , không hề có tín hiệu “Nguy hiểm” hay “Cảnh báo”.

Tôi lấy khẩu Baretta ra , tháo hộp đạn , hong khô phần nước đă thấm vào khẩu súng.

Với thế hệ súng hiện tại , sẽ không thể bắn được nếu như có chỉ một chút nước lọt vào trong.

Tôi cảm thấy hơi tiếc cho Informa và Connect , nhưng lệnh cấm bắn của tôi đă được gỡ bỏ.

Kết cấu của cái siêu máy tính này nhìn như một rào cản. Về cơ bản , nó tạo thành một mê cung.

Mặc dù tôi không phải cẩn thận tránh những thứ bay vào đầu mình ở các góc đường , tôi cũng không thể nắm chắc vị trí của đối thủ.

Trên hành lang được tạo thành bởi đống dây cáp và sillicon -- tôi nhấc chân mình lên , và chạy.

Tôi giương súng lên như đă được dạy trong các lớp ‘chiến đấu trong nhà’ , và di chuyển như một người lính trong các biệt đội.

Hai , ba--

Tôi cẩn trọng trong các lần quẹo cua , áp sát người vào tường.

“--Kinji.”

Tôi gặp Aria.

Có vẻ như cô ấy đă nghe được giọng của chúng tôi , và quay trở lại từ trong thang máy.

“Ta mừng là ngươi vẫn ổn...”

Tôi hạ thấp ánh nhìn của mình , và đặt khẩu súng sang một bên.

Có vẻ như Aria đang cảm thấy cực kì day dứt vì đă rời khỏi nhà kho trước , nhìn thấy tôi vẫn ổn , vẻ mặt cô ấy giăn ra.

Tuy nhiên , khi cô ấy đến chỗ tôi , cô ấy nhìn tôi với đôi mắt màu lục bình.

“--Sao ngươi không bỏ chạy .Ta đă nói ngươi có thể ‘từ bỏ vụ này’ , đúng chứ?”

Cô ấy nhẹ nhàng khiển trách tôi vì đă làm trái lệnh của cô ấy.

“Tôi không có vô trách nhiệm đến mức bỏ mặc một cô gái dễ thương như Aria một mình.”

“...Vậy nghĩa là sao hả?”

Grr. Nhìn thấy Aria nhe nanh ra như lúc bình thường , tôi thở phào nhẹ nhõm , và trả lời ,

“Mỗi lần nghĩ rằng Aria có lẽ rất muốn gặp tôi -- tôi không thể ngăn bản thân mình đi đến được.”

“Chúng-chúng ta đang ở trong tình trạng thế này , vậy mà ngươi vẫn có thể nói điều đó hay sao?”

Tôi nở một nụ cười sáng láng theo kiểu của Shiranui , khiến cho Aria hít vào rồi lại thở ra , mặt cô ấy đỏ lên như thường lệ.

Thời gian từ lúc bình thường chuyển sang đỏ mặt hoàn toàn gần bằng 0.5 giây. Chúc mừng đă ghi được kỉ lục mới , Aria.

“Đừng để tâm đến chuyện đó , Aria , Durandal đâu?”

“...Ta vẫn chưa tìm thấy cô ta. Ả hèn nhát đó không có gan đối mặt với ta.”

“--Thật chứ?”

“Tuy nhiên , ta có thể chắc chắn cô ta đang lẩn trốn đâu đó trong căn phòng này. Các ổ khóa trên tất cả các cửa dẫn lên tầng trên đều đă bị hỏng , và cửa thang máy đă bị chặn , tất cả đều bị khóa từ bên trong.”

Aria , chú tâm trở lại , giải thích tình hình cho tôi. Có vẻ như cô ấy thật sự vẫn chưa gặp mặt kẻ địch.

“À , quên mất , ta vừa mới nghe giọng của Shirayuki...Shirayuki cũng được cứu , đúng chứ? Cô ấy có bị thương không?”

Có vẻ như Aria thật sự lo lắng cho chúng tôi , vậy nên cô ấy muốn xác nhận lại mọi thứ từ tôi.

Cô ấy thật sự là một cô gái tốt. Cô ấy có một tinh thần trách nhiệm rất cao.

“Đúng vậy. Tuy nhiên , chúng tôi vừa bị tách ra. Nếu chúng ta tách nhau ra , chúng ta sẽ mắc bẫy của kẻ thù. Chúng ta phải tìm Shirayuki.”

Đúng lúc tôi vừa nói xong--

--Ku Ku Ku

--Chúng tôi nghe thấy một tiếng ho yếu ớt.

Tiếng ho nhỏ đến mức ngay cả tôi trong Hysteria Mode cũng chỉ có thể nghe được thấp thoáng , tuy nhiên Aria , dường như có được giác quan của động vật , quay đầu lại.

“Là Shirayuki . Cô ấy ở bên kia.”

“Đi thôi. Durandal có thể sẽ tấn công. Aria , tôi sẽ trở thành lá chắn của cô.”

Tôi nói , bước lên trước Aria , hướng thẳng về phía tiếng động,”

Lúc lướt ngang qua cô ấy , tôi nhìn thấy vài thứ qua khóe mắt --

Đôi mắt màu trà của Aria đang mở to , cứ như thể cô ấy đă phát hiện ra điều gì đó ở tôi vậy.


Chúng tôi tìm thấy Shirayuki ngay lập tức.

Cô ấy ở trong căn pḥng trống duy nhất của hệ thống máy chủ HPC sảnh thang máy.

Cô ấy đă lạc tới một con đường ở cạnh đó , trốn trong bóng tối của một cái máy tính cao gần 3 mét.

Thump. Shirayuki đang nằm trên sàn nhà như một người cá--

Có lẽ cô ấy đă uống phải một ít nước biển trong lúc bị cuốn trôi đi theo dòng nước , và cô ấy đang giữ chặt cổ của mình để ho.

“...Ku Ku Ku ...Kẻ địch đang ở đâu ...?”

“Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy cô ta. Shirayuki , đừng rời bỏ bọn tôi.”

Shirayuki gật đầu với Aria , người vừa cúi xuống.

“Kin-chan...”

Shirayuki ngẩng đầu lên , và gửi một ánh nhìn nửa yếu ớt , nửa vui mừng cho tôi.

Bộ trang phục Miko ướt đẫm dính chặt vào người cô ấy , để lộ những đường cong quyến rũ mà một học sinh trung học không nên có.

Tôi trong Hysteria Mode có thể nhớ rõ hình dáng , màu sắc , cũng như từng hoa văn trang trí nhỏ , cứ như thể năo tôi đă chụp hình nó lại vậy.

Nhưng--hôm nay , Shirayuki không mặc đồ lót màu đen , thay vào đó cô ấy mặc một bộ giáp mỏng.

“Vừa năy , tớ có làm đau môi cậu không?”

“Không , cậu không có.”

Tôi hỏi bâng quơ , khiến cho Shirayuki gật đầu kịch liệt.

“Nó đang chảy máu phải không. Để tớ xem.”

“Không cần đâu. Chẳng có ǵ nghiêm trọng cả , da tớ chỉ trầy một chút thôi.”


--Vậy , ra là thế--!


“Aria , chạy đi.!”

Trong lúc hét lớn , tôi nă đạn vào Shirayuki.

Shirayuki--có vẻ như đă đoán trước được điều này , và *Pa*--!

“!”

Cô ta dùng ống tay áo ướt của mình để gạt tay tôi ra , tránh viên đạn đầu tiên.

Viên đạn , bắn trúng sàn nhà , bật nảy lên và lao thẳng vào một cái máy tính lớn , khiến tia lửa điện văng tung tóe.

“Kinji?”

Shirayuki di chuyển với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp , nhanh chóng quay về phía Aria.

Bang! Bang Bang Bang!

Tôi chuyển cây Baretta sang chế độ bắn ba viên một lúc.

Nhưng , tôi chỉ có thể bắn trúng phần viền hakama của cô ta.

Tận dụng cơ hội này , Shirayuki cúi người xuống , vòng ra sau lưng Aria.

Cùng với tiếng ma sát , cô ta rút thanh kiếm mà mình đă giấu bên dưới cái máy tính ra.

Trong bao kiếm mà cô ta vừa vứt xuống sàn nhà , là thanh kiếm mà Shirayuki vẫn thường mang theo bên mình.

Nhưng -- tôi không thể tấn công Shirayuki thêm nữa.

Bởi vì cô ta đă dùng Aria làm lá chắn cho ḿnh.

Aria , vẫn chưa nắm bắt được tình hình , nhưng có vẻ như linh cảm của động vật báo cho cô ấy rằng có nguy hiểm.

“--?!”

Hai tay cô ấy rút súng ra theo phản xạ , chuẩn bị quay lại đối mặt với Shirayuki.

Nhưng cổ của cô ấy--

“Uu!?”

Đă bị giữ chặt bởi Shirayuki , tay trái của cô ta văng lên từ phía sau.

Và trong tay phải của cô ta là một thanh đao , đặt bên dưới tai của Aria , kê sát vào cổ của cô ấy.

Động mạch cổ.

Chỉ cần cắt vào vài milimét , máu sẽ phun ra cho đến khi nạn nhân chết vì mất máu. Tất cả xảy ra chỉ trong vài giây. Nó là một trong những điểm dễ tổn thương nhất trên cơ thể.

“Shira...yuki! Cô đang làm gì vậy? Có chuyện gì thế?!”

Shirayuki , quay sang đối mặt với Aria , người vẫn đang giữ một khẩu súng bên tay phải.--

Fu!

Và thổi vào vai phải của cô ấy.

"Uwaah!"

Aria co giật cứ như thể cô ấy đang chạm vào một cái bàn ủi cắm điện vậy.

Và khẩu M1911 rơi ra từ những ngón tay không còn sức lực của cô ấy.

Patter...Clatter.

Khẩu súng bạc rơi xuống , nhanh chóng chìm trong nước.

“Aria!Không!”

Tôi hét lên.

“--Đó không phải Shirayuki!”

--Fu!

Lần này , Shirayuki thổi vào vai trái của Aria.

“Kyaa!?”

Aria , giật bắn lên một lần nữa , và buông khẩu M1911 đen ra , cô ấy áp hai tay vào ngực.

Tay của cô ấy -- cứ như đă bị đông cứng , bị bao bọc bởi một lớp băng.

Cảnh tượng siêu nhiên này lấp đầy cơ thể tôi một nỗi sợ hăi theo bản năng.

Vừa rồi-- người đă làm việc đó , chính là Shirayuki này.

Sử dụng khả năng của cô ta.

“--Các ngươi chỉ là những kẻ tầm thường.”

Đó không còn là giọng của Shirayuki nữa.

“Vậy mà các ngươi dám thách đấu với một năng lực gia. Thật ngu ngốc.”

Linh tính của tôi...nhận thấy rằng cô ta rất kì lạ.

Bởi vì Shirayuki không nghe lời tôi. Tôi bảo Shrayuki lấy thanh kiếm của mình ra , thế nhưng , cô ta lại ngồi đó ho liên hồi , không cầm gì cả.

Vậy nên , để xác nhận , tôi hỏi cô ta “Tớ không làm đau môi cậu chứ?” nhằm mục đích kiểm tra phản ứng của cô ta.

Và ngay lúc năy--nếu đó là Shirayuki thật , người biết những chuyện diễn ra dưới nước , không đời nào cô ấy lại có thể giữ được bình tĩnh , và nói “Không , cậu không có.”

Và , môi Shirayuki không hề bị thương.

Vậy mà , cô ta nói rằng chúng bị.

Buộc tôi phải đi xa đến thế để xác nhận--Shirayuki giả này thực sự rất giống thật.

Có thể nói là giống y đúc.

Nếu tôi không ở trong Hystria Mode , ở trạng thái mà các giác quan của tôi trở nên sắc bén hơn rất nhiều lần , thì Shirayuki này , bạn thuở nhỏ của tôi , đă hoàn toàn đánh lừa được tôi. Tôi chắc chắn sẽ chết trong tay cô ta.

“...Durandal...!”

Aria , cuối cùng cũng nhận ra danh tính thật sự của cô ta , lắc đầu nguầy nguậy , hét lên.

“--Đừng gọi ta bằng cái tên đó. Nó là cái tên người khác đă đặt cho ta , ta không thích nó.”

“Ngươi...biết tên ta , đúng chứ? Ta là , Kanzaki Holmes Aria! Những năm tù mà mẹ ta phải gánh chịu , 107 trong số đó là của ngươi! Ta sẽ bắt ngươi phải tự gánh lấy tội lỗi của mình!”

“Ngươi vẫn còn có thể nói nhưng lời đó khi đang ở trong tình cảnh này hay sao?”

Fu. Durandal chế nhạo Aria , người đang sống nhờ lòng khoan dung của cô ta.

“Dù sao đi nữa , tên của ngươi--suy cho cùng , nó có lịch sử 150 năm , ngươi không xấu hổ khi nhắc đến nó như vậy hay sao? Lịch sử của dòng họ ta còn xa hơn ngươi rất nhiều--nó kéo dài 600 năm , lịch sử của ánh sáng.”

Sau tất cả , gương mặt đó , vẫn đang trong hình dáng của Shirayuki , dường như nghĩ rằng Aria rất nực cười và nheo mắt lại , kề môi vào tai của Aria.

“Vậy , ra là như thế , ngươi là một Quadra , hmm?--Giống như Lupin đệ tứ đă nói.”

Vừa rồi...cô ta nhắc tới cái tên đó , Lupin đệ tứ.

--Là Riko.

Quả nhiên , cô gái này là--đồng bọn của sát thủ Butei , Mine Riko Lupin đệ tứ.

Ra vậy , không có sự trợ giúp của Riko , không cách nào cô ta có thể cải trang hoàn hảo như vậy.

“Aria. Ngươi rất giống cụ tổ của ta--Jeanne d’Arc đời đầu tiên .Cả hai người đều rất dễ thương và xinh đẹp , tuy nhiên , ẩn sâu bên trong , là sự dữ dằn và dũng cảm--”

“Jeanne d’Arc...!?”

Aria lẩm bẩm những từ đó.

(...Có phải cô ta vừa nói , Jeanne d’Arc...!?)

Ngay cả tôi cũng biết cái tên đó. Nó được dạy trong các giờ học lịch sử trên toàn thế giới.

Vào thế kỉ 15 , cô gái đó đă lănh đạo người pháp chiến đấu chống lại quân Anh trong ‘Chiến tranh Trăm Năm’ , là Thánh Nữ của nước Pháp. Nhưng những lời vừa rồi của cô ta ngụ ý rằng cô ta là hậu duệ của Jeanne.

...Nhưng...

‘Durandal’ đang đứng trước mặt tôi không thể nào là hậu duệ của Jeanne d’Arc được.

Bởi vì bất kể người nào nói gì đi nữa , thì số phận cuối cùng của Thánh Nữ Orlean là--

“Ngươi nói dóc! Jeanne d’Arc đă bị thiêu sống ... bà ta chết trước khi đạt đến tuổi 20 ! Không lí nào bà ta lại có hậu duệ được!”

“Đó là giả.”

Ku. Cô ta cười chế giễu Aria một lần nữa.

“Tổ tiên ta mang ḍng máu của các chiến lược gia. Có lẽ bà ấy đă giả vờ làm Thánh Nữ , nhưng trên thực tế thì bà ấy là một phù thủy. Bọn ta đă luôn chôn giấu sự thật này dưới bóng tối của lịch sử , để lại cho đời cái danh hiệu đáng kính ấy.Và còn nữa , ta là chính là đời thứ 30.Jeanne d’Arc đời thứ 30.”


Durandal-- 

Theo những gì cô ta nói , cô ta là Jeanne d’Arc.

“Đúng như ngươi đă nói , cụ tổ của ta gần như đă chết do bị hỏa thiêu . Vậy nên từ lúc đó , các thế hệ sau đă thử nghiệm sức mạnh này.”

Tay của Jeanne chạm đến đùi của Aria như một con rắn độc--và cả người Aria lại giật sốc lên một lần nữa trong đau đón.

“Kyaa!”

Tôi có thể nhìn thấy lớp băng phủ trên đùi của Aria.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Cô ta hoàn toàn khác biệt so với các Butei thông thường như chúng tôi , cô ta có một sức mạnh vượt xa sức tưởng tượng của bọn tôi.

“Hăy đến với ta , Aria. Ngươi , kẻ có khả năng đả thương Lupin đệ tứ , đến với ta. Trừ phi ngươi--muốn chết? Nhưng ngay cả có như vậy , ta cũng đă có sẵn một kế hoạch.”

“...Aria!...”

Tôi chuyển cây Baretta sang chế độ bắn 1 viên đạn và nhắm thẳng vào đầu của Jeanne , đe dọa cô ta--Nhưng , tôi không cách nào bắn cô ta được.

Butei điều luật 9. 

「Bất kể tình hình thế nào , một Butei cũng không được phép giết người.」

Vả lại sau loạt đạn ban năy , tôi đă nhận ra. Trang phục Miko của cô ta chống được đạn .Và ngoại trừ cái đầu của cô ta , thứ duy nhất lộ ra bên ngoài là bàn tay đang cầm đao của cô ta. Nếu như tôi bắn vào đó , không khéo tôi sẽ bắn trúng Aria mất.

Cô gái đó biết điều này. Đó là lí do mà cô ta đứng ở tư thế này.

Tôi phải làm gì đây?

Đối diện với khuôn mặt nhăn nhó của tôi là Jeanne--vẫn đang trong bộ dạng của Shirayuki , cười nhếch mép.

“Có thể nhìn thấu khả năng hóa trang của ta , đây không phải là ngươi lúc thông thường. Ta không thể đấu lại ngươi...tuy nhiên , điểm yếu hiện tại của ngươi là “các con tin nữ”, đúng chứ.

Quả không hổ danh--một chiến lược gia (tự nhận).

Cô ta cũng đă điều tra về việc đó.

“Tohyama. Nếu ngươi dám di chuyển , ta sẽ đóng băng Aria. Ngươi cũng không được di chuyển , Aria, nếu ngươi mà nhúc nhích chỗ nào , ta sẽ đóng băng chỗ đó , không chút nhân nhượng.”

Nghe cô ta nói , tim tôi nhói lên.

Cô ta nói đúng , tôi trong Hysteria Mode sẽ đặt sự an toàn của các cô gái lên hàng đầu.

“Kinji...Mau bắn đí...!”

Cô muốn tôi bắn vào đâu hả , Aria?

Tôi ngay lúc này không thể làm điều đó...!

“Ngươi vừa nói , đúng không Aria? Điều đó có nghĩa là miệng ngươi vừa cử động . Ta chắc là chúng ta không cần cái lưỡi độc địa này nữa.”

Whoosh. Jeanne đưa cánh tay đang cầm thanh đao ngang qua cằm của Aria--

Và đưa môi của cô ta lại sát miệng của Aria.

--Cô ta sắp thổi vào miệng của cô ấy.

“Dừng lại!”

Tôi hét lên trong bất lực.

Nếu Aria bị bắt làm con tin , tôi không thể...

“--Aria!”

Một giọng nói không thuộc về tôi vang lên trong căn phòng.

Giọng nói nhún nhường và yếu ớt lúc thường đó.

--Bây giờ đang dũng cảm và tràn đầy sức mạnh--

Kch! Từ phía sau Jeanne , cái máy tính cao 3 mét , một sợi xích ngoằn ngoèo lượn tới , quấn quanh--trong lúc ép vào hàm của Aria , nó đă lỏng ra--cánh tay đang cầm thanh đao.

Với tiếng *Pa* , thanh đao kề ngang cổ Aria bị ném ra xa.

“--!?”

Jeanne , vẫn đang trong bộ dạng của Shirayuki , cau mày , nhìn về hướng cái máy tính--

“Kin-chan , mau cứu Aria!”

Đang đứng ở đó là Shirayuki thật!

Shirayuki , làm tốt lắm!

Giữ chặt sợi xích , cô ấy giằng lấy thanh đao từ tay kẻ giả mạo.

Và từ trên nóc máy tính , cô ấy bắt lấy thanh đao.

Vừa năy , Aria đă cứu Shirayuki--nhưng bây giờ , là Shirayuki cứu Aria.

Butei điều lệ 1: 「 Tin tưởng vào đồng đội và giúp đỡ lẫn nhau 」

Hai người bọn họ , có thể dễ dàng nổi giận đánh nhau chỉ vì việc bói toán , thực sự giúp đỡ nhau khi tình huống phát sinh--

Aria , Shirayuki.

Cả hai người đều là những Butei xuất sắc! Khả năng tha thứ của các cậu đúng là huyền thoại!

Shirayuki thật nhảy xuống--

Clank!

Như muốn chen bản thân mình vào giữa Aria và Jeanne , cô ấy chém thẳng xuống.

Jeanne phản ứng ngay lập tức. Cô ta giương bộ giáp Miko của mình lên , cố gắng đỡ thanh đao bằng ống tay áo.

Nhưng động tác này đă hoàn toàn bị chặn lại bởi Aria.

Aria , ngay khi vừa được thả ra , trườn tới trước , sử dụng cái chân lành lặn của mình để đánh vào khớp gối của Jeanne.

Jeanne hoàn toàn mất thăng bằng , và cô ta chỉ có thể lùi lại một bước.

--Mắt của tôi trong Hysteria Mode nhìn thấy toàn bộ mọi thứ trong vòng 1 giây.

Và tôi lao lên trước để bắt lấy Aria , người đang ngă xuống bởi kĩ thuật đó.

Shirayuki , như đang bảo vệ Aria , đứng che phía trước cô ấy.

Whoosh. Shirayuki nâng thanh kiếm của mình lên nột cách thanh nhă , chĩa thẳng vào kẻ giả dạng Jeanne--

“Shirayuki--ta chưa bao giờ nghĩ ngươi lại liều mạng như thế chỉ để cứu Aria.”

Trong lúc nói điều này , từ trong trang phục của Jeanne , được thiết kế giống với trang phục Miko của Shirayuki , có thứ gì đó giống như một hộp kim loại rớt ra.

Hiss-----! Khói trắng từ trong chiếc hộp tỏa ra khắp căn phòng , che kín hết tầm nhìn.

Một cái hộp nhả khói--một màn khói!

Beep.

Chi , chi.

Vòi phun tự động trên trần nhà phát hiện thấy khói , và bắt đầu phun nước.

Shirayuki , như thể cố tránh làn khói vừa được thả ra , nhanh chóng bước lùi về phía sau.

“Tớ xin lỗi , Kin-chan. Vừa năy tớ nghĩ tớ đă có thể hạ được cô ta...Tớ không nghĩ rằng cô ta có thể bỏ trốn.”

“Cậu đă làm rất tốt . không hổ danh là Shirayuki. Aria , cô không sao chứ?”

“Ta...Ta đă tính sai lần này. Ta đă không nghĩ rằng sẽ có đến hai Shirayuki...”

Aria , nắm chặt cơ thể mình , cố gắng mở rộng bàn tay của cô ấy.

Không đời nào cô ấy có thể chiến đấu , đúng chứ?--Tôi sợ rằng đó chính là ý định của Jeanne ngay từ đầu.

Và hơn nữa...có lẽ chỉ có mỗi mình tôi , nhưng tôi cảm thấy căn phòng đang dần lạnh lên.

“Shirayuki--cậu có thể nhớ lại hai điều cho tớ chứ?”

“Ừ”

“Cậu có nhớ đă cài dây piano vào trong tủ đồ của Aria không?”

“Tủ đồ...? Tớ chắc chắn không làm việc như vậy.”

“Và một điều nữa. Shirayuki , trước đây , cậu có bị Shiranui nhìn thấy trong lúc bói cánh hoa không?”

“Hử , ah , có...”

Nghe Shirayuki e thẹn trả lời , tôi không thể không nhíu mày.

“Vào cùng lúc đó , tớ đă gặp một Shirayuki khác. Xem ra cô gái đó đă cải trang thành Shirayuki , xâm nhập vào Butei High từ rất lâu rồi. Đó là lí do cô ta có thể điều tra chúng ta thật kĩ đến thế--và tách chúng ta ra. Aria . Tôi sợ là người đă cài dây piano vào trong tủ áo của cô chính là Jeanne. Cô nhớ đống dây thép ở bên dưới , đúng chứ? Giấu cây trong rừng--cô ta lợi dụng sự thù địch giữa cô và Shirayuki và đặt ra cái bẫy chết người.”

Nhìn thấy tôi trình bày các suy luận của mình một cách rõ ràng--đôi mắt màu trà của Aria mở rộng ra.

“Kinji..ngươi...lại biến đổi một lần nữa , đúng chứ?”

--Đúng vậy.

Tôi ngay lúc này đang ở trong Hysteria Mode.

Thứ mà theo suy nghĩ của cô , là Trạng thái Thức tỉnh.

Tôi không trả lời , xác nhận câu hỏi của Aria.

Tôi không chắc có phải Aria lấy lại tự tin do biết điều này hay không , nhưng cô ấy đột nhiên nhe nanh ra mà hét lớn 

“Durandal--! Ngươi nói ngươi là Jeanne d’Arc sao? Đồ rác rưởi rẻ tiền! Ngươi chẳng có gì giống tổ tiên ngươi cả!”

Từ một hướng khác trong đám khói , ở một vị trí khá xa--

“Ngươi cũng giống như ta thôi. Holmes đệ tứ.”

Có một giọng nói , trả lời sự khiêu khích của Aria.

Nơi ‘khá xa’ đó chính là sảnh chứa thang máy.

Chúng tôi quay lại , hướng thẳng đến đó--cho đến lúc cả bọn chợt nhận ra.

Không chỉ có mình tôi. Nhiệt độ trong căn phòng này thực sự đang giảm xuống liên tục.

Từ trong màn sương trắng , những giọt nước rơi xuống từ các vòi phun , kết tinh lại trong không khí , bay lất phất như những bông tuyết.

Hiện tượng băng kết tinh.

Cứ như có những viên ngọc đang bay trong không khí , một cảnh tượng đẹp ngoạn mục.

Nhưng , phát hiện này lại đánh trúng tâm lý sợ hăi của bọn tôi. (Phát hiện này chỉ khiến cả đám thêm khiếp sợ.)

Cô gái đó là--một phù thủy , của bụi kim cương--

“Kin-chan...cậu hăy bảo vệ Aria. Aria sẽ không thể chiến đấu trong một lúc.”

Shirayuki giữ thanh kiếm của cô ấy trước mặt và lùi lại vài bước--sau đó khụyu một chân trên sàn nhà.

Tay trái của cô ấy nắm lấy tay phải của Aria.

“Băng của ả phù thủy này giống như chất độc vậy. Thứ duy nhất có thể thanh tẩy nó là một tu sĩ--hoặc Miko. Tuy nhiên , cấp độ của loại băng này là từ G6-G8 , một loại băng cực kì mạnh. Tớ có thể chữa trị nó với năng lực của mình . Tuy nhiên , để có thể trở về bình thường...có lẽ sẽ tốn ít nhất 5 phút. Vậy nên trong thời gian này , hăy bảo vệ cô ấy , Kin-chan. Tớ sẽ hạ kẻ thù một mình.”

“--Cậu đang nói gì vậy , Shirayuki? Sao tớ có thể để cậu chiến đấu một mình được chứ?”

Tôi tiếp tục cảnh giác đề phòng trường hợp Jeanne tấn công , và đứng ở một vị trí mà tôi có thể bảo vệ cả hai người họ.

“Kin-chan...cậu nói như vậy khiến tớ rất vui. Nhưng bậy giờ , xin hăy để chuyện này cho tớ , một Chotei. Aria , nó sẽ...rất đau đấy. Tuy nhiên , cô sẽ được chữa lành , vậy nên hăy ráng chịu đựng.

Nói xong , Shirayuki bắt đầu đọc một câu thần chú hay một bùa phép nào đó.

Có lẽ cô ấy đang rất tập trung.

Một sức mạnh vô hình được truyền từ tay của Shirayuki sang Aria.

“...Aa...Ưư...!”

Có vẻ như cùng với sự chữa trị của Shirayuki là đau đớn , nhưng Aria , không muốn kẻ địch phát hiện ra vị trí của chúng tôi , cắn răng chịu đựng mà không gây ra tiếng động.

Tôi trong Hysteria Mode không thể chịu được những tiếng rên lâu hơn nữa , và tôi quay mặt đi.


“Ưư!”

Aria ,cắn chặt ống tay áo của mình , rên lên , quay ngược đầu ra sau trong đau đớn.

Mái tóc trước trán của cô ấy xõa ra , để lộ vết sẹo hình chữ X ẩn sâu bên dưới.

Đó là vết sẹo mà Aria nhận được trong lúc bảo vệ tôi vào tháng trước.

Trên gương mặt của một cô gái dễ thương , nó là một vết sẹo vĩnh viễn không thể phai nhòa.

--Ngực tôi nhói lên.

Ở bên cạnh , Shirayuki , hoàn tất việc chữa trị cho Aria , lấy ra một thứ gì đó như một tấm bưu thiếp từ trong ống tay áo của cô ấy.

Sau đó , cô ấy dán nó lên một trong các máy vi tính--và khu vực xung quanh ấm lên.

Nhìn gần , nó là một mảnh giấy hình chữ nhật của Nhật Bản , một tấm bùa chi chít các chữ Kanji màu trà và các biểu tượng bên trên.

Dưới cái nhìn kĩ càng của tôi , Shirayuki nhanh chóng đứng dậy.

Và Shirayuki bước về phía làn sương lạnh , và như một con quỷ bị xua đuổi , chúng tỏa ra xa cô ấy.

Đến giờ tôi mới nhận thấy , quần áo của chúng tôi đă khô từ lúc nào.

Có phải đây cũng là do một năng lực?

“Shirayuki...”

Nhìn thấy cảnh tượng này , tôi quyết định.

Tôi không muốn Shirayuki chiến đấu một mình.

Nhưng .

Không đời nào tôi có thể để Aria một mình ở lại đây được.

--Tôi sẽ để trận chiến này cho Shirayuki , một năng lực gia , giống như Jeanne. Sau cùng thì , đó cũng là điều cô ấy muốn.

Nhìn thấy tôi lùi lại một chút , về phía Aria , Shirayuki--

“Jeanne.”

Bước tới trước , đứng trước mặt Aria và tôi.

“Ngươi...đầu hàng đi. Ta không muốn làm bất cứ ai bị thương. Kể cả những người như ngươi.”

Shirayuki dõng dạc thông báo ý định của mình , nhưng từ trong màn sương , chúng tôi có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích “Heh”

“Nực cười. Một viên kim cương chưa được mài dũa như ngươi không bao giờ có thể đả thương ta , người đă nhận được sự huấn luyện của I-U.”

“Ta là một năng lực gia G17.”

Lần này--

Chúng tôi có thể nghe thấy một tiếng cười lớn trong màn sương.

Tôi thực sự không hiểu lắm , nhưng có vẻ như thứ Shirayuki là một chuyện động trời đối với các năng lực gia.

“--Đừng cố gạt ta. Số năng lực gia G17 trên thế giới chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.”

“Ngươi chắc hẳn sẽ cảm nhận được nó. Khi phong ấn Hotogi ...được gỡ bỏ khỏi trang phục này.”

“...Dù cho những lời ngươi nói có là thật đi nữa ,”

Giọng của Jeanne dường như hoảng loạn hơn một chút.

“Không lí nào ngươi lại phản bội Hotogi. Ta chắc rằng ngươi hiểu ta muốn nói gì.”

“Jeanne--Sau cùng thì , một chiến lược gia sẽ chết ngay giữa kế hoạch của mình.”

Giọng của Shirayuki trở nên mạnh mẽ hơn.

“Người mà ngươi đang nói tới chính là ta trước đây , ta lúc bình thường. Nhưng ta bây giờ không hề quan tâm đến bất kì hạn chế nào mà Hotogi đă đặt lên ta , ta sẵn sàng phá bỏ chúng mà không cần suy nghĩ--người duy nhất có thể khiến ta làm điều đó hiện đang đứng ngay bên cạnh ta. Chính ngươi là kẻ không hiểu được cảm giác của ta.”

Nghe được những lời khác thường của Shirayuki , Jeanne--im lặng.

Những kẻ luôn dựa vào các kế hoạnh , cảm thấy cực kì khó phản ứng đối với những điều bất ngờ.

Và bây giờ , kế hoạch của đối phương đang có một lổ hổng lớn.

Bởi vì , đây là một Shirayuki khác với trước đây.

Nhiệt độ đă trở về mức bình thường.

Đám khói nhả ra đă tan gần hết , và các vòi phun ngừng hoạt động , từng cái một.

“Vậy , hăy thử xem sao. Ta đă tính đến khả năng sẽ có một trận đánh trực diện. Chotei nào số G càng cao , năng lượng tinh thần cửa người đó suy yếu càng nhanh . Nếu ta có thể cầm cự tới lúc đó , chiến thắng sẽ thuộc về ta.”

Jeanne , có vẻ như đă đưa ra quyết định , từ trong một vị trí khác của đám khói đang tan...

Cuối cùng cũng bước ra , để lộ bản thân mình.

Trên người cô ta , đă gỡ bỏ hakama và tất cả trang phục Miko--quả nhiên--là một bộ giáp phương Tây , che kín các phần cơ thể.

“Những quần áo hạn chế mà Lupin đệ tứ đưa cho ta đă trở nên vô dụng vào lúc này.”

Shii. Khuôn mặt xuất hiện từ bên trong làn khói mỏng--

Đôi mắt đó , mảnh khảnh và sắc bén như một lưỡi kiếm , đẹp hệt như những viên ngọc bích.

Và tóc của cô ta ,chia làm hai búi , được thắt thành bím ở hai bên , đang lóe lên ánh bạc của băng.

Hoàn toàn trái ngược với cách nói tiếng Nhật của cô ta , Jeanne d’Arc là một người ngoại quốc với vẻ đẹp có thể sánh ngang với các ngôi sao Hollywood.

“Kin-chan ,bắt đầu từ bây giờ...đừng nhìn vào tớ.”

Lưng của cô ấy vẫn đang quay về phía tôi , giọng của Shirayuki hơi run một chút.

“...Shirayuki...?”

“Ngay bây giờ , tớ sẽ sự dụng bí thuật tối thượng của Hotogi. Nếu Kin-chan nhìn thấy tớ bây giờ , cậu chắc chắn sẽ nghĩ...rằng tớ thật đáng sợ. Cậu sẽ nghĩ rằng...tớ không thể chịu được. Cậu sẽ...ghét tớ.”

Nói đoạn , Shirayuki đặt tay lên dải băng trắng trên đỉnh đầu của cô ấy.

Những ngón tay của cô ấy cũng đang run lẩy bẩy.

Trong lúc lùi lại nửa bước , tôi...

“Shirayuki--đừng sợ. Có một thứ duy nhất mà tớ không thể làm.”

Để dè chừng trận đấu sắp diễn ra giữa hai Chotei , tôi đứng ở một vị trí mà tôi có thể bảo vệ Aria.

“Tớ sẽ trở nên ghét cậu? Đây chính là thứ duy nhất mà tớ không thể làm.”

Như được tiếp thêm sức mạnh từ những lời nói của tôi

Whoosh.

Hidan no Aria 02-247

Gương mặt của cô ấy , nở một nụ cười , quay lại nhìn tôi , và cô ấy gỡ bỏ dải băng trắng đang buộc trên tóc.

“Tớ sẽ trở lại ngay.”

Và với tiếng *Thud* , đôi guốc mộc của cô ấy bước tới trước. Cô ấy nâng kiếm lên một lần nữa.

Nhưng tư thế đó--khác với phong thái thông thường của cô ấy.

Tay phải của cô ấy cầm cán kiếm , gần phần bảo vệ. Như muốn phô trương thanh thế , cô ấy nâng phần bản kiếm lên trên đầu.

Đó là một tư thế vô cùng lạ , thứ không thuộc về một trường đào tạo kiếm sĩ nào.

“Jeanne. Ta sẽ không nhân nhượng nữa đâu.”

“--?”

“Ta sắp cho ngươi xem thứ được giấu kín trong người các Hotogi Miko , phong ấn Kidoujutsu. Bọn ta , giống như ngươi , đă liên tiếp mang tên tổ tiên của mình. Aria là 150 năm , ngươi 600 năm. Còn chúng ta...là 2000 năm dài đằng đẵng...”

Clack--Tôi đoán Shirayuki đang siết chặt thanh kiếm của mình--

Mũi thanh kiếm , rung động , bùng lên một ngọn lửa màu trà.

Và trong lúc tôi nhìn , ngọn lửa lan ra và bao phủ toàn bộ lưỡi kiếm.

Thắp sáng khắp căn phòng , là một rừng lửa--!

Với thứ này , tôi chỉ có thể nghĩ rằng ngọn lửa được thắp lên bằng dầu , hoặc một thiết bị nhả khí ga.

Thật--thật đó.

Con át chủ bài của Shirayuki , năng lực đặc biệt của cô ấy!

“ ‘Shirayuki’ là một cái tên giả để che giấu danh tính thật sự của ta. Cấm danh của ta , tên thật của ta là--‘Himiko’[2].”

Ngay khi cô ấy nói xong , Thud!

Shirayuki dậm chân xuống sàn , lao tới Jeanne như một quả tên lửa.

Jeanne , bị choáng trong giây lát trước khả năng của Shirayuki , đột ngột khum xuống , Clank!

Cô ta dùng một thanh đao thủ công tinh tế kiểu phương Tây , giấu sau lưng cô ta , làm chệch hướng đánh đánh toàn lực của Shirayuki.

Ching! Hai thanh đao chạm nhau--những mảnh băng nhìn như những viên ngọc rơi xuống nơi sẽ khiến chúng bắn ra những tia lửa , phân tán khắp nơi trong lúc tan chảy dưới nhiệt độ dữ dội này--

Shi--Thanh kiếm bị chệch hướng cả Shirayuki cắt xuyên qua cái máy tính cạnh cô ấy một cách dễ dàng , và chỉ trong một nốt nhạc , cô ấy cắt nó làm đôi.

Tap! Jeanne tạo khoảng cách giữa cô ta và Shirayuki.

Cô ta rõ ràng đang rút lui--!

“Inferno...!”

Trên gương mặt hoàn mĩ , biểu hiện của sự lo lắng và sợ hăi xuất hiện.

Tôi trong Hysteria Mode có thể hiểu được.

Cô ta sợ lửa.

Vừa năy cô ta nói , dòng họ của Jeanne bắt đầu phát triển khả năng của mình bởi vì tổ tiên của họ gần như bị thiêu chết.

Và lí do mà họ làm như vậy , chắc chắn là do họ sợ.

Từng thế hệ trong dòng họ đó , do nỗi sợ của mình , họ bắt đầu nghiên cứu bí thuật cho mình , băng.

“Đòn đánh vừa rồi chính là một trong các bí thuật của Hotogi , Hinokagabi [3]. Và tiếp đó , là Hinokagutsuchi[4]--Thanh kiếm của ngươi , ta sẽ chém nát nó.”

Shirayuki đưa thanh đao đang cháy lên trên đầu một lần nữa.

Cứ như cô ấy đang cầm một thanh kiếm làm bằng lửa vậy.

Ra vậy , tư thế này được tạo ra nhằm mục đích tránh để lửa của Shirayuki tự làm bị thương cô ấy.

“Kết thúc rồi. Không có thứ gì mà Irokaneayame của ta không thể cắt được.”

“Câu đó phải để ta nói mới đúng. Thánh kiếm Durandal của ta có thể cắt được mọi thứ.”

Jeanne , đối mặt với Shirayuki , dường như dồn hết can đảm của mình vào trong thanh đao.

Nó là một thanh đao tuy cổ nhưng đầy cảm hứng phương Tây.

Viên ngọc bích gắn trên chuôi kiếm lóe lên ánh lửa từ thanh kiếm của Shirayuki.

Step! Shirayuki lao tới trước một lần nữa--

Nhưng từ cách nhìn của tôi , cô ấy đang lao tới chiến thắng.

Ching! King!Kiếm của họ tiếp tục va chạm vào nhau , làm đâng lên những tiếng ồn không tưởng.

Tất cả những thứ bị kiếm của Shirayuki và Jeanne quét qua đều bị xé toạc ra như giấy.

Các máy tính khổng lồ , cũng như các giá để của chúng , các cửa thang máy chống đạn , sàn bê tông , các bức tường...mọi thứ.

Nhưng , còn hai thứ vẫn chưa bị cắt.

Là thanh đao của Shirayuki , và thánh kiếm của Jeanne , Durandal.

Những thanh đao bóng loáng đó , có khả năng cắt bất cứ thứ gì chúng chạm vào , sau nhiều lần va chạm và xung đột , vẫn hoàn toàn không một vết xước.

“Đây là...một trận đấu giữa các Choutei xuất sắc ...!”

Bên cạnh tôi là Aria , ngẩng đầu lên vì sốc.

“Aria.”

Tôi cúi xuống , và nhẹ nhàng hỏi cô ấy , 

“Cô di chuyển được chứ?”

“Nên như thế...Ta gần ổn rồi. Nhưng súng của ta đă bị đóng băng dưới sàn nhà , và ngay cả khi ta có thể lấy lại nó , nó cũng đă trở nên vô dụng rồi. Súng của ta không chống được lạnh. Nếu ta không tháo rời nó ra và chỉnh sửa lại , ta sẽ không thể sử dụng nó.”

Aria cúi đầu nhìn cây M1911 bị dính xuống sàn bởi băng một cách tiếc nuối. 

“Hăy lên một kế hoạch.”

Nghe những lời tôi nói , Aria , người luôn hành động một mình , ngẩng đầu lên--một cách mạnh bạo.

Và sau đó cô ấy gật đầu.

Có vẻ như tôi trong Hysteria Mode là một đồng đội đáng tin cậy đối với cô ấy.

“--Chúng ta đều muốn giúp Shirayuki , nhưng chúng ta không có cơ hội nào thích hợp , chúng ta chỉ làm vướng chân cô ấy mà thôi. Aria , cô nói cô đă từng bắt giữ những năng lực gia như Jeanne trước đây , đúng chứ? Có cách nào khai thác một trong các điểm yếu của cô ta không?”

“Nhưng năng lực gia mạnh thế này...thành thật mà nói , ta chưa gặp phải bao giờ. Nhưng , trận đấu này...ta không nghĩ là họ có thể duy trì nó trong một thời gian dài.”

“Không thể duy trì được lâu?”

“Năng lực gia càng mạnh , thì thần lực của họ cạn càng nhanh. Họ dùng rất ít năng lượng khi giao chiến với các Butei...nhưng khi gặp những người giống như mình , họ sẽ tung hết sức , như lúc này đây. Do đó , năng lượng tinh thần của họ sẽ không duy trì được lâu nữa đâu. Vào lúc đó , chúng ta sẽ tấn công.”

“Cô có thể xác định được thời điểm đó chứ?’

“Từ kinh nghiệm của ta , có lẽ là được. Tuy nhiên , hầu hết là nhờ vào bản năng. Ngươi có tin ta không?”

Giọng của Aria dường như trở nên hơi khó chịu ,

Hidan no Aria 02-253

Lòng tôi đầy xấu hổ , tôi đứng thẳng người dậy , và nhẹ nhàng vỗ lên mái tóc màu hồng của cô ấy.

“Gần đây , tôi đă hoàn toàn trở nên ngu ngốc. Tha lỗi cho tôi nhé? Tôi thề--chỉ cần tôi còn sống , tôi sẽ tin tưởng cô.”

“C-chỉ cần ngươi còn sống?”

“Dù cho không có ai trên thế giới này tin tưởng cô , nhưng chỉ cần tôi còn sống , tôi sẽ đứng về phía cô.”

Tôi nhìn vào đôi mắt màu trà của cô ấy , thốt ra những lời từ tận đáy lòng...

Mặt của cô ấy vốn đă đỏ gần như cùng màu với hai bím tóc của cô ấy , nhưng vào lúc đó má của Aria...chuyển sang một màu gần giống với trái dâu chín , và thậm chí còn đỏ hơn.

Bởi vì gương mặt ngạc nhiên của cô ấy trông có vẻ hài lòng , tôi--

“Cô có cảm thấy vui không?”

“...Kinji ngốc...! Ng-ngươi...ngay cả khi ngươi đang trong Trạng thái Thức tỉnh , ngươi vẫn là đồ ngốc...đồ ngốc...!”

“Nói tôi biết đi. Tôi muốn biết cô thực sự cảm thấy thế nào.”

Tôi hỏi cô ấy điều này.

“.........Ta hơi vui một chút. Nh-nhưng chỉ một chút thôi!”

“Nếu Aria vui , vậy thì tôi cũng vui. Vậy Aria , cô sẽ tin tôi chứ?”

“....Ưưư...ưn.”

Cuối cùng , ánh mắt của Aria , như một đứa trẻ nhìn một người trưởng thành , gặp ánh mắt của tôi , và cô ấy gật đầu kịch liệt.

Có vẻ như cô ấy đă luôn cảm thấy như thế về tôi trong Hysteria Mode.

“Vậy , chúng ta có lòng tin vào nhau.”

Nghe những lời xác nhận từ tôi , tim của Aria dường như rung lên , và cô ấy đặt đôi bàn tay đang khum lại của mình lên trên ngực. 

“Vậy nên , tôi mong rằng cô có thể tin vào bản thân mình , và cho tôi biết thời điểm tấn công. Cùng bắt Durandal nào.”


Trong lúc tôi và Aria vừa tái thiết lập lòng tin nơi nhau--

Lúc này...khi Shirayuki đang thắng thế trong trận chiến của lửa đấu với băng , lần đầu tiên , cô ấy có vẻ gặp khó khăn với đối thủ của mình.

“--!”

Hơi thở của Shirayuki như sắp tắt , và cô ấy nghiến răng , lao tới trước với thanh kiếm trong tay.

  • Thump*

Đòn đánh , dưới sức nặng toàn thân của Shirayuki , cuối cùng cũng ép được Jeanne xuống đất , ngă lăn vào tường. 

Nhưng...

“Haa , Haa , Haa...!”

Shirayuki đă thực sự kiệt sức. Như để chứng minh rằng Shirayuki gần sắp hết hơi , lưỡi kiếm , ngập trong lửa , đang trở nên yếu dần , yếu dần.

“Buông kiếm đi , Jeanne--Ngươi , thua rồi.”

“Heh...hehe.”

Cùng với tiếng cười của Jeanne , không nhắm thẳng vào bất cứ ai -- Chi.

Trong chớp mắt , các mảnh băng xuất hiện quanh cô ta , di chuyển như một làn sương mỏng.

Ẩn mình trong làn sương , cô ta luồn xuống dưới Shirayuki bằng một động tác xoay.

Shirayuki cố gắng chém xéo qua , nhưng lưỡi kiếm của cô ấy , mất đi ngọn lửa bao bọc--

Va vào tường với tiếng *Kch* , và ngưng lại.

Rõ ràng là.

Shirayuki đă sử dụng hết năng lượng của mình--trong vài phút ngắn ngủi.

Aria đă đúng.

Choutei thực sự rất mạnh. Họ có sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng của con người. Tuy nhiên , họ không giỏi trong các trận đánh kéo dài.

Giống như các pháp sư trong game RPG. Những nhân vật đó có khả năng sử dụng các phép thuật hủy diệt--nhưng một khi mana của họ cạn kiệt--

“Haa , Haa...Haa.”

Shirayuki , vẫn đang nắm chặt cán gươm trong tay phải , khụyu xuống.

Cô ấy dường như mệt ngang ngửa với một người vừa chạy marathon.

Clank. Lưỡi kiếm vẫn đang dính vào tường , rơi xuống đất , và tay trái của Shirayuki lần xuống đất tìm vỏ kiếm...Chii , và vì lí do nào đó , cô ấy tra kiếm vào vỏ.

“Thật ngây thơ--đầu óc của ngươi đơn giản hệt như đá vậy. Không đánh vào người, mà chỉ nhắm vào thanh kiếm của ta. Phá vỡ thánh kiếm của ta , Durandal--là chuyện tuyệt đối không thể.”

Jeanne dường như đă lấy lại bình tĩnh , và cô ta chĩa lưỡi kiếm của Durandal vào Shirayuki.

Vẫn chưa đến lúc sao...Aria , vẫn chưa đến lúc sao?

Thời điểm mà tôi có thể tấn công , vẫn chưa đến sao?

“Ku...!”

Tôi thấy Shirayuki , dường như đang giấu bao kiếm của ḿnh phía sau lưng , nghiến răng.

Shirayuki--!

Tôi không thể đợi thêm nữa , và vào lúc tôi sắp lao ra thì Aria giữ tay tôi lại. 

“Chưa đâu , Kinji...! Shirayuki vẫn còn đủ sức cho một đòn cuối cùng...! Sẽ tốn thời gian để cô ấy có thể sử dụng năng lực của mình...và ta nghĩ...cô ấy đang tập trung sức lực ngay lúc này...!”

Aria , nói nhỏ điều này với tôi , dường như cũng đang tự thuyết phục mình bằng những lời nói đó.

Xung quanh Jeanne , người vừa giương kiếm lên , các mảnh băng lại xuất hiện một lần nữa , và chúng tiếp tục bay xung quanh cô ta.

Và , chỉ trong nháy mắt , chúng lan ra khắp phòng như một cơn băo tuyết.

Cái lạnh kinh người đó một lần nữa làm giảm nhiệt độ căn phòng xuống dưới mức đóng băng--!

“Đi nào , 'Fleur de la glace d'Orleans[5]-- trở thành mảnh vỡ kim cương , và nhảy múa--!

Đằng sau đám mây lấp lánh các tinh thể băng , Durandal , vẫn đang nằm trong tay của Jeanne , bắt đầu tích lũy những tia sáng chói lòa.

--Chính là lúc này--!

“Kinji , theo ta sau 3 giây!”

Aria hét lên , Whoosh!

Cô ấy rút hai thanh wakizashi giắt sau lưng , và lao tới , hệt như một viên đạn.

--1 giây.

Jeanne , đang chú tâm vào trận đánh với Shirayuki , quay đầu lại trong tiếng ‘Ah’

--2 giây.

“Chỉ là một Butei mà dám can thiệp hay sao!”

Jeanne bước vào trong cơn băo tuyết đang bao bọc lấy cô ta , và vung thanh kiếm theo đường chéo , nhưng nhanh hơn một chút--

Aria dùng phần mũi kiếm của mình để xiên vào đống trang phục Miko mà Jeanne đă vứt sang một bên khi năy--Pa!

Đống đồ đó , bay lên không trung , che kín tầm nhìn của địch thủ.

“--!”

Shi--!Aria tiếp tục trượt dưới sàn nhà như một trái banh , cong lại.

Jeanne vẫn chưa dừng lại.

Tuy nhiên , Aria , có vẻ như đang sử dụng kĩ thuật của Akido , đoán được động tác của đối phương và phản ứng lại.


Kch!


Dòng chảy của ánh sáng ngọc lục bảo , cuốn đống trang phục Miko--phía trên đầu Aria--vào trong lòng tử thần của nó. 

Cảnh này thực sự rất giống trong RPG.

Cô ta biến biến đống tinh thể băng lấp lánh thành một lốc xoáy , và cô ta hung dữ đẩy nó về phía trần nhà.

Cứ như có một bông hoa băng khổng lồ vừa mới mọc lên từ trên trần nhà , khiến nó hoàn toàn bị đóng băng.

--3 giây!

“Kinji , ngay lúc này! Jeanne không thể sử dụng năng lực của cô ta nữa!”

Không cần cô phải nhắc.

Tôi trượt trên đám băng trên sàn nhà , tăng tốc về phía trước.

Bang Bang Bang!

Tôi khai hỏa khẩu Baretta đă dược chuyển sang chế độ bắn ba viên của mình , thẳng vào chính giữa Jeanne.

Jeanne ngay lập tức thu Durandal lại , làm chệch hướng 3 viên đạn.

Tuy nhiên , tôi đă đoán trước được điều này. Bởi vì cô ta là một bậc thầy kiếm sĩ người có khả năng chiến đấu với cả Shirayuki.

Tôi--tiếp tục tăng tốc trong lúc trượt , chuẩn bị cho một trận đánh cận chiến với Jeanne.

Đấu súng cận chiến--Tôi đă luyện tập kĩ năng này khi còn ở trong Assault.

Chúng tôi đă phải sử dụng các lá chắn tạm bợ trong lúc luyện tập--nhưng miễn là đối phương có phương pháp phòng thủ chống đạn , kĩ thuật này sẽ hữu dụng. Nó tập trung vào việc sử dụng một loạt đạn để gây ra các tác động liên tục , áp đảo đối phương.

“Ngươi chỉ là một Butei mà thôi!”

Cùng lúc đó , Jeanne lao về phía tôi , một cách bất ngờ.

Hai lưỡi kiếm của Aria đâm thẳng tới chân cô ta.

Pa! Jeanne , đă dự đoán trước được việc này , nhảy lên tránh đ̣n đánh của cô ấy , lao về phía tôi một cách dữ tợn.

Cô ta không chỉ có khả năng dùng bản kiếm của mình làm chệch hướng đạn của tôi , mà cô ta còn xoay nghiêng lưỡi kiếm lại , nhắm thẳng vào đầu tôi.

“--!”

Loại động tác phi thường này...có thật sự là cô đă mất hết phép thuật không vậy?

Và nhát chém này nhanh hơn tôi tưởng nhiều.

Lưỡi thanh Durandal đă gần chạm đến đầu tôi--

--Thời điểm đó

Đối với tôi trong Hysteria Mode.

Mọi thứ di chuyển như đang quay chậm.

Kĩ thuật để chống lại thứ nguy hiểm này...

Vẫn còn một.

Kĩ thuật này đòi hỏi phải dùng cả hai tay.

Nhưng , tôi không thể bỏ khẩu súng đang nằm trong tay phải của mình được.

Nếu so sánh với một trận đấu cờ , khẩu súng trong tay tôi chính là phần quan trọng nhất trong toàn bộ chiến thuật của tôi.

Vậy nên với bàn tay trái không bị ràng buộc của mình , tôi--

“---!”

Bắt lấy thánh kiếm , Durandal.

--Tôi dùng kĩ thuật bắt kiếm--

--Phiên bản một tay.

Khi thanh đao tăng tốc về phía tôi , tôi nhận thấy việc này cực kì khó. Tuy nhiên , tôi vẫn xoay xở thành công.

Nhờ vào Hysteria Mode , cũng như cuộc tập huấn của Aria dành cho tôi.

“--!”

Thud--!

Jeanne , vẫn đang giữ chặt Durandal , ngă vào lòng tôi.

“...Sao lại có thể , có người như thế này chứ...”

Jeanne , nhìn thấy thanh kiếm thân yêu của mình bị kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa của tôi...như dự đoán , vẫn chưa mất đi ý chí chiến đấu của mình.

Tôi tiếp tục giữ thanh kiếm của cô ta bằng tay trái , và chĩa khẩu súng của mình vào cổ cô ta bằng tay phải.

“--Kết thúc rồi , Jeanne. Sẽ dễ dàng hơn cho chúng tôi nếu như cô ngoan ngoăn một chút.”

Tôi nói , như thể đang la rầy một đứa trẻ--

“Butei điều luật 9.”

Jeanne đáp lại.

Tôi nhìn ra xa một lúc , bật cười.

Cô ta nói đúng.

Nếu tôi muốn giữ đúng luật của Butei , tôi sẽ không thể tấn công vào cổ của cô ta.

“Ta vẫn còn nhớ. Butei không được phép giết người.”

“Haha. Cô thực sự rất thông minh đấy , tiểu thư .”

“T-Tiểu thư...?”

Tôi không chắc có phải cô ta xấu hổ trước cách gọi này không , nhưng mặt của Jeanne đỏ lên.

“Nh...Nhưng , ta không phải là một Butei.”

Cô ta nói , trong lúc tăng thêm lực lên thanh kiếm.

Dừng lại đi , tiểu thư.

Tôi đă nói với cô rồi.

Kết quả trận đấu đă được quyết định.

“Tại sao?” , có lẽ cô sẽ hỏi--

Tap! Tap Tap Tap--!

Theo sau những tiếng bước chân liên tục của đôi guốc mộc--

“Ta sẽ không để ngươi tấn công Kin-chan!”

Shirayuki la lên , chạy đến chỗ chúng tôi--chen vào giữa Jeanne và tôi , ngay vị trí của Durandal.

"--Hihi No Hotogikami[6]--!"

Lưỡi kiếm , vẫn đang được bọc trong bao , xé ra khỏi vỏ với một âm thanh gai người.

Ánh sáng đỏ lóe lên từ trong bao , và cùng với lưỡi kiếm , nó chẻ đôi Durandal.

Một vòng xoáy lửa , nhìn như một viên đạn lửa khổng lồ , bùng lên , không gì ngăn được , hướng về phía trần nhà--


Bang---!!


Lớp băng trên trần nhà vỡ tan thành nhiều mảnh , cứ như vừa bị trúng một quả lựu đạn vậy!

Fuah...Fuah...

Giữa đống mảnh vỡ đang rơi , Jeanne há hốc mồm , hoàn toàn choáng váng vì Durandal đă bị phá hủy.

“....!”

Đây là cảnh tượng cuối cùng hiện ra trước mắt chúng tôi.

Nó khiến cho Jeanne , người không thể nghĩ ra cách đối phó với tình huống hiện tại , mở to đôi mắt ngọc bích kia.

Và ngây người đứng đó.

“Durandal!”[7]

Và bỗng nhiên , một giọng nói the thé--Click!

Vang lên , cánh tay phải của Jeanne.

“Ưư--!?”

Jeanne nhìn vào tay mình , vào cái còng được làm đặc biệt cho các năng lực gia.

Tôi không cần phải nói điều này.

Đây chính là cái còng Aria đă mua trong ngày đầu tiên làm vệ sĩ của Shirayuki.

“Ngươi đă bị bắt!!”

Aria nhảy vọt lên như một con thú ăn thịt , Click! Và khóa nốt cái còng bên cổ tay trái của cô ta.

Tôi--

“Chẳng phải tôi đă nói rồi sao? ‘Sẽ dễ dàng hơn cho chúng tôi nếu như cô ngoan ngoăn một chút."

Tôi quay người lại và nhặt nửa trên của Durandal lên , đưa nó ra khỏi tầm nhìn của Jeanne , người đang trong quá trình bị Aria còng tay.

Cô ta , trái với hành vi của mình--cũng giống như Aria , một tiểu thư nổi tiếng.

Nhưng , sự tự tin đó đă khiến cô ta bị bắt.

Jeanne , ngay cả khi gần kết thúc , cô vẫn đánh giá thấp Aria và tôi--cô xem chúng tôi chỉ là ‘Butei’

Đó là lí do duy nhất dẫn đến thất bại của cô.

Bởi vì Butei ở đây là tôi trong Hysteria Mode , cũng như--Holmes đệ tứ trong lúc có cộng sự bên cạnh , Quadra Aria. Chúng tôi không chỉ là Butei.

Fu , tôi thở dài nhẹ nhõm...

Và bước tới chỗ Shirayuki , người đang nằm xuống , kiệt sức , trên đống mảnh vỡ.

Shirayuki , bắt gặp ánh mắt của tôi , nhanh chóng tra lại kiếm , hơi hoảng loạn một chút.

“Kin-Kin-chan.”

Có vẻ như việc đầu tiên cô ấy sẽ làm là xin lỗi.

Tôi giơ ngón trỏ lên , ra hiệu “ Cậu không nên nói điều đó , đúng chứ?”

“...Cảm...Cảm ơn cậu.”

Cảm ơn?

Tôi sẽ xem nó như một sự tiến bộ.

“Shirayuki. Cậu đă làm rất tốt. Lý do duy nhất khiến bọn tớ bắt được Durandal--là do sự cố gắng của Shirayuki.”

“Cậu...cậu...cậu không sợ sao?”

“Sợ cái gì?”

“Vư...Vừa năy , tớ...thứ đó, thứ như vậy...”

Shirayuki nói , đôi mắt đen láy đẫm nước mắt dưới mái tóc.

Có vẻ như cô ấy nghĩ rằng tôi sẽ kinh hăi khi nhìn thấy năng lực của cô ấy.

Haha.

Ra cô ấy lo lắng về thứ như vậy.

Tôi , cười nhạt , nói với Shirayuki , người có biểu hiện như muốn nói “Cậu không ghét tớ , phải không?”

“Sao tớ có thể sợ được chứ. Đó thưc sự là một ngọn lửa cực kì đẹp và mạnh mẽ. Nó đẹp hơn đống pháo hoa mà chúng mình đă thấy trước đây rất nhiều.”

“Kin-chan...Ưư...Uwaah...”

Shirayuki không kiềm được nước mắt , và cô ấy ôm tôi thật chặt--

Tôi ôm lại , nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô ấy.

Bất kể bao lâu , tớ sẽ ở bên cậu.

Cho đến khi cậu không còn là đứa bé mít ướt nữa.

Tớ sẽ luôn nhẹ nhàng , nhẹ nhàng...giữ lấy cậu.

Giống như khi còn nhỏ , tớ sẽ an ủi cậu , người luôn bị trách mắng vì trốn đi xem pháo hoa.

Đúng như vậy.

Trong khu vực đó , không có gì ở Shirayuki thay đổi.

Nhưng--cô ấy đă trở nên mạnh mẽ.

Đủ mạnh để phá vỡ cái lồng mà Hotagi đă đặt lên mình , đủ mạnh để vỗ đôi cánh lửa của mình , đủ manh để chiến đấu cho lí tưởng của riêng mình.

Shirayuki , thổn thức trong lúc ngước lên nhìn tôi , dường như đă bình tâm trở lại--

“Sau chuyện này...cậu không thể biến mất không tiếng động nữa đâu , Shirayuki.”

Và một lần nữa , đối diện với gương mặt của cô ấy , tôi mỉm cười.

VIÊN ĐẠN CUỐI: AI ĐÃ ĐÁNH ĐÒN KẾT THÚC?Sửa đổi

“Tôi muốn cảm ơn một người…” === Với giọng hát trầm tĩnh của Shiranui, và tiếng đàn ghi ta của tôi, lễ bế mạc Adseard, Aru=Kata, đă bắt đầu. === Trước đó, trong nhà kho dưới lòng đất, tôi, đă một lần nữa rơi vào chế độ cuồng chiến ở trước mặt Shirayuki và Aria, giống như việc tôi bị bắt buộc phải chơi ghi ta vậy.

Cảm giác như bị thúc ép trong chính âm thanh đó.

Aaa

...Làm thế nào mà tôi có thể nói ra những lời đó…

Cái gì mà ‘Cậu đừng bao giờ biến mất khỏi mình nữa nhé , Shirayuki.’?

Và còn Aria nữa, có phải như tôi nói một số thứ mà tôi không bao giờ có thể sửa lại? Làm thế nào mà tôi có thể nói ‘miễn là tôi còn sống’.

Khi tôi nhớ lại những điều này…Tôi đă chỉ muốn đi tự tử.

Nếu chỉ có vậy, ít nhất thì tôi cũng có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh… Nhưng trước mặt Aria và Shirayuki, tôi đă khám phá ra sự ngụy trang của Jeanne, nhanh chóng tìm ra cách ứng đối, và tôi còn tay không đoạt kiếm của cô ấy…

Ngay từ đầu tôi không định làm như vậy, nhưng những hành động đó vẫn quá ấn tượng.

Với điều đó, tôi lại tạo thêm lý do khiến cho Shirayuki và Aria hiểu lầm khả năng của tôi.

Sau tai nạn đó, tôi bị ngập chìm trong những lời khen ngợi kiểu như “Nếu cố gắng, ngươi có thể làm được mọi chuyện”. “Kin-chan thật sự  rất tuyệt vời”, vân vân… Chúng khiến tôi đau đớn mỗi khi nghĩ về điều đó.

Và với chuyện đó, sự nghi ngờ của Aria về việc tôi sẽ hành đồng khi bị dồn ép vào chân tường đă được xác nhận… trong đầu cô ấy

.Và, điều đó càng rõ ràng hơn ở trong những tình cảnh khó khăn với những viên đạn bay khắp nơi, và các cuộc đấu kiếm.

"Who shoot the flash..."

Thực sự, trường trung học Butei đă… quá keo kiệt với ngân sách, liệu ngân sách có thực sự quá eo hẹp để có được một ban nhạc chuyên nghiệp?

Trước đây, tôi có một cây đàn khá cũ, nhưng bây giờ, tôi đă phát luyện tập sử dụng guitar, và tôi thổi tiếng ồn của DC59 lên quá trường/ âm thứ 2. B giáng âm Bb, G tiểu tam hợp âm Gm, tiểu thất hợp âm Cm7.

Khỉ thật, thời tiết quá tốt."...Who flash the shot like the bangbabangbang'a..."

Nhịp điệu bài hát đột nhiên trở nên nhanh hơn, đồng thời, các cô gái đội cổ vũ, hai tay cầm hai quả bông, chạy lên sân khấu với nụ cười trên môi.

“Đ-đúng như mình nghĩ, điều này quá…” 

Hidan no Aria 02-271
 

Nghe giọng nói này, tôi liếc nhìn sang một bên, và tôi thấy Shirayuki, đang vô cùng xấu hổ, đứng ở lối vào sân khấu--

“A, thật là! Cậu đă ở đây rồi và cậu còn than phiền gì chứ! Đủ rồi, nhanh đi ra ngoài đi!”

Như thể là bị đá lên sân khấu bởi Aria, Shirayuki chạy lên, và đứng ở trung tâm.

Hô.Và người đang đỏ mặt đứng cạnh Shirayuki và giơ cao hai quả bông của cô ấy lên, chính là Aria.

Đội cổ vũ được chỉ đạo bởi người có hệ thần kinh vận động tốt nhất là Aria, cùng với người mà Aria cực lực đề cử, Shirayuki được chọn tham gia vào phút cuối. Bởi vì ủy ban trù bị chiếm vị trí thứ nhất trong tâm trí Shirayuki, lời đề nghị này dường như được  chấp nhận một cách khá dễ dàng.

Lúc đầu, tôi có một chút lo lắng về Shirayuki, không biết liệu cô ấy có thể  biểu diễn tốt hay không khi đó là lần đầu tiên của cô ấy. Tuy nhiên, khi cô ấy ở trên sân khấu, thật không hổ là một học sinh danh dự, cô ấy đă trình diễn một cách hoàn hảo các động tác nhịp điệu trước mặt khán giả

.Mặc loại quần áo này trước mặt nhiều người khiến khuôn mặt cô ấy căng cứng và cực kỳ xấu hổ, nhưng mà Shirayuki, may mắn của cậu thực sự quá tệ khi cậu trở thành mục tiêu của Aria.Nếu cô ấy đă nhắm vào cậu,cậu sẽ không bao giờ thoát khỏi cô ấy. Cô ấy giống như một cái nam châm điện…được nối liền với một nhà máy điện vậy.

"Each time we're in frooooooooont of enemies! We never hide'n sneak away!"

Đối với Shirayuki, có thể có được dũng khí để xuất hiện trước mặt nhiều người như này, đều là do cuộc chiến.

"Cô đă rời khỏi trường một mình, và sau đó cô còn sử dụng chiêu thức bị cấm. Nếu cô đă vi phạm một lần thì cũng không có gì khác biệt nếu cô làm thêm vài điều cô muốn"!

Cô ấy được khuyến khích theo cách này bởi Aria, và cô ấy đă không thể kiềm chế, đồng ý tham gia đội cổ vũ.

Cho dù người khác nói thế nào, tôi cho rằng đánh bại Ma kiếm là một kinh nghiệm quý giá đối với cô ấy. Well, có thể hiện tại cô ấy chỉ đang nhảy cổ vũ mà thôi, nhưng Shirayuki, tôi rất rõ ràng.

Cậu không còn là ‘cá chậu chim lồng’ nữa rồi.


Cậu có lẽ chỉ có thể bay gần tổ, nhưng cậu đă là một con chim có thể sử dụng đôi cánh của mình để bay--đúng vây, mmm, một con hạc. Cậu đă biến thành một con hạc mào đỏ. 

Lý do mà tôi nghĩ về những điều trên, là bởi vì tôi không muốn nghĩ về chế độ cuồng chiến--

Hai "ngọn" Fuji hùng vĩ… đang rung chuyển…  dữ dội…!

K-không ổn.Tôi sẽ chuyển đổi mất.Nhưng, tôi không thể.Tôi đang ở phía trước đám đông, tôi không thể liếc mắt đi nơi khác như trong các buổi luyện tập.

Tôi phải tìm một cách!

Tôi quay sang nhìn về phía Aria, bên cạnh Shirayuki.--

Một sự giải vây.

Những "ng̣ọn núi" sẽ chỉ đứng yên một chỗ, không di chuyển đi đâu cả.

Nhưng tôi vẫn không thể bất cẩn

.Nguy hiểm vẫn chưa đi qua.Bởi vì Aria quá mức thấp bé nên quần áo của cô ấy hơi rộng một chút.

"Núi lửa" có ở khắp mọi nơi mà tôi nhìn thấy. Điều đó rất có thể khiến tôi rơi vào tình huống còn nguy hiểm hơn nhiều so với lúc ở nhà kho dưới lòng đất. Nếu tôi tiến nhập vào trạng thái cuồng chiến ở một nơi có nhiều cô gái như ở đây, đó sẽ là dấu chấm hết cho tôi.

Tóm lại, tôi cần nghĩ về một cái gì đó.

Hmm.

Well, một vài điều có thể đă xảy ra dưới mặt đất, nhưng trường trung học Butei đă không bị thổi bay và chúng tôi đă an toàn quay về tham dự lễ bế mạc Adseard… Hmm.

"...Who flash the shot like the bangbabangbabang'a..."

Đúng rồi, Jeanne. Jeanne d'Arc đệ thập tam.Theo lệnh từ cảnh sát và cục Butei Tokyo, cô ta là người đầu tiên bị thẩm vấn bởi Tsuduri-sensei từ Dagula.

Lúc chúng tôi giao Jeanne, người đang giữ thái độ im lặng, cho Tsuduri, Tsuduri nói “Cô ấy vẫn có vẻ rất im lặng ,” với một nụ cười khiến tôi lạnh đến tận xương… Kiểu cười đó… đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó.

"... người đó là ai, tôi muốn ôm chặt lấy cơ thể đó..."

Pa! 

Cùng lúc, các cô gái ném quả bông của họ lên trời, và không khí trong hội trường nóng lên.

Trong tay của họ là súng , lúc trước được giấu bên dưới váy. Và cũng giống như lời trong bài hát của họ, họ bắn chỉ thiên. Và tôi không chắc liệu hành động đó là do kế hoạch của họ, hay là bởi vì họ cảm thấy bị kích thích, nhưng chuyện này đă đi xa hơn rất nhiều so với trong các buổi diễn tập.

Aaa... Đó là lý do tại sao tôi nói, đừng tổ chức loại lễ hội này.

Mục đích của lễ hội này là làm cho hình ảnh của Butei, trong mắt người dân, tốt hơn, đúng không?

Tôi chỉ hy vọng rằng người quay phim sẽ cắt bớt cảnh này trong quá trình biên tập

Cuối cùng--

Các cô gái vây quanh Aria và Shirayuki, và bọn họ h́nh thành nên một đội h́nh như trong thể dục dụng cụ.

Hoa giấy, được gắn ở phía trên sân khấu, được thả rải rác khắp xung quanh các cô gái--

"It makes my life change at all dramatic!"

Cùng với điều này, Adseard đă kết thúc.

Bởi vì đă nỗ lực thực hiện các động tác cổ vũ nhịp điệu Aru=Kata, Shirayuki đang thở dốc, cùng với một nụ cười sáng rỡ không chút bối rối với đám đông.Hoa giấy rơi khắp mọi phía xung quanh, như thể đang chúc mừng cho cô ấy bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

… Tại sao bữa tiệc chúc mừng lại được tổ chức tại nhà hàng gia đình?

Buổi tiệc đầu tiên chúc mừng chúng tôi, những người trong ban nhạc, được tổ chức tại đây. Không phải các nữ cổ vũ viên sẽ đến câu lạc bộ Estella ở Odaiba à? Hai người mau ra khỏi đây và đi qua đó.

Tuy nhiên, sự phản đối của tôi là vô nghĩa, như thường lệ.Vì vậy, đă có một buổi tiệc chúc mừng thứ hai được tổ chức, những người tham gia là Shirayuki, Aria và tôi. Buổi tiệc đă được tổ chức tại nhà hàng gia đình duy nhất trên đảo học viện, Roxi.

Bởi vì chúng tôi đă bắt được Ma Kiếm, giải oan cho mẹ của Aria vốn được cáo buộc là Butel Killer--Bản án của Kanzaki Kanae-san đă được cắt giảm rất nhiều, nên Aria vui mừng khôn xiết, và cô ấy thông báo “Ngày hôm nay cứ để tôi!” Đây có lẽ là điều duy nhất có thể hiểu là tốt đối với tôi, nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng là quý tộc. Cô không thể chọn một cửa hàng tốt hơn ở đây à?

Tuy nhiên, nếu tôi thực sự nói ra điều đó, cô ấy chắc chắn sẽ khoan một lỗ trên người tôi, vậy nên tôi chỉ lựa chọn loại bít-tết bò đắt nhất khi gọi món ăn để thể hiện sự bất măn của tôi.

Sau khi tất cả chúng tôi đă gọi món xong, và dùng khăn lông ướt lau tay của mình…

Tôi nhận ra rằng Aria và Shirayuki có một chút kỳ lạ.

Bọn họ nhìn nhau, và bọn họ có vẻ như muốn nói điều gì đó, nhưng không người nào trong bọn họ có thể mở miệng.…

Bầu không khí kiểu gì vậy.

“V-về điều đó”.

“V-về điều đó.”

Shirayuki và Aria mở miệng cùng một lúc.

“A, cậu trước đi.”

“Không. cậu cứ nói trước đi.”

“… Các cậu có muốn tôi rời đi chỗ khác không?”

Tôi nói với Shirayuki, đang ngồi cạnh tôi. Cô ấy lắc đầu dữ dội, và sau đó cúi đầu xuống.

“Ưm, đ…điều này, tôi muốn Kin-chan cũng nghe điều này. K… không có gì quan trọng đâu, nhưng tôi có một số điều cần nói với Aria.”

… Cô ấy muốn tôi nghe một chuyện gì đó, và đó cũng là chuyện cô ấy định nói với Aria?

“Về chuyện đó…  lúc Kin-chan bị cảm lạnh… mình đă nói dối.”

“Nói dối?”

“Yeah… ừm… thuốc của Kin-chan đă không được mua bởi… mình.Lọ thuốc đó  là… do Aria đă đặt ở đó, đúng không ?”

Huh,

Ngay lập tức,lọ thuốc mà tôi đă dùng lúc tôi đang có một cơn sốt…

Người đă đặc biệt mua giúp tôi ‘xi-rô sâm tố nữ đặc biệt’, người đă lặng lẽ đặt nó trên cửa…

“Người đó, là Aria?”

…Nhìn vào Aria, người đang ngồi im lặng, có vẻ như Shirayuki đang cảm thấy vô cùng có lỗi.Aria, nhìn Shirayuki đang trong trạng thái đó, liếc đôi mắt màu hoa trà của cô ấy sang một bên, nhìn vào mặt tôi.… Phản ứng này nghĩa là gì vậy?

“M-mọi chuyện ra là như vậy à?”

Aria dường như vô thức đặt hai tay cô ấy về phía sau đầu của cô ấy, nghiêng hẳn người về phía sau.

Và mặt cô ấy, lập tức đỏ lên một chút, liếc nhìn tôi một lần nữa.

Ah.

Tôi lập tức nhớ lại, khi mà chúng tôi ở trong cuộc cãi nhau trên mái nhà, Aria nói..

.“Một quý tộc không khoe khoang thành quả của mình. Bởi vì điều đó quá khó coi. Ngay cả khi những thành quả đó bị người khác cướp mất."

”Mọi chuyện …nghĩa là như vậy à?“

Nghe cô ấy nói rằng ‘có chuyện’ cô cần phải nói, tôi đă nghĩ về điều gì thật sự quan trọng , cậu thật sự đă làm tớ lo lắng vì những thứ không đâu đấy.

Cô ấy không phủ nhận điều đó, vậy nên tôi đoán người đó thực sự là Aria.

Vậy có nghĩa là, tại thời điểm đó, người đă nhẹ nhàng kiểm tra nhiệt độ cho tôi, là Aria?

Tuy vậy, Aria đặt ngón tay của cô ấy lên cằm của Shirayuki, đẩy cô ấy trở lại.

“Tôi không để ý đến chuyện đó. Được rồi, cô đă làm quá lên rồi và chuyện đó đă xong. Sau đó, là lượt của tôi.”

“Mm, mm.”

Việc này trông giống như hai người họ, trước khi đến đây, đă chuẩn bị để nói ‘chuyện gì đó’ với nhau.

“Khụ, khụ.”

Aria hắng giọng, và chỉnh lại tư thế của mình. 

--Shirayuki. Hăy trở thành nô lệ của tôi!”

Whoosh!

Ngón tay của cô ấy chỉ về phía Shirayuki, những lời của Aria--làm Shirayuki, tôi, và cả những chàng trai đang ngồi trong những gian hàng bên cạnh chúng tôi, đóng băng.Ah, hey, đừng nhìn sang phía bên này. 

“Cảm ơn Shirayuki.”

Còn cậu, Aria.Cậu thậm chí không cho bất cứ ai có đủ thời gian để  găi đầu mình truớc khi cậu kết thúc những gì cậu đang nói.

"Về nguyên nhân mà chúng ta có thể bắt được Ma Kiếm, 30% là do cậu. 40% là do tôi, và 20% là do Reki.”

… Cái gì?

“Sau trận chiến này, tôi đă hiểu. Chiến đấu với Ma Kiếm, Jeanne d’Arc--nếu chúng ta tách ra và chiến đấu một đối một, chúng tôi chắc chắn sẽ thất bại. Sức mạnh tổng hợp của cả ba chúng tôi cuối cùng đă đánh bại được cô ta.

Điều này, tôi đă nhận ra.

”Tôi đă muốn cô nhận ra điều đó từ rất lâu rồi ấy… Nhưng mà này, tôi cũng là một phần trong nhóm ba người, đúng không?“

Lý do mà chúng ta có thể đạt được chiến thắng chính là vì đă làm việc theo nhóm.

Ngay từ đầu, tôi--không quan tâm kẻ thù là ai, tôi có thể tự mình giao chiến với mọi kẻ thù, với một người cộng sự có thể cho phép tôi sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình. Nhưng trên thực tế… vẫn có những kẻ thù mà chúng tôi không thể đánh bại chỉ với hai người. Điều đó có nghĩa là, nếu chúng ta có ai đó có năng lực đặc biệt, chúng ta sẽ ổn. Đặc biệt là cậu, Shirayuki, một người bạn đồng hành người có một năng lực mà tôi không có.

Ô.

Bạn đồng hành, hử?

Nó trông có vẻ như là [Aria]-san cũng đă học được một điều gì đó có ích ở trường của của chúng ta

Nhưng Shirayuki, người cô ấy đang chỉ vào, đang thì thầm“N-nô lệ… làm sao tôi có thể làm được loại chuyện như vậy… nhưng nếu là nô lệ của Kin-chan…” những điều kiểu như thế, và cô ấy không có vẻ như đang lắng nghe.

“Bây giờ, giao ước của chúng ta đă hoàn thành, nhưng từ lúc này, cậu nên hành động cùng với Kinji! Sau này, chúng ta sẽ làm mọi thứ cùng nhau như là một nhóm, huấn luyện khả năng phối hợp nhóm của chúng ta! Đây, đây là ch́a khóa phòng Kinji! Sau này, cậu có thể đến bất cứ lức nào mà cậu muốn!”

“Cảm ơn Aria! Cảm ơn Kinji!”

"OOOOOOII!"

Nhìn thấy Aria thả chìa khóa vào túi áo trước ngực của Shirayuki với tốc độ không phải của con người, tôi ngă khỏi chiếc ghế của mình với một tiếng uỵch.

“Không được, không được, điều đó là không thể! Đó là ký túc xá nam.”

“Có điều gì không đúng à, nô lệ số 1?”

Cậu! Không, cả hai người! Không bao giờ nghe tôi nói… Nếu các người lắng nghe tôi, tôi sẽ vô cùng hạnh phúc…

"Liệu cô có thể suy nghĩ lại?”

Âm lượng giọng nói của tôi đột nhiên nhỏ lại, lý do là, Aria đang rút hai khẩu súng của cô ấy ra giữa câu nói của tôi.

Tại thời điểm đó, cô phục vụ vừa mang ra thức ăn mà chúng tôi gọi, hơi sợ hăi.Nước khoáng, và một suất bít-tết bò. Trà Oolong và risotto(  Risotto  là một món cơm Ư nấu với với nước dùng chứa nhiều kem. Nước dùng có thể làm từ thịt, cá hoặc rau củ. Nhiều loại risotto có phô mai Parmesan, bơ và hành tây.).Và còn thêm Coca-cola và peach-bun-don… Cái quái gì thế? ai đă gọi thực đơn này, bước ra khỏi đây!(  Peach: đào; bun: bánh bao nhân nho hoặc bánh ngọt  don: người quý tộc hoặc quý phái. Không thấy có món nào tên như thế này, đây có thể là cái tên do Aria nghĩ ra để gọi một món ăn bình thường để thể hiện mình là quý tộc nên anh Kinji mới cáu lên.)

“Tốt rồi! Với sự ra đời của nô lệ số 2, cạn lyyyyyyy!”

“Cạn ly! … Tôi rất hạnh phúc! Tôi thật sự rất hạnh phúc! Chiếc chìa khóa này… là minh chứng cho tình yêu của tôi và Kin-chan".

Tôi, nô lệ số 1, dưới sự cổ vũ của Aria, người đang vui đến nỗi nhắm tịt mắt lại, và Shirayuki, người đang rơi nước mắt vì niềm vui, đă hoàn toàn bị nắm mũi dắt đi.(  nguyên văn là ‘had been completely taken advantage of.’ Tớ thấy dịch là ‘bị nắm mũi dắt đi’ ><.)

Aaa, thôi thì…

“Sao cũng được!”

Cứ như thể cố gắng cạn chén cho chất lỏng trong cốc trào ra ngoài, chén của tôi chạm mạnh vào chén của bọn họ.

Bởi vì chuyện đó, hai thực thể gây rắc rối này vẫn tiếp tục đi vào và đi ra nhà của tôi.

Ngay sau khi rời khỏi nhà hàng gia đình, Shirayuki mang tất cả mọi thứ cô ấy có thể cần dùng đến đến phòng của tôi, và Aria thì đang xem tập phim thứ hai của the animal space fantasy special, reo lên một cách vui vẻ “Thật~dễ~thương~! Kinji, nhìn đi, nhìn đi! Đó là một đàn rái cá!” Trong lúc nhảy lên và nhảy xuống trên ghế sô pha của tôi.

Giày của cô ấy bị ném ra một cách cẩu thả xung quanh cửa ra vào. Cũng như đôi vớ đen của cô ấy bị bỏ mặc trên sàn nhà.

"Ê, cô không quên rằng đây là phòng của tôi đấy chứ, Aria-san?“

"Aria, về tính toán vừa rồi của cô lúc ở nhà hàng gia đình."

Một cách không hài lòng, tôi ngồi xuống bên cạnh Aria, người đang nhảy kênh để bỏ qua quảng cáo

.“Cái gì vậy?”

“Tôi muốn nói về việc cô tính toán tỷ lệ nguyên nhân của việc tại sao chúng ta bắt được Ma Kiếm. Cậu có 40%, Shirayuki là 30%, và Reki là 20%... Có nghĩa là, tôi có 10%.”

Tôi than phiền.

“Ngươi chỉ có ích vào lúc cuối.”

Aria tiếp tục nhấn bộ điều khiển, thậm chí còn không thèm nhìn tôi trong lúc trả lời.

“…Sau đó tôi thực sự cảm thấy muốn vô hiệu mối quan hệ của chúng tôi như là những cộng sự.”

“Tuy nhiên, sau đó ngươi đă khá cool đấy, ngươi biết không?"

Aria, người vừa cực kỳ vui vẻ khi xem những con rái cá, quay đầu cô ấy lại…

Pa.

Và nháy mắt.

Cô, cô…Chỉ quay lại như vậy và nháy mắt một cách nhẹ nhàng với tôi

Như thế là phạm luật.

Cách đó quá dễ thương.Tôi cảm thấy như là trái tim của tôi bị bắn trúng bởi một mũi tên mini.

“Cộng sự-san, ta đă dừng theo dõi TV vì ngươi, vậy nên hăy cẩn thận lắng nghe, được chứ? Ngươi… có cùng đẳng cấp với Shirayuki. Tính chính đang rất khác so với thời gian qua, nhưng ngươi, đối với ta, có một năng lực cần thiết cho tất cả những người mang trong mình dòng máu của Holmes. Sau trận chiến vừa rôi, ta một lần nữa thừa nhận điều này. Đó là lý do tại sao, bổ khuyết cho những điều ta thiếu, ngươi là--”

Aria ngồi trên ghế sô pha, quay sang đối mặt với tôi.Có vẻ như, trước khi nói câu cuối cùng, cô ấy muốn ngồi ngang tầm với tôi.

“--một người quan trọng với ta.”

Đôi mắt hoa trà của Aria, nhìn thẳng vào tôi--khiến tôi không nói nên lời.

Cô... đang tự cho mình là trung tâm, đúng chứ?

Nhưng, tôi, ngay lúc này, cảm thấy rằng không có cách nào để tôi có thể kháng cự. Bởi cô gái nhỏ bé đang ngồi trước mặt tôi… Khỉ thật,  tôi như vậy là bởi vì cô ấy quá dễ thương, phải không nhỉ?

K-không, điều đó không đúng, Kinji.

Điều này là bởi vì tôi không thể từ chối một đứa trẻ.

Yeah, nhất định là như vậy.

“CÔ VỪA NÓI CÁI Gì?!” 

Từ phía sau chúng tôi, một giọng nói cuồng loạn vang lên.

--Ôi, ôi, chết tiệt!

Mặt tôi tái đi và tôi nhìn lại.

Phía sau chiếc ghế sô pha,

"‘-là một người quan trọng với tôi’!Ý cô là gì !”

Tôi không cần phải nói điều này, nhưng đó là một Shirayuki đang điên cuồng.

T-tôi nói rằng điều này thực sự đáng sợ, Shirayuki!

Đôi mắt đó cứ xoay tròn như thế, tôi thậm chí không thể nói cô ấy đang tập trung nhìn vào cái gì?

Cậu đang nổi điên lên vì cái gì chứ ??

Ít nhất cậu cũng nên nói cho tôi biết điều đó, cậu biết đấy! Vì sự an toàn của tôi!

“Tôi cảnh cáo cậu! Aria!”

“Cái… cái  gì vậy! Cái quái gì làm cậu giận thế!"

Aria không thể không rút lui trước khuôn mặt như bị quỷ ám của Shirayuki.

Shi.

Aria bước hụt chân, và cô ấy ngă xuống đất.

“ Đừng nghĩ rằng cậu đă thắng! Tôi-tôi-tôi cũng đă h-hôn Kin-chan--!”

Shirayuki vung thanh katana của cô ấy, thứ vừa đột nhiên xuất hiên trong tay cô ấy, nhảy lên ghế sô pha, chém xuống về phía Aria

“C-cô vừa nói cái gì!?”

Aria, đột nhiên nghe về chuyện nụ hôn một lần nữa, đỏ mặt giận giữ, lăn sang một bên, tránh đ̣òn tấn công của Shirayuki.

RRắc!

Aaa, cái bàn lại bị phá hỏng một lần nữa…

“Ḥa! Tôi nói đó là một trận chiến! Chúng ta! Trong trái tim của Kin-chan! Vị thế của chúng ta là ngang nhau! Tôi, sau này! Chỉ cần tôi đi trước cô một bước là ổn! Đó là cách của tôi!”

Shirayuki hét lên những lý do không đâu, và bắt đầu vung thanh kiếm của cô ấy xung quanh.

RC! Rắc!

Cô ấy lại một lần nữa phá hỏng những đồ nội thất mới mà chúng tôi đă mua.

“Ah, hey, nô lệ #2! Cậu chỉ là một tên nô lệ,và cậy dám làm điều này với chủ nhân của mình hay sao?Mmau bình tĩnh lại!”

Aria, đang liên tục tránh né các cuộc tấn công của Shirayuki.

Cuối cùng--

Bang!

Sau khi bắn một phát cảnh cáo, cô ấy tạo ra một cái lỗ đen ngòm trên trần nhà với khẩu Colt M1911 của cô ấy.

Tôi xin lỗi, những người hàng xóm của chúng tôi, tôi thật sự rất xin lỗi.

“C-c-cô chỉ là vợ bé--Cô vẫn c̣òn không thấy xấu hổ sau khi đánh cắp người đàn ông của tôi!”

Shirayuki hoàn toàn không bị đe dọa.

Đôi lông mày của cô ấy, ở phía dưới viền tóc ngang trán gọn gàng trang nhă, đă hoàn toàn giương lên, và cô ấy lao về phía Aria.

Aaah, tôi kkhông thể.

Tôi không thể dừng điều đó lại được nữa.

“Kinji! Ngươi đă hôn Shirayuki như thế nào! Ngươi,ngươi,ngươi đă làm loại hành động như vậy với khách hàng của ngươi à!? Ngươi là một Butei vô liêm sỉ! Nghĩ ra cái gì đó để ngừng cô ta lại đi!”

Ôi, Aria.Khiến cho nô lệ số 2 nổi điên lên là cô mà.

Mà sao cũng được, vì sự an toàn của bản thân tôi, trước khi cơn thịnh nộ của cô ấy hướng về phía tôi, tôi sẽ phải thoát khỏi vu nữ có vũ trang.

Nghĩ theo hướng đó, tôi bước đi…

Xuyên qua phòng khách, ra ban công.

Click.

Đó là một cabin chống đạn.

“Hậu quả thì mấy người tự lo đi!”

Trong những ngày này, tôi đă học được một điều.

Quadra Aria. Vu nữ có vũ trang Shirayuki. Nếu là chuyện có liên quan đến cả hai người, thì chỉ có chế độ cuồng chiến đáng ghét của tôi có lẽ có thể xoa dịu tình hình.Cho dù thế nào đi nữa, nếu tôi cứ liên tục trốn tránh và không vào trạng thái cuồng chiến, cộng với việc tiếp tục làm nhiệm vụ với họ, dù tôi có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ.

Nếu như tình hình thực sự trở nên xấu đi...

Sau đó tôi sẽ cần phải vào trạng thái cuồng chiến một lần nữa.

Nhưng vẫn c̣òn rất nhiều vấn đề.

Chế độ cuồng chiến là một cái gì đó không thể  kích hoạt bởi chính mình.Anh trai tôi có thể... nhưng phương pháp đó quá khó khăn đối với tôi.

Và sau đấy cũng là vấn đề.Các cô gái có thể thích tính cách mới của tôi, và nó sẽ trở thành một ṿòng luẩn quẩn, làm cho tôi liên tục vào trạng thái cuồng chiến, giống như lúc ở trường trung học.

Nhưng vấn đề lớn nhất là, sự kích thích tâm sinh lí( không phải kích thích tình dục) chính là chìa khóa kích hoạt trạng thái cuồng chiến của tôi,bất kể thế nào, tôi cũng không thể để lộ ra điều đó.

Aah, thật là...

Có quá nhiều vấn đề, tôi thực sự không biết phải làm gì.

Bất cứ điều gì cũng được, một cách để giải quyết những vấn đề này..Tôi sẽ đợi đến lúc tiến nhập vào trạng thái cuồng chiến để suy nghĩ về nó

.“Kinji! Đến đây giúp ta! Hoặc nếu không--”

À mà, điều mà tôi cần phải làm ngay bây giờ là--

“Ta sẽ khoan một lỗ trên người ngươi!”

Tôi phớt lờ giọng nói lanh lảnh của Aria.

Cót két.

Tôi mở của cabin với tiếng ồn đó.

Và một lần nữa, tôi nên cầu nguyện.

Tôi hy vọng rằng khi ngày mai đến, tôi vẫn còn sống.    


     

Chuyển tiếp: Go for the nextSửa đổi

Thông thường, một người xây nhà ở nơi tạo cho người đó cảm giác yên bình phải không?

Nhưng phòng tôi, nơi mà Aria có thể ra vào một cách tự do, Shirayuki thì thích làm việc nhà. Họ làm cho ngôi nhà trở nên cực kỳ nữ tính, nó khiến tôi khó chịu.

Tôi không thể chịu được nữa. Làm ơn tha cho tôi đi.

Tình trạng này làm cho tôi, muốn đến trường và không muốn trở về phòng nữa. Sau buổi học hôm nay, chúng tôi - đại diện cho những kẻ lười biếng - Muto, Shiranui và tôi ngồi trong phòng tự học và đánh bài.

Sau 7:00 tối đang chán nản vì Mutou cứ liên tục thắng ( nhưng có lẽ cậu ta không gian lận đâu phải không ) thì điện thoại của tôi reo lên.

Tôi tự hỏi liệu đó có phải là Aria, nếu vậy tôi sẽ không nghe máy, tuy nhiên con số hiện lên có đầu là 03. Đây không phải số di động. Vậy thì là ai nhỉ?

“Xin chào”

“Kinji? Ngươi đang ở đâu?”

À, đó là Aria.

"Chuyện tôi đang ở đâu không quan trọng. Có vấn đề gì sao?"

“Đến đây nhanh. Ký túc xá nữ phòng 1011.”

“Tôi không muốn đến ký túc xá nữ.”

“Im miệng! Nếu ta nói đến thì hãy đến ngay đi, hoặc ta sẽ khoan một lỗ trên người ngươi!"

Click.

Cô ấy còn không để cho tôi kịp nói gì.

Và cô ta tắt máy đi.

Vì vậy, tôi miễn cưỡng..rất miễn cưỡng, đến phòng 1011 của ký túc xá nữ.. và thấy rằng cửa không khoá.

Ở ký túc xá nữ tỷ lệ ở phòng đơn cao hơn so với ký túc xá nam, tôi đoán nó được áp dụng cho trường hợp này.

Dù sao, phòng của Aria ở đâu?

“Này Aria, tôi ở đây.”

“Ngươi đến trễ. Tuy vậy ta sẽ tha thứ cho ngươi hôm nay”

Khi bước vào tôi nhận ra Aria đang mặc một bộ đồng phục thủy thủ và chạy ra khỏi phòng thay đồ.

Và đột nhiên cô ấy nắm lấy bàn tay tôi.

“Á, này, cô làm gì vậy?”

“Đến đây.”

Bị kéo vào trong phòng khách, tôi—

“Uu..?”

Bị choáng ngợp bởi quang cảnh trước mắt tôi.

Dưới ánh sáng của những cây nến màu hồng, có vô số bộ quần áo nằm rải rác xung quanh.

--Và một số kiểu quần áo trông cực kỳ thái quá.

Có một bộ đồ maid, một bộ đồ Miko, giống như bộ mà Shirayuki mặc. Một bộ đồng phục tiểu học, một và phụ kiện tai mèo và đuôi. một cái balo với một cái kèn trong đó. Một thứ gì đó... tôi đoán rằng đó là một chiếc pansu. Và một số thứ khác nữa.

"Kinji, bộ nào đẹp hơn."

"Bộ nào...? Cô đang nói gì vậy?

“Mmm, bởi vì, Kinji, ngươi cứ sống như một khúc gỗ vậy. Ta đang hỏi ngươi muốn ta mặc bộ cosplay nào?”

Hoàn toàn bị choáng ngợp bởi bầu không khí ở đây, tôi không thể nói gì được.

Đôi mắt của Aria nheo lại, và với một bước, 2 bước, cô ấy bước tới tôi.

“Này!”

Chân của Aria đang đi một đôi vớ cao cổ màu đen, bước đi trên ngón chân tôi, Thud!

Và đẩy tôi, đang đứng đó, choáng váng—

Pomf.

Và tôi bị đẩy lên giường.

“Kinji?”

Nhanh chóng, Aria ngồi bên cạnh tôi như một đứa trẻ, và đột nhiên,

Cô ấy nằm sát vào người tôi!

Tôi thậm chí còn không có thời gian để phản ứng với việc này.

--Tôi sắp biến đổi—cái cảm giác không thoải mái này, chỉ diễn ra trong một lúc.

Quần áo của cô ấy ép lên mặt tôi, và cảm giác của bộ ngực mềm như kẹo bông đi cùng với nó. Trải dài phần eo, mang theo cảm giác cực kỳ thoải mái. Tôi bị bao bọc bởi hương thơm dịu dàng, nữ tính đó.

Trong vài giây, tôi đột nhiên thay đổi.

Tôi bước vào trạng thái Hysteria.

“!”

Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ thoáng xuất hiện trong đầu tôi.

Và thời điểm đó, máu tôi bị đóng băng trong tĩnh mạch.

Nói như thế này là cực kỳ vô duyên, nhưng ngực của Aria không thể lớn như thế này được. Cô ấy có thể đang mang miếng lót, nhưng tôi đã bị bộ ngực đó đè lên mặt rồi nên tôi biết rất rõ.

Và cái này, cảm giác này là của một cô gái khác mà tôi biết rất rõ!

Phải chính là cô ta--!

“—Riko—“

Tôi gọi một cách êm ái.

“Bingo! Mình đã làm được. Mình đã làm được! Ki-kun đã đi vào trạng thái Hysteria! Cậu ấy đã lấy lại được năng lực!”

Aria vẫn ở đây, nhưng giọng đó là của Riko. Cùng với tiếng *Pa*, phần thân cậu ấy duỗi thẳng.

Haoru của cô ấy lắc lư dưới đồng phục, và cùng với việc đặt tay phải dưới mặt mình, cô ấy đặt tay trái lên một trong hai đuôi tóc của mình…

Shiiiii,pa.

Cô ấy xé lớp trang điểm đặc biệt khỏi mặt và tháo rời hai đuôi tóc màu hồng.

Và dưới lớp mặt nạ đó, đúng như tôi nghĩ—

“Đây là Riko! Hehe! Tớ đã trở lại!”

Riko.

Cô ta đã giết anh trai tôi, lắp bom lên xe đạp tôi và chuyến xe buýt của Butei High - trong lúc máy bay bị cướp, chúng tôi đã chiến đấu với cô ta... Lupin đệ tứ - Mine Riko Lupin - "Butei killer"

Tại sao cô ta còn quay lại đây--!?

Đôi mắt của Riko sáng lên, nhắm lại, và cùng với tiếng “Shh” cô ta tháo bỏ bộ tóc giả quăn dài màu mật ong.

“Ki-kun, làm ơn cứu Riko.”

--Thud. Tim tôi đập kịch liệt.

Cái tôi trong trạng thái Hysteria.

Sẽ là bất khả thi chống lại việc tôi giúp đỡ con gái.

Nếu chúng tôi gặp hoàn cảnh khó khăn, và một cô gái đang gặp nguy hiểm cầu xin giúp đỡ, thì tôi chắc chắn sẽ làm như cô ta nói, tôi sẽ làm tất cả.

Riko chắc chắn…biết về việc này, đó là lý do tại sao cô ta nói vậy.

“Cậu biết không, Riko đã dành rất nhiều nỗ lực để học hai trường—nhưng bởi vì Aria và Ki-kun, mình đã bị đuổi khỏi I-U, cậu biết không? Hmm.”

Đuổi khỏi I-U…?

“Riko có một vài việc cần Ki-kun giúp. Vậy hãy sẵn sàng, đây là lần đầu tiên Riko dùng phương pháp mẹ dạy để khiến cho con trai lắng nghe mình, cậu biết đó. Sau đó, cậu sẽ mua cho Riko những thứ dành cho khách hàng, một chiếc kẹo, phần thưởng ngọt ngào, được chứ. ?”

Riko thở một cách hào hứng, nó giống như là một con thú có một cái gì đó nóng bỏng trộn lẫn bên trong, và cậu ấy tháo cà vạt của tôi.

Trong hoàn cảnh này, điều cô ta nói ra hoàn toàn rõ ràng.

Tôi phải làm gì?

Riko—khuôn mặt trẻ con đó tiếp cận mặt tôi, và cậu ấy dùng đôi môi say đắm đó—để nói… “Ki-kun, chúng ta sẽ làm việc đó chứ?”

Mình phải làm gì,Kinji?

Hidan no Aria 02-271

Lời tựaSửa đổi

Đen và dài là những gì mà mọi người mong muốn ở một mái tóc.

Thật là một khoảng thời gian khá dài để chờ đợi tập 2 Hidan no Aria, và Hotogi Shirayuki đã được thể hiện hết về mọi mặt!

Shirayuki là một Yamato Nadeshiko thuần khiết, ngoan ngoãn và dịu dàng, nhưng nếu các cô gái tiếp cận Tohyama Kinji, cô ấy sẽ hóa thành một Miko ma quỷ có vũ trang, vung thanh nihontou của cô ấy, [1] Thật … phiền toái.

(E hèm.)

Tuy vậy, sự hài hước/ vui nhộn của Shirayuki bị trói buộc bởi một xiềng xích vô hình thứ mà được đề cập trong câu chuyện này.

Tôi hy vọng tất cả mọi người có thể bảo vệ cô ấy để Shirayuki có thể dần dần trưởng thành…

“Nhưng mà”

Cô ấy chắc chắn là rất đáng sợ, đúng không? Tin tôi đi, tôi biết điều đó (T_T).

Vậy nên… Hy vọng rằng tất cả mọi người ở đây đều yêu quý Shirayuki, tất nhiên, bao gồm cả khi cô ấy ở trong trạng thái Kuroyuki ! [1]

Chỉ như vậy thì chúng ta mới có thể gọi đó là tình yêu !

Tình huống lần này cho thấy Kinji và Aria, một bộ đôi cao và lùn, cho phép Shirayuki sống chung với họ để bảo vệ cô ấy.

Aria và Shirayuki giống như lửa và băng, và việc bọn họ chiến đấu với nhau mà không quan tâm đến thời gian hay địa điểm là một mối phiền toái lớn cho Kinji.

Mọi người cứ cười thầm với bất hạnh của Kinji đi.

Hidan no Aria có một vài chủ đề mà chúng sẽ đi suốt toàn bộ seri.

Một trong số đó chính là “teamwork”.

Chủ đề này rất đa dạng. Trong văn hóa phương Tây, vốn là một sự pha tạp các ý thức hệ, nó thậm chí trở thành một lĩnh vực khoa học và nghiên cứu. Tiếc là tôi không quá giỏi khi nói đến vấn đề học tập và nghiên cứu…

Mong muốn của tôi là sự vui vẻ trong nguyên tắc teamwork sẽ dần dần trở thành một phần của bộ truyện.

Cũng như khi bạn đọc về quá trình làm việc trong bộ truyện này, khả năng hợp tác với bạn bè của bạn trong tương lai sẽ được cải thiện. Chắc chắn!/ Tuyệt đối!

Đó là lý do tại sao, hãy chắc chắn rằng bạn sẽ giới thiệu Hidan no Aria tới tất cả bạn bè của bạn! (cười)

Với tất cả các Kinji ở Nhật Bản, tôi hy vọng các bạn sẽ gặp Aria, Shirayuki, Mutous và Reki của riêng mình, và cũng với họ, hoàn thành những giấc mơ!

Akumatsu Chuugaku – tháng 12 năm 2008.

↑ Một cách chơi chữ, chữ Kanjj đầu tiên trong tên của Shirayuki (白雪) nghĩa là trắng, tinh khiết vân vân. Và “黑” nghĩa là đen, tối, nham hiểm vân vân.


Ghi chúSửa đổi

  1. Trong tiếng Nhật :”Chounouryoku” có nghĩa là “khả năng siêu nhiên” hay “siêu năng lực” hoặc cũng có thể được dịch là “sức mạnh tâm linh”. Chữ “Chou” trong “Chounouryoku” kết hợp với chữ “tei” trong “Butei” tạo thành “Choutei”(Siêu Butei).
  2. Miko lửa.
  3. Hỏa trảm.
  4. Hỏa phá.
  5. Bông hoa tuyết của Orleans
  6. Thánh hỏa Hotogi.
  7. Jeanne. Trong bản raw của Nhật thì tên người được viết bằng Kanji , còn tên kiếm được viết bằng Katana
Lưu Pocket Xuất PDF
qVXrCVu.png


Theo dõi & Thanh chuyển trang

Bỏ theo dõiUnfollowed.pngbộ truyện này
► Xem lại Tập 1 - Phi Đạn Aria♬   Hidan no Aria   ♬► Xem tiếp Tập 3 - Cạm Bẫy Ngọt Ngào


Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.