FANDOM


(Adding categories)
Dòng 1: Dòng 1:
 
== '''Chương 30: cảm thấy buồn nôn''' ==
 
== '''Chương 30: cảm thấy buồn nôn''' ==
“Huh? Mấy đứa học viên kị sĩ sẽ tự diệt quỷ trước sao?”
+
“Huh? Mấy đứa học viên kị sĩ sẽ tự diệt Ma vật trước sao?”
   
 
“Ừ, đây là ước muốn của mấy đứa trong Học viện Kỵ sĩ. Bọn họ có vẻ không thể hiểu mục đích của buổi huấn luyện chung này.”
 
“Ừ, đây là ước muốn của mấy đứa trong Học viện Kỵ sĩ. Bọn họ có vẻ không thể hiểu mục đích của buổi huấn luyện chung này.”
Dòng 6: Dòng 6:
 
Gus giải thích cho anh Sieg mấy chuyện đó. Mấy chuyện xảy ra lúc nãy.
 
Gus giải thích cho anh Sieg mấy chuyện đó. Mấy chuyện xảy ra lúc nãy.
   
Anh Sieg và chị Chris đều trông sửng sốt.
+
Anh Sieg và chị Chris đều bị choáng váng .
   
“Haaa~ …ra đây là danh dự bé xíu của đám học viên chưa từng đặt chân vào chiến trường sao.”
+
“Haaa~ …ra đây là danh dự bé xíu của đám học viên chưa từng đặt chân vào chiến trường thực sự sao.”
   
 
“Mấy đứa đang nghĩ cái quái gì vậy hả?”
 
“Mấy đứa đang nghĩ cái quái gì vậy hả?”
   
“B-bọn em là những học viên đứng đầu Học viện Kỵ sĩ! Kể cả không có sự hỗ trợ của bọn Pháp sư, chúng em vẫn có thể hạ được chúng!”
+
“B-bọn em là những học viên đứng đầu Học viện Kỵ sĩ! Kể cả không có sự hỗ trợ của bọn Pháp sư, chúng em vẫn có thể hạ được một con ma vật!”
   
Kể cả với lời của anh Sieg và chị Chris, đám học viên Kỵ sĩ vẫn cứ khăng khăng đòi tự hạ quỷ.
+
Kể cả với lời của anh Sieg và chị Chris, đám học viên Kỵ sĩ vẫn cứ khăng khăng đòi tự hạ ma vật.
   
“Tôi nói đây không phải là kiểu tập luyện như vậy!”
+
“Tôi đã nói đây không phải là kiểu tập luyện mang tính cá nhân như vậy!”
   
“Sieg, đừng nói nữa. Như hoàng tử đã nói. Vì chúng không thể hiểu bằng lời, chúng chỉ có thể tự trải nghiệm thôi.”
+
“Sieg, đừng nói nữa. Như hoàng tử đã nói. Vì lời nói khiến chúng không thể hiểu thì để chúng thể tự trải nghiệm .”
   
 
“Nhưng!”
 
“Nhưng!”
Dòng 26: Dòng 26:
 
“Đúng là nó xảy ra thường xuyên, nhưng mà…”
 
“Đúng là nó xảy ra thường xuyên, nhưng mà…”
   
“Ổn mà. Nếu ông nghĩ kĩ lại, chúng nó chỉ hành động một chút hấp tấp thôi. Thỉnh thoảng phải thực hiện mấy biện pháp như thế này.”
+
“Ổn mà. Nếu ông nghĩ kĩ lại, chúng nó chỉ hành động hấp tấp một chút thôi. Thỉnh thoảng phải thực hiện mấy biện pháp như thế này.”
   
“…Thế nên bà đang nói rằng nếu cho chúng trải nghiệm nó trong khi chúng vẫn còn là học viên, thì sẽ không vấn đề gì để chúng gia nhập quân đội sao.”
+
“…Thế nên bà đang nói rằng nếu cho chúng trải nghiệm nó trong khi chúng vẫn còn là học viên, thì sẽ không vấn đề gì đến khi chúng gia nhập quân đội sao.”
   
 
“Là thế đấy. Bên cạnh đó, Shin cũng tham gia mà. Viễn cảnh tệ nhất sẽ không xảy ra đâu.”
 
“Là thế đấy. Bên cạnh đó, Shin cũng tham gia mà. Viễn cảnh tệ nhất sẽ không xảy ra đâu.”
Dòng 38: Dòng 38:
 
Mặc dù nó liên quan đến tôi…
 
Mặc dù nó liên quan đến tôi…
   
Dù tôi có không hài lòng với lời giai thích hay không, trong lúc này, nó đã được quyết định là học viên của Học viện Kỵ sĩ sẽ tự đánh bại quỷ trước.
+
Dù tôi có không hài lòng với lời giai thích hay không, trong lúc này, nó đã được quyết định là học viên của Học viện Kỵ sĩ sẽ tự đánh bại ma vật trước.
   
“Mặt khác, học viên Họ viện Phép thuật thì lại không nói những điều khoa trương như thế.”
+
“Mặt khác, học viên Học viện Phép thuật thì lại không nói những điều khoa trương như thế.”
   
 
“Nhưng có vẻ như vẫn còn một người không xác định.”
 
“Nhưng có vẻ như vẫn còn một người không xác định.”
Dòng 50: Dòng 50:
 
“Không, mình đang nghĩ có lẽ Meshina không hiểu mục đích của cuộc tập huấn này.”
 
“Không, mình đang nghĩ có lẽ Meshina không hiểu mục đích của cuộc tập huấn này.”
   
“Mình có hiểu chứ. Sau khi nhìn thấy tính huống như vậy hai lần… chỉ với sức mạnh của mình, không có sự hỗ trợ của cả Kỵ sĩ lẫn kiếm sĩ, minh không thể làm được gì vả… Mặcđiều đó bực hơn.”
+
“Mình có hiểu chứ. Sau khi nhìn thấy tính huống như vậy hai lần… chỉ với sức mạnh của bản thân mình, nếu không có sự hỗ trợ của cả Kỵ sĩ lẫn kiếm sĩ, thì mình sẽ không thể làm được gì cả… mặcmình không muốn thừa nhận .”
   
“Ah, thế sao. Umm, Maria-chan đúng nhỉ? Em cũng đã thấy Shin đánh lại Ma vật chứ?”
+
“Ah, thế sao. Umm, Maria-chan đúng nhỉ? Em cũng đã thấy Shin đánh lại Ma nhân chứ?”
   
“V-vâng! Em đã thấy ở đó!”
+
“V-vâng! Em đã thấy !”
   
“Thế thì, mặc dù em không hài lòng, em hiểu. Vì em đã thấy trận chiến của Shin.”
+
“Thế thì, mặc dù em không hài lòng, nhưng em vẫn chấp nhận . Vì em đã thấy trận chiến của Shin.”
   
“Vâng. Chuyện như vậy, chỉ có Shin là có thể dùng được cả kiếm thuật lẫn pháp thuật.”
+
“Vâng. Đúng như vậy, chỉ có Shin là có thể dùng được cả kiếm thuật lẫn pháp thuật.”
   
 
“Sao? Walford cũng có thể dùng được kiếm sao?”
 
“Sao? Walford cũng có thể dùng được kiếm sao?”
Dòng 68: Dòng 68:
 
…Tại sao tôi đột nhiên lại trở thành mục tiêu vậy.
 
…Tại sao tôi đột nhiên lại trở thành mục tiêu vậy.
   
“Muhaha. Mà, thông thường thì, đó sẽ ước tính đúng thôi.”
+
“Muhaha…. Nếu đánh giá theo nhận định thông thường thì đúng là thế.”
   
“Đó là điều chúng sẽ hiểu đủ sớm thôi. Giờ thì, chúng ta không thể đứng không ở đây hoài được. Đến lúc chúng ta bắt đầu thôi.”
+
“Chúng sẽ hiểu đièu đó sớm khi đang huấn luyện thôi. Giờ thì, chúng ta không thể đứng không ở đây hoài được. Đến lúc chúng ta bắt đầu thôi.”
   
 
Dưới lệnh của chị Chris, chúng tôi cuối cùng cũng tiến thẳng đến nơi diễn ra buổi tập huấn.
 
Dưới lệnh của chị Chris, chúng tôi cuối cùng cũng tiến thẳng đến nơi diễn ra buổi tập huấn.
   
Nó mất quá nhiều thời gian chỉ để chuẩn bị khởi hành… Tôi thực sự cảm thấy không dễ chịu với chuyện sắp xảy ra trong tương lai gần…
+
Nó mất quá nhiều thời gian chỉ để chuẩn bị khởi hành… Tôi thực sự cảm thấy không dễ chịu với chuyện sắp xảy ra thời gian ngắn săp tới…
   
 
Và thế là, chúng tôi cuối cùng cũng đến được khu rừng, và chúng tôi tiến thẳng sâu hơn vào bên trong.
 
Và thế là, chúng tôi cuối cùng cũng đến được khu rừng, và chúng tôi tiến thẳng sâu hơn vào bên trong.
   
Vì nó khó để do thám sâu trong rừng, trông như có một con quỷ mạnh cư ngụ tại đây. Tuy nhiên, mục tiêu hôm nay của chúng tôi là cả quỷ trung bình đến lớn.
+
Vì nó khó để do thám sâu trong rừng, trông như có một con quỷ mạnh cư ngụ tại đây. Tuy nhiên, mục tiêu hôm nay của chúng tôi là chiến đấu với quỷ kích thước lớn hoặc sức mạnh trung bình.
   
Trong lúc đi, tôi dùng phép tìm kiếm, và càng vào sâu, số lượng các đội giảm dần.
+
Trong lúc đi, tôi dùng phép tìm kiếm và càng vào sâu, số lượng các đội giảm dần.
   
 
“Có chuyện gì mà cậu lại bất ngờ im lặng vậy.”
 
“Có chuyện gì mà cậu lại bất ngờ im lặng vậy.”
Dòng 96: Dòng 96:
 
“Eh? Chuyện đó ra sao vậy?”
 
“Eh? Chuyện đó ra sao vậy?”
   
“…Tôi nghĩ tốt hơn hết là mấy đứa đừng nghe nhỉ?
+
“…Tôi nghĩ tốt hơn hết là mấy đứa đừng nên nghe.
   
 
“Vì chắc chắn mấy đứa sẽ mất tự tin.”
 
“Vì chắc chắn mấy đứa sẽ mất tự tin.”
   
“Vì anh đã nói đến vậy, nó khiến em khá là hứng!”
+
“Anh đã nói đến vậy, nó khiến em khá là tò mò đó!”
   
 
“Bọn em cũng muốn nghe. Christina-sama, xin chị cho bọn em nghe đi nha?”
 
“Bọn em cũng muốn nghe. Christina-sama, xin chị cho bọn em nghe đi nha?”
Dòng 114: Dòng 114:
 
“Tui định làm vậy rồi… Mà, bỏ qua đi. Có phải gần đây mấy đứa mới biết là, Shin từng sống sâu trong rừng chứ?”
 
“Tui định làm vậy rồi… Mà, bỏ qua đi. Có phải gần đây mấy đứa mới biết là, Shin từng sống sâu trong rừng chứ?”
   
“Có. Em đã đó một lần.”
+
“Có. Em đã từng nghe kể một lần.”
   
 
“Bọn em cũng có nghe nói…”
 
“Bọn em cũng có nghe nói…”
   
“Dường như, để sống sâu trong rừng, ta cần phải có thể đi săn đến một mức độ. Vì Shin trở nên rất thành thạo, nó đã được dạy để đánh hạ lũ quỷ. Thế là, sau khi được dạy phép tìm kiếm, dường như là cậu lập tức phát hiện một con.”
+
“Dường như, để sống sâu trong rừng, ta cần phải có khả năng đi săn đến một mức độ. Vì lúc Shin trở nên rất thành thạo với việc đó, nó đã được dạy để đánh hạ lũ ma vật. Thế là, sau khi được dạy phép tìm kiếm, dường như là cậu lập tức phát hiện một con.”
   
 
“Sau đó, Shin đã làm gì?”
 
“Sau đó, Shin đã làm gì?”
   
“Sau khi Shin tìm thấy một con… không chút chần chừ, nó lập tức phóng đến chỗ con quỷ.”
+
“Sau khi Shin tìm thấy một con… không chút chần chừ, nó lập tức phóng đến chỗ ma vật đó.”
   
 
“Không chần chừ sao?”
 
“Không chần chừ sao?”
Dòng 132: Dòng 132:
 
“Cậu chuyện gì thế này? Bọn em không hề biết về nó.”
 
“Cậu chuyện gì thế này? Bọn em không hề biết về nó.”
   
“Thế thì, anh sẽ tiếp tục. Khi Shin mặt đối mặt với con quỷ đó… Shin, đó là loại quỷ gì nào?”
+
“Thế thì, anh sẽ tiếp tục. Khi Shin mặt đối mặt với con ma vật đó… Shin, đó là loại ma vật gì nào?”
   
 
“Đó là một con gấu cao ba mét với bộ lông đỏ.”
 
“Đó là một con gấu cao ba mét với bộ lông đỏ.”
Dòng 140: Dòng 140:
 
“Không đời nào… một con gấu đỏ…”
 
“Không đời nào… một con gấu đỏ…”
   
“Vì anh nghe nó từ ngài Merlin nên không hề nhầm đâu. Đó là một tình huống nguy cấp còn lại thậm chí ngài Merlin còn hoang mang. Với lần đầu đánh quỷ của nó, đối phương chỉ quá vượt trội… Thế mà, thằng nhóc…”
+
“Vì anh nghe nó từ ngài Merlin nên không hề nhầm đâu. Đó là một tình huống nguy cấp còn lại thậm chí ngài Merlin còn hoang mang. Với lần đầu chiến đáu với ma vật của nó, đối phương thật sự quá vượt trội… Thế mà, thằng nhóc…”
   
 
Sau khi anh Sieg nói vậy, anh ấy quay qua nhìn tôi. Và sau đó chị Chris tiếp lời và bắt đầu nói.
 
Sau khi anh Sieg nói vậy, anh ấy quay qua nhìn tôi. Và sau đó chị Chris tiếp lời và bắt đầu nói.
Dòng 166: Dòng 166:
 
Như tôi nghĩ, giết một con gấu khi 10 tuổi là quá vi diệu sao?
 
Như tôi nghĩ, giết một con gấu khi 10 tuổi là quá vi diệu sao?
   
“Là thế đấy, và vì lí do đó, tôi nghĩ chắc mấy đứa có thể nói là nó không hề lo lắng khi nói đến việc hạ gục quỷ nhỉ?”
+
“Là thế đấy, và vì lí do đó, tôi nghĩ chắc mấy đứa có thể nói là nó không hề lo lắng khi nói đến việc hạ gục ma vật nhỉ?”
   
 
“À thì, chắc rồi…!”
 
“À thì, chắc rồi…!”
Dòng 180: Dòng 180:
 
Hiện tại, hãy cứ để Kreis và đám kia giải quyết nó đi. Dĩ nhiên, tôi cũng chuẩn bị phòng trường hợp nguy hiểm.
 
Hiện tại, hãy cứ để Kreis và đám kia giải quyết nó đi. Dĩ nhiên, tôi cũng chuẩn bị phòng trường hợp nguy hiểm.
   
“Quỷ sẽ xuất hiện một lúc nữa thôi. Sẵn sàng chiến đấu đi.”
+
“Ma vật sẽ xuất hiện một lúc nữa thôi. Sẵn sàng chiến đấu đi.”
   
 
Với lệnh của anh Seig, bọn Kreis cầm kiếm lên và thủ thế. Rồi sau đó…
 
Với lệnh của anh Seig, bọn Kreis cầm kiếm lên và thủ thế. Rồi sau đó…
Dòng 188: Dòng 188:
 
Thứ xuất hiện là một con lợn lòi khoảng 2 mét.
 
Thứ xuất hiện là một con lợn lòi khoảng 2 mét.
   
Con quỷ trông thực sự ngon ngẩy, tiếc thật. Vì khi một con vật hóa quỷ, ma thuật làm nó hỏng đi và không thể ăn được.
+
Con ma vật trông thực sự ngon đấy, tiếc thật. Vì khi một con vật hóa thành ma vật, ma thuật đã làm cơ thểbiến chất và không thể ăn được.
   
 
“Shin, ông… Ông không có nghĩ gì kì lạ đó chứ?”
 
“Shin, ông… Ông không có nghĩ gì kì lạ đó chứ?”
Dòng 202: Dòng 202:
 
Và rồi, đám Kreis xông về phía con lợn đang đâm vào.
 
Và rồi, đám Kreis xông về phía con lợn đang đâm vào.
   
Mặc dù họ cố né bằng cách cho một , con lợn nhanh hơn một bước.
+
Mặc dù họ cố né tránh sang hai bên định phản công, nhưng con lợn nhanh hơn một bước.
   
 
“BuMuUOOOOooooOOOO!!!”
 
“BuMuUOOOOooooOOOO!!!”
Dòng 208: Dòng 208:
 
” ” ” “WHOOOAAAaaaAAA!!” ” ” ”
 
” ” ” “WHOOOAAAaaaAAA!!” ” ” ”
   
Không ai trong số họ có thể né được, và họ đều bị thổi bay đi. Giống như họ bị tông bởi một chiếc xe, nói đúng là, nên mô tả là bị đâm thẳng vào thì hay hơn.
+
Không ai trong số họ có thể né được, và họ đều bị thổi bay đi. Giống như họ bị tông bởi một chiếc xe, nói đúng là, nên mô tả là bị đâm thẳng vào thì hay hơn.
   
 
Sau đó, con lợn rừng quay quanh để đối mặt với đám Kreis bị thổi bay lúc nãy. Khi thấy vậy, họ lại nhặt thanh kiếm một lần nữa để cố gắng và đánh bại nó.
 
Sau đó, con lợn rừng quay quanh để đối mặt với đám Kreis bị thổi bay lúc nãy. Khi thấy vậy, họ lại nhặt thanh kiếm một lần nữa để cố gắng và đánh bại nó.
   
Tuy nhiên, đám Kreis chưa hồi phục khỏi dư chấn của vụ đâm.
+
Tuy nhiên, đám Kreis chưa hồi phục khỏi dư chấn của vụ va chạm.
   
 
Đám Kreis, những người chỉ có con lợn rừng trong tầm nhìn, xông thẳng vào nó trong vô vọng.
 
Đám Kreis, những người chỉ có con lợn rừng trong tầm nhìn, xông thẳng vào nó trong vô vọng.
Dòng 234: Dòng 234:
 
“Tr-trước đó, chúng ta phải chữa cho bọn Học viên Kỵ sĩ đã!”
 
“Tr-trước đó, chúng ta phải chữa cho bọn Học viên Kỵ sĩ đã!”
   
“Đợi chút đã, Sicily-san. Hiện giờ, chúng ta phải thuyết phục học trong khi còn thấy đau.”
+
“Đợi chút đã, Sicily-san. Hiện giờ, chúng ta phải thuyết phục họ trong khi còn thấy đau.”
   
 
Sau khi nói thế, chị Chris bước về phía đám Kreis.
 
Sau khi nói thế, chị Chris bước về phía đám Kreis.
Dòng 240: Dòng 240:
 
“Thật khó coi làm sao. Mấy đứa có biết rằng con quỷ đó yếu so với quỷ tầm trung không? Vậy mà, mấy đứa lại khoác lác tự mình sẽ đánh bại nó.”
 
“Thật khó coi làm sao. Mấy đứa có biết rằng con quỷ đó yếu so với quỷ tầm trung không? Vậy mà, mấy đứa lại khoác lác tự mình sẽ đánh bại nó.”
   
Trong khi Kreis và những người khác đang thấy đau, sự tự tin của họ bị tan nát và làm gương mặt cay đắng.
+
Trong khi Kreis và những người khác đang đau đớn, sự tự tin trong bọn họ bị phá nát và làm gương mặt cay đắng.
   
“Mấy đứa đã hiểu chứ? Mặc dù mấy đứa là học viên hàng đầu của Học viện Kỵ sĩ, khi đến chuyện, những gì mấy đứa làm được là nói những lời sáo rỗng của một học viên chưa bao giờ biết đến chiến trận. Khi mấy đứa vào quân đội, nhìn rõ xung quanh đi. Mấy đứa sẽ là những người yếu nhất. Thậm chí mấy đứa sẽ không bằng mấy đứa tân binh mới vào năm ngoái.”
+
“Mấy đứa đã hiểu chứ? Mặc dù mấy đứa là học viên hàng đầu của Học viện Kỵ sĩ, khi xảy ra chuyện, những gì mấy đứa có thể làm được là thốt ra những lời sáo rỗng của một học viên chưa bao giờ biết đến chiến trận. Khi mấy đứa vào quân đội, nhìn rõ xung quanh đi. Mấy đứa sẽ là những người yếu nhất. Thậm chí mấy đứa sẽ không bằng mấy đứa tân binh mới vào năm ngoái.”
   
 
Đám Kreis càng lúc càng chán nản.
 
Đám Kreis càng lúc càng chán nản.
Dòng 248: Dòng 248:
 
“Tuy nhiên, nếu mấy đứa có sự hỗ trợ của pháp sư, mấy đứa có thể đánh bại một con quỷ cỡ đó. Mấy đứa yếu lắm. Hãy tham gia những buổi tập huấn và nhớ những lời đó.”
 
“Tuy nhiên, nếu mấy đứa có sự hỗ trợ của pháp sư, mấy đứa có thể đánh bại một con quỷ cỡ đó. Mấy đứa yếu lắm. Hãy tham gia những buổi tập huấn và nhớ những lời đó.”
   
“…Vâng.”
+
“…Vâng.” 
   
 
Kries và những người khác trông như sắp khóc. Chẳng phải thế này là hơi nhiều sao?
 
Kries và những người khác trông như sắp khóc. Chẳng phải thế này là hơi nhiều sao?
Dòng 312: Dòng 312:
 
…Vì mấy tên con trai này không miễn dịch với những cô gái dịu dàng, nó giống như họ thích Sicily tốt bụng…
 
…Vì mấy tên con trai này không miễn dịch với những cô gái dịu dàng, nó giống như họ thích Sicily tốt bụng…
   
Cái gì thế này… Ban đầu, tôi định hợp tác với mấy tên này, nhưng tôi không thể bình tĩnh được và cảm thấy bệnh tới bụng.
+
Cái gì thế này… Ban đầu, tôi định hợp tác với mấy tên này, nhưng lúc này tôi không thể bình tĩnh được và bụng tôi cảm thấy khó chịu.
  +
  +
Chương 32: Rò rỉ bóng tối trong tim
  +
  +
Một con hổ quỷ đã xuất hiện.
  +
  +
Sau khi nó bị hạ, mọi người đều bị làm cho kinh ngạc.
  +
  +
…Cơ mà, không biết đây có là chuyện tốt không mà mọi người không bị tổn thương như thầy Alfred và chị Chris?
  +
  +
“Với mấy đứa, mấy đứa cần phải giữ trong đầu rằng Shin là bất thường. Không nên dùng nó để tham khảo. Nói đến mấy con quỷ cấp độ tai ương như hổ và sư tử, chúng ta, những thành viên của quân đội, phải đặt tính mạng lên sợi chỉ trước khi đánh bại chúng. Khi mấy đứa nhìn vào cảnh này, đừng hiểu lầm rằng hổ hóa quỷ yếu.'”
  +
  +
“““““Vâng!””””””
  +
  +
Gì đây, thậm chí cả những học viên của trường khác cũng đáp lại.
  +
  +
“Vì cái cách Shin-kun đánh hạ quỷ quá dị, nó không có ám chỉ gì nhiều đâu.”
  +
  +
Ngay cả Sicily cũng nói gì đó tương tự.
  +
  +
“Vậy sao…Tôi cũng nghĩ nó không có nhiều chỗ đáng tham khảo…”
  +
  +
“Nhưng vì Shin-kun đang tham gia buổi tập, mình có thể cảm thấy am tâm. Nếu có gì xảy ra, Shin-kun sẽ có ở đây. Mình nghĩ là vì thế mà mọi người có thể nỗ lực hết sức tập luyện chăm chỉ nhỉ?”
  +
  +
“Chẳng chuyện đó là việc của anh Sieg và chị Chris sao?”
  +
  +
“Ah, hehe. Là vậy sao?”
  +
  +
Sicily đồng ý với những gì tôi nói. Quả nhiên, cô ấy rất dịu dàng. Nếu có thể, tôi muốn cô ấy chỉ dịu dàng với tôi… Nhưng vì Sicily tốt bụng, điều đó chắc là không thể rồi…
  +
  +
“Được rồi, mặc dù có chút sự cố, vẫn còn thời gian trước giờ trong lịch trình. Bọn ta sẽ nâng khả năng của mấy đứa lên tối đa dù chỉ còn chút thời gian.”
  +
  +
Anh Sieg tuyên bố sau khi rời khỏi nhóm khác. Mặc dù quỷ cấp tai ương có xuất hiện, những người khác chỉ đứng nhìn nó bị đánh bại, nên có vẻ họ vẫn còn chút thời gian.
  +
  +
Vì họ không tham gia cuộc chiến, họ không có thời gian để hụt hẫn.
  +
  +
“Si-Sicily? Đứng phía bên mình đi…”
  +
  +
“Đu-đúng đó. Vì bọn mình sẽ bảo vệ cậu mà.”
  +
  +
“Không, mấy cậu đã làm nhiều rồi. Và ngoài ra… Vì nói đến việc an toàn, nó sẽ an toàn hơn nếu đứng ngay cạnh Shin-kun.”
  +
  +
Sicily đáp lại, quay về phía tôi, và cười.
  +
  +
Cô ấy nhanh chóng K.O cả đám một cú chính diện. Đám Kreis có vẻ trông thực sự thất vọng…
  +
  +
“Mặc dù mình mừng vì mấy cậu sẵn sàng bảo vệ mình… nó sẽ không còn gọi là tập luyện nếu không có sự hợp tác giữa chúng ta. Bọn mình đều đến đây để tập huấn. Ngoài ra… mình không muốn cứ luôn được bảo vệ hoài…”
  +
  +
Chắc cô ấy ám chỉ đến chuyện lúc nãy. Cô ấy chắc thực sự rất lo về chuyện đó và nghĩ mình cản đường tôi. Chắc cô ấy muốn tự bảo vệ mình.
  +
  +
“Được rồi! Sicily chắc muốn trở nên mạnh hơn chứ gì?”
  +
  +
“Vâng! Mình muốn có thể tự bảo vệ bản thân khi đến lúc!”
  +
  +
“Thế sao. Nếu là vậy, mình sẽ huấn luyện cậu đến mức mà cậu sẽ có thể tự đánh bại một con hổ quỷ!”
  +
  +
“Eh!? Khônggg! Ummm, ý mình không phải đến mức đó…”
  +
  +
Sicily bối rối nói. Khi tôi bắt đầu cười, Sicily cô ấy cuối cùng cũng nhận ra là đang bị tôi chọc.
  +
  +
“Ah! Th-Thật là! Shin-kun!”
  +
  +
“AHahaha. Xin lỗi, xin lỗi. Vì cậu trông thực sự giống như rất nhiệt tình và quyết tâm, mình nói thế để cậu tư giãn mà. Không cần lo về chuyện gì đâu, Sicily. Trước khi cậu biết, cậu đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi đó.”
  +
  +
“Có thật không?”
  +
  +
“Ừ.”
  +
  +
“Hehehe, mình vui quá…”
  +
  +
Vì trông cô ấy hết sức căng thẳng. Nên tôi đã trêu, và đọng viên cô ấy một chút để xua tan nó.
  +
  +
“Bọn họ… Quả nhiên, đang hẹn hò sao?”
  +
  +
“Không, chưa đâu… mình nghĩ là thế…”
  +
  +
“Dù vậy, điều đó thực sự khó tin.”
  +
  +
“…Cháu của ngài Mag và Guru, được dạy kiếm thuật bởi ngài Thánh kiếm, và sau cùng, đến cả Sicily…!”
  +
  +
(Dat: Chết đi, đồ riajuu)
  +
  +
“Ghen tị thật… nó khiến người ta quá ganh tị với cậu ta!”
  +
  +
“Quả nhiên, mình không thể trở nên như Walford…”
  +
  +
“Mấy đứa… đang hành động không ngầu tí nào đó…”
  +
  +
Mấy người thực ồn ào quá đấy, thì thầm này nọ!
  +
  +
Vì những học viên Kỵ sĩ quan tâm lớn đến Sicily, họ cứ nhìn qua đây với biểu cảm bực dọc.
  +
  +
Nn, có tinh thần này là tốt khi họ còn trẻ!
  +
  +
Mặc dù tôi đã dùng phép tìm kiếm, Sicily, cũng đang dùng. Trong lúc đó, mọi người đang bắt chước tôi ư? Và tập trung hơn tìm kiếm xung quanh bọn tôi.
  +
  +
“Gus, chú ý vào chỗ đang đứng. có một hòn đá lớn đó.”
  +
  +
“Eh? Được rồi, đã rõ.”
  +
  +
“Maria, em có nhận ra em đang tách khỏi mọi người không đó?”
  +
  +
“Eh? Ah! Từ khi nào mà—!”
  +
  +
“Kyaaa!”
  +
  +
Trong khi tôi đang chú ý vào Maria người đang sắp bị tách khỏi nhóm, Sicily đạp phải ổ gà.
  +
  +
“Oops.”
  +
  +
Tôi xoay sở nắm lấy Sicily trước khi cô ấy va vào đất.
  +
  +
“Cậu đang tập trung quá nhiều vào tìm kiếm đó. Cậu cũng nên chú ý xung quanh đi.”
  +
  +
“Ugh, xin lỗi…”
  +
  +
Và trong tay tôi, Sicily lẩm nhẩm lời xin lỗi.
  +
  +
“Ta nguyền rủa… ta nguyền tủa người, Walford…”
  +
  +
“Thật ghen tị, thật ghen tị, thật ghen tị…”
  +
  +
“Giá như đó là mình…”
  +
  +
“Mấy người… trông thật chả ngầu tí nào hết…”
  +
  +
Có cảm giác oán giận đến từ học viên Kỵ sĩ. Miranda trông thực sự xấu hổ thay cho họ…
  +
  +
Sau khi tiến được một lúc, có phản ứng của phép tìm kiếm.
  +
  +
“Ah, đây là…”
  +
  +
“Ah, mình cũng phát hiện với phép của mình.”
  +
  +
“Mình cũng vậy. Nhưng đây là… mặc dù nó nhỏ hơn con hổ quỷ, nó vẫn lớn hơn những con mà ta đã thấy.”
  +
  +
“Oh, mọi người cũng để ý. Giờ thì, ngài nghĩ đó là quỷ loại gì thế, Điện hạ?”
  +
  +
“Giờ nói thì… là gấu sao?”
  +
  +
“Oh! Đúng đó, Điện hạ. Thật là ngạc nhiên, vị Hoàng tử nhỏ bé hồi đó giờ trông thật xuất sắc…”
  +
  +
“…Ồn quá đó. Em không còn là con nít luôn chơi với anh mọi lúc nữa.”
  +
  +
Gus đang bị anh Sieg chọc.
  +
  +
Cái cảnh này hiếm thấy thật.
  +
  +
“Anh Sieg.”
  +
  +
“Hmm? Gì vậy?”
  +
  +
“Lát nữa, kể cho em chuyện của Gus hồi nhỏ nhé.”
  +
  +
“Oh, được thôi.”
  +
  +
“Cái…! Này! Đừng làm thế chứ!”
  +
  +
Gus đang hốt hoảng theo nghĩa đen. Tôi mong buổi huấn luyện này kết thúc lắm đấy. Kukuku…
  +
  +
“Mặc dù có một con ma vật không xa, tại sao mấy đứa lại hứng thú với câu chuyện hơn vậy!?”
  +
  +
“Ah? Vì nó chỉ là con gấu thôi mà, nhỉ? Đó là con mà Shin đã đánh bại khi chỉ 10 tuổi.”
  +
  +
“Thậm chí Shin còn ở đây để hộ tống chúng ta! Mấy đứa nên cảm thấy sợ một chút gì đi chứ!”
  +
  +
Anh Sieg lại nổi giận nữa kìa.
  +
  +
“Anh cũng ám chỉ em đấy, Shin!”
  +
  +
“Em luôn sao!?”
  +
  +
“Cậu tham gia đủ rồi…”
  +
  +
…Eh? Một lời phũ phàng từ Sicily?
  +
  +
Mắt mọi người đang đổ dồn về phía tôi và anh Sieg.
  +
  +
“A-ahem! Chỉ vậy thôi, em chỉ đang cố làm giảm căng thẳng của mọi người thôi mà.”
  +
  +
“Đu-đúng đó! Em sẽ ở đây phòng khi khi mấy bạn cần hỗ trợ! Nên bỏ qua đi mà!”
  +
  +
“Haaa~… mặc dù chắc rằng Shin có thể đánh hạ một con quỷ lớn toàn tự thân và có thể trợ giúp cả nhóm khi có chuyện… Nhưng dù vậy, làm ơn hãy làm điều đó nghiêm túc đi.”
  +
  +
“Vâng.”
  +
  +
“Hmph! Ông chỉ đang cố thể hiện thôi mà…”
  +
  +
“Hmmm? Bà có gì muốn nó sao?”
  +
  +
“Ah? Tôi đang nói là ông ồn quá đấy!”
  +
  +
“Chị Chris cũng ồn ào vậy!”
  +
  +
Thế là, tôi trả lại lời cho chị Chris.
  +
  +
“Nn! Giờ thì, giờ chúng ta sẽ đánh bại con gấu quỷ nào. Trước hết, chúng ta sẽ dùng phép để tấn công, và sau đó học viên Kỵ sĩ sẽ làm cú quyết định. Chắc chắn là mấy đứa thích nghi được với tình huống. Đặc biệt là mấy đứa học viên Kỵ sĩ đó. Vì mấy đứa đánh cận chiến, phép thuật không thể dùng thoải mái, nhớ là phải để ý chung quanh khi chiến đấu đấy.”
  +
  +
” ” ” “Vâng!” ” ” ”
  +
  +
Chị Chris đổi chủ đề nói chuyện một cách ép buộc. Và rồi truyền đạt lời hướng dẫn.
  +
  +
Mọi người tiến tới một chút, tiến về phía con gấu.
  +
  +
Sau một khoảng thời gian, chúng tôi phát hiện ra con gấu đang nhắm vào một con nai bình thường giữa vài cái cây.
  +
  +
“Mấy đứa chuẩn bị chưa? Giờ thì, Phép… bắn!”
  +
  +
Dưới lệnh của chị Chris, ba người bắn phép thuật cùng lúc.
  +
  +
Để nó không ảnh hưởng đến những người khác, cả ba người họ bắn “Mũi tên lửa,” “Kiếm gió,” và “Đạn đá” theo thứ tự.
  +
  +
Khi nó trúng con gấu, nó bất tỉnh trong đau đớn.
  +
  +
Không biết đây có phải là kết quả của hội nghiên cứu không? Sức mạnh thần chú của họ đã tăng lên.
  +
  +
“…Haaa! Học viên Kỵ sĩ, nhân lúc này!”
  +
  +
“Va-vâng!”
  +
  +
Chị Chris bất ngờ vào kết quả của phép thuật, và trong một khắc, cô ấy đưa lệnh cho đám Kreis.
  +
  +
“Mấy đứa… mấy đứa thực sự có thể dùng được câu chú như vậy sao?”
  +
  +
“Không đâu. Chỉ duy nhất lúc ban đầu bọn em nghĩ đến việc khởi động thần chú hết sức và tiêu diệt ma vật chỉ với một đòn…”
  +
  +
“Vì nếu chúng em đánh hạ chúng chỉ với một đòn, nó sẽ không thể tập luyện với học viên Kỵ sĩ nữa, nhỉ?”
  +
  +
“Đó là những gì Shin-kun bảo bọn em làm. Nếu không phải là mấy con quỷ tầm trung, vậu ấy bảo đừng dùng hết sức…”
  +
  +
“Mà, mặc dù đây là lần đầu mấy đứa bắn phép vào một con quỷ, tôi mừng là mấy đứa làm theo hướng dẫn của Shin.”
  +
  +
“Đúng đó. Bọn em đã không nghĩ là phép thuật của bọn em sẽ tăng đến mức này…”
  +
  +
Đúng đó. Vì tôi đã giám sát quá trình của mọi người trong suốt buổi họp hội, tôi nghĩ chắc họ sẽ đánh hạ một con quỷ tầm trung trong một cú nhỉ? Nếu thế thì, tốt nhất là họ không nên dùng hết sức nếu đó không phải là một con quỷ tầm trung.
  +
  +
Vì nếu họ không kiềm chế, bạn học viên Kỵ sĩ sẽ không có cơ hội. Tôi sẽ nói điều này nhiều lần cần thiết, đây là tập luyện.
  +
  +
Trong lúc họ đang nói chuyện, đám Kreis đã tiêu diệt được con ma vật đó.
  +
  +
Mặc dù họ vẫn chưa thể đánh bại được trong một cú, con quỷ chắc đã nhận được nhiều sát thương.
  +
  +
Chỉ khi đám Kreis đảm bảo chiến thắng, thì họ mới làm một nhát quyết định.
  +
  +
Tuy vậy, vết thương có ở trên con quỷ ghê thật. Thêm vào đó, trước khi nó bị giết, con quỷ đã bị trúng thần chú và gần chết chỉ với một cú.
  +
  +
Kreis vung kiếm và cố cắt bỏ cánh tay trái của con gấu.
  +
  +
Tuy nhiên, thanh kiếm thọc sâu vào cánh tay và không rút được. Với cánh tay phải của nó, con gấu tấn công Kreis.
  +
  +
“Coi chừng!”
  +
  +
Mặc dù chị Chris hét lớn để cảnh báo cậu ta, tôi đã dự trước chuyện này sẽ xảy ra. Chuẩn bị, tôi bắn hai viên “Đạn gió.”
  +
  +
Cái đầu tiên là để thổi bay cánh tay của con gấu hạ xuống người Kries, trong khi cái còn lại là tay trái; để đẩy thanh kiếm của Kreis vào sâu hơn.
  +
  +
Sức mạnh tay trái của con gấu đã giảm xuống, và Kreis kéo được thanh kiếm ra. Lần này, cậu ta nắm lấy chuôi kiếm và vung mà không quá đà.
  +
  +
Sau khi họ cuối cùng cũng hạ được con gấu, họ quay lại chỗ bọn tôi đang đứng.
  +
  +
“… Ugh, Walford… Cảm ơn vì đã giúp lúc nãy…”
  +
  +
“Ahh, nn. Đừng đề cập đến nó.”
  +
  +
Uwaahhh… cậu ta bày tỏ lòng biết ơn với gương mặt bất đắt dĩ.
  +
  +
“Kreis! Noin, cũng như Kent! Mấy cậu thực sự nên dừng hành động như vậy đi! Nếu không phải nhờ vào phép của Walford-kun, mấy cậu đã chết rồi đó! Và vì thế… tôi thấy thật xấu hổ khi nhìn vào mấy người!!”
  +
  +
Uwaahhh, Miranda cuối cùng cũng mất bình tĩnh rồi.
  +
  +
Tôi đoán là hiển nhiên thôi. Mặc dù cô ấy, chính cô ấy, là con gái, bọn Kreis chỉ quan tâm đến việc bảo vệ Sicily. Còn mặt khác, Sicily đã bày tỏ biết ơn, từ chối sự bảo vệ của họ và lặng lẽ theo sau tôi.
  +
  +
Cô ấy chắc là chưa bao giờ hành động như bây giờ. Cô ấy chắc sẽ cảm thấy như giác ngộ.
  +
  +
“Bình tĩnh lại nào, Miranda.”
  +
  +
“Nhưng, Christina-sama!”
  +
  +
“Chúng chỉ là một đám người vào một ngôi trường đầy đực rựa. Và ngoài ra, những đứa con gái trong học viện Kỵ sĩ… Họ khó được xem như thiếu nữ nhỉ?”
  +
  +
“Điều này… Mà, đúng như chị nói…”
  +
  +
“Liệu suy nghĩ của mấy người bạn cùng lớp trước đây của chị cũng nằm trong số đó? Họ luôn nói chuyện về con gái… Nói đến con gái, chẳng phải có ở gần sao! Chẳng lẽ… chị không được xem là con gái sao?!?!”
  +
  +
“Chri-Christina-sama?”
  +
  +
Bóng tối trong tim chị Chris rò rỉ ra kìa …
  +
  +
Rõ rồi. Ra là chị Chris cũng không hoàn toàn nổi tiếng trong suốt thời trong học viện. Chắc chị ấy chăm chỉ sau khi tốt nghiệp lắm đây…
  +
  +
“Mấy tên thanh niên đều thế cả. Với một cô gái dễ thương và đáng yêu, họ muốn trông thật lịch lãm và cao quý khi bảo vệ những cô gái như vậy. Chúng chắc là ghen tị Shin và nó đã lấy hầu hết những phần tốt.”
  +
  +
Uwaa… chị Chris trông như phun một miệng đầy độc… chắc chị ấy cố thu hút đám con trai trong Học viện kỵ sĩ trong những ngày ở đó.
  +
  +
Kries và những tên khác đỏ mặt và cuối người xuống. Làm ơn dừng mấy chuyện ngu ngốc này đi!
  +
  +
…Giờ nghĩ lại thì, anh Sieg vẫn chưa nói một lời nào cho đến giờ. Không biết có vấn đề gì nhỉ?
  +
  +
Trong khi nghĩ vậy, tôi quay lại nhìn anh Sieg…
  +
  +
“Không thể nào…? Pháp lực của chúng còn lớn hơn cả mình sao? Là do Shin sao? Là do chúng được Shin dạy? Mình có nên nhờ nó dạy không? Không, vì… cho đến giờ, mình luôn xem nó là em trai. Nên để nhờ nó dạy mình thì, danh dự của mình sẽ… Chờ chút đã, nó là cháu trai của ngài Merlin, nên nếu nghĩ lại thì, đây là gián tiếp nhận được lời hướng dẫn từ ngài Merlin… Không, nhưng mà…!”
  +
  +
Đằng này, mặt khác, đang đấu tranh với danh dự của bản thân.
  +
 
{| class="article-table"
 
{| class="article-table"
 
|'''[[Magi's Grandson - Tập 2 - Chương 29|Chương trước]]'''
 
|'''[[Magi's Grandson - Tập 2 - Chương 29|Chương trước]]'''

Phiên bản lúc 09:50, ngày 29 tháng 6 năm 2016

Chương 30: cảm thấy buồn nôn

“Huh? Mấy đứa học viên kị sĩ sẽ tự diệt Ma vật trước sao?”

“Ừ, đây là ước muốn của mấy đứa trong Học viện Kỵ sĩ. Bọn họ có vẻ không thể hiểu mục đích của buổi huấn luyện chung này.”

Gus giải thích cho anh Sieg mấy chuyện đó. Mấy chuyện xảy ra lúc nãy.

Anh Sieg và chị Chris đều bị choáng váng .

“Haaa~ …ra đây là danh dự bé xíu của đám học viên chưa từng đặt chân vào chiến trường thực sự sao.”

“Mấy đứa đang nghĩ cái quái gì vậy hả?”

“B-bọn em là những học viên đứng đầu Học viện Kỵ sĩ! Kể cả không có sự hỗ trợ của bọn Pháp sư, chúng em vẫn có thể hạ được một con ma vật!”

Kể cả với lời của anh Sieg và chị Chris, đám học viên Kỵ sĩ vẫn cứ khăng khăng đòi tự hạ ma vật.

“Tôi đã nói đây không phải là kiểu tập luyện mang tính cá nhân như vậy!”

“Sieg, đừng nói nữa. Như hoàng tử đã nói. Vì lời nói khiến chúng không thể hiểu thì để chúng thể tự trải nghiệm .”

“Nhưng!”

“Buổi tập huấn, lần này, chỉ là thử trước thôi. Và ngoài ra, không cần kỵ sĩ hay kiếm sĩ, cũng như sự hỗ trợ của pháp sư, và pháp sư cũng không cần hay muốn hỗ trợ lại; tôi thấy tình huống này mọi lần với mấy đám lính tân binh rồi.”

“Đúng là nó xảy ra thường xuyên, nhưng mà…”

“Ổn mà. Nếu ông nghĩ kĩ lại, chúng nó chỉ là hành động hấp tấp một chút thôi. Thỉnh thoảng phải thực hiện mấy biện pháp như thế này.”

“…Thế nên bà đang nói rằng nếu cho chúng trải nghiệm nó trong khi chúng vẫn còn là học viên, thì sẽ không vấn đề gì đến khi chúng gia nhập quân đội sao.”

“Là thế đấy. Bên cạnh đó, Shin cũng tham gia mà. Viễn cảnh tệ nhất sẽ không xảy ra đâu.”

“Điều đó cũng đúng.”

Ohhh, anh Sieg thực sự đồng ý với chị Chris.

Mặc dù nó liên quan đến tôi…

Dù tôi có không hài lòng với lời giai thích hay không, trong lúc này, nó đã được quyết định là học viên của Học viện Kỵ sĩ sẽ tự đánh bại ma vật trước.

“Mặt khác, học viên Học viện Phép thuật thì lại không nói những điều khoa trương như thế.”

“Nhưng có vẻ như vẫn còn một người không xác định.”

Gus nói trong khi nhìn vào Maria.

“G-gì chứ?”

“Không, mình đang nghĩ có lẽ Meshina không hiểu mục đích của cuộc tập huấn này.”

“Mình có hiểu chứ. Sau khi nhìn thấy tính huống như vậy hai lần… chỉ với sức mạnh của bản thân mình, nếu không có sự hỗ trợ của cả Kỵ sĩ lẫn kiếm sĩ, thì mình sẽ không thể làm được gì cả… mặc dù mình không muốn thừa nhận nó.”

“Ah, thế sao. Umm, Maria-chan đúng nhỉ? Em cũng đã thấy Shin đánh lại Ma nhân chứ?”

“V-vâng! Em đã thấy !”

“Thế thì, mặc dù em không hài lòng, nhưng em vẫn chấp nhận nó. Vì em đã thấy trận chiến của Shin.”

“Vâng. Đúng như vậy, chỉ có Shin là có thể dùng được cả kiếm thuật lẫn pháp thuật.”

“Sao? Walford cũng có thể dùng được kiếm sao?”

“Chắc hắn cũng chẳng tuyệt gì đâu.”

“Sau cùng hắn cũng chỉ là Pháp sư thôi.”

…Tại sao tôi đột nhiên lại trở thành mục tiêu vậy.

“Muhaha…. Nếu đánh giá theo nhận định thông thường thì đúng là thế.”

“Chúng sẽ hiểu đièu đó sớm khi đang huấn luyện thôi. Giờ thì, chúng ta không thể đứng không ở đây hoài được. Đến lúc chúng ta bắt đầu thôi.”

Dưới lệnh của chị Chris, chúng tôi cuối cùng cũng tiến thẳng đến nơi diễn ra buổi tập huấn.

Nó mất quá nhiều thời gian chỉ để chuẩn bị khởi hành… Tôi thực sự cảm thấy không dễ chịu với chuyện sắp xảy ra thời gian ngắn săp tới…

Và thế là, chúng tôi cuối cùng cũng đến được khu rừng, và chúng tôi tiến thẳng sâu hơn vào bên trong.

Vì nó khó để do thám sâu trong rừng, trông như có một con quỷ mạnh cư ngụ tại đây. Tuy nhiên, mục tiêu hôm nay của chúng tôi là chiến đấu với quỷ có kích thước lớn hoặc sức mạnh trung bình.

Trong lúc đi, tôi dùng phép tìm kiếm và càng vào sâu, số lượng các đội giảm dần.

“Có chuyện gì mà cậu lại bất ngờ im lặng vậy.”

“Lẽ đương nhiên thôi. Đây sẽ là lần đâu đánh ma vật của bọn chúng mà, bọn nó mà không thấy lo mới là lạ ấy.”

“Thậm chí cả Shin, khi lần đầu đánh quỷ, cậu ta chắc cũng thấy lo nhỉ?”

“…Thế nào?”

“Ahh, Tôi… thực sự có nghe điều đó từ câu chuyện của ngài Merlin.”

“Tôi cũng có nghe.”

“Eh? Chuyện đó ra sao vậy?”

“…Tôi nghĩ tốt hơn hết là mấy đứa đừng nên nghe.”

“Vì chắc chắn mấy đứa sẽ mất tự tin.”

“Anh đã nói đến vậy, nó khiến em khá là tò mò đó!”

“Bọn em cũng muốn nghe. Christina-sama, xin chị cho bọn em nghe đi nha?”

“Còn tui thì sao!?”

“Để xem nào.”

“Bơ sao?!”

“Haaa, ông ồn ào thật đấy. Nếu thế thì, sao ông không kể đi.”

“Tui định làm vậy rồi… Mà, bỏ qua đi. Có phải gần đây mấy đứa mới biết là, Shin từng sống sâu trong rừng chứ?”

“Có. Em đã từng nghe kể một lần.”

“Bọn em cũng có nghe nói…”

“Dường như, để sống sâu trong rừng, ta cần phải có khả năng đi săn đến một mức độ. Vì lúc Shin trở nên rất thành thạo với việc đó, nó đã được dạy để đánh hạ lũ ma vật. Thế là, sau khi được dạy phép tìm kiếm, dường như là cậu lập tức phát hiện một con.”

“Sau đó, Shin đã làm gì?”

“Sau khi Shin tìm thấy một con… không chút chần chừ, nó lập tức phóng đến chỗ ma vật đó.”

“Không chần chừ sao?”

Vào lúc đó, tôi chỉ xem làm sao để hạ nó nhanh nhất có thể.

“Ra Shin-kun có câu chuyện như vậy thậm chí trước khi gặp chúng ta sao.”

“Cậu chuyện gì thế này? Bọn em không hề biết về nó.”

“Thế thì, anh sẽ tiếp tục. Khi Shin mặt đối mặt với con ma vật đó… Shin, đó là loại ma vật gì nào?”

“Đó là một con gấu cao ba mét với bộ lông đỏ.”

“Chuyện đó—!”

“Không đời nào… một con gấu đỏ…”

“Vì anh nghe nó từ ngài Merlin nên không hề nhầm đâu. Đó là một tình huống nguy cấp còn lại thậm chí ngài Merlin còn hoang mang. Với lần đầu chiến đáu với ma vật của nó, đối phương thật sự quá vượt trội… Thế mà, thằng nhóc…”

Sau khi anh Sieg nói vậy, anh ấy quay qua nhìn tôi. Và sau đó chị Chris tiếp lời và bắt đầu nói.

“Không chút do dự, Shin nhảy về phía con gấu và cắt phăng cả hai cánh tay của nó. Sau đó, nó lấy đầu của con quỷ trong nháy mắt.”

“Chị nói, con gấu đỏ sao, một con quỷ mà thậm chỉ quân đội phải mất một chút thời gian để giải quyết…”

“Ca—! Nó bị cắt bay đầu sao!?”

“Và ngoài ra… nó không bị đánh bại bởi phép thuật, mà với một thanh kiếm…”

“Mặc dù cậu là học viên đứng đầu Học viện Phép thuật, cậu cũng có thể dùng kiếm sao?”

“Hơn nữa…”

“Còn gì nữa sao?”

“Khi chuyện đó xảy ra, Shin dường như chỉ có 10 tuổi thôi.”

“10 tuổi!?”

Vì Gus và mấy đứa bạn đều đã nghe từ trước, họ không ngạc nhiên đến vậy, nhưng những học viên Kỵ sĩ đều kinh ngạc không nói nên lời.

Như tôi nghĩ, giết một con gấu khi 10 tuổi là quá vi diệu sao?

“Là thế đấy, và vì lí do đó, tôi nghĩ chắc mấy đứa có thể nói là nó không hề lo lắng khi nói đến việc hạ gục ma vật nhỉ?”

“À thì, chắc rồi…!”

Trong lúc đang kể chuyện, phép tìm kiếm cuối cùng cũng phản ứng với quỷ. Hơn nữa, nó đang tiến thẳng đến chỗ bọn tôi.

“Anh Sieg.”

“Ừ, anh hiểu. Được rồi! Học viên kỵ sĩ, đến lượt mấy đứa rồi đấy!”

Sau khi giọng của anh Sieg, mọi người trở nên căng thẳng.

Hiện tại, hãy cứ để Kreis và đám kia giải quyết nó đi. Dĩ nhiên, tôi cũng chuẩn bị phòng trường hợp nguy hiểm.

“Ma vật sẽ xuất hiện một lúc nữa thôi. Sẵn sàng chiến đấu đi.”

Với lệnh của anh Seig, bọn Kreis cầm kiếm lên và thủ thế. Rồi sau đó…

“BuMuUOOOOooooOOOO!!!”

Thứ xuất hiện là một con lợn lòi khoảng 2 mét.

Con ma vật trông thực sự ngon đấy, tiếc thật. Vì khi một con vật hóa thành ma vật, ma thuật đã làm cơ thể nó biến chất và không thể ăn được.

“Shin, ông… Ông không có nghĩ gì kì lạ đó chứ?”

Sao tôi bị phát hiện vậy!? Gần đây, trực giác của Gus nhạy thật, đáng sợ quá.

Và sau đó, Kreis và đám học viên của Học viện Kỵ sĩ gỡ bỏ nỗi sợ và trở nên nhiệt tình.

“Đừng có đứng đực ra đó! Hãy cho chúng thấy khả năng của học viên hàng đầu của Học viện Kỵ sĩ nào! Đi thôi!!”

” ” “OOOOHH!!” ” ”

Và rồi, đám Kreis xông về phía con lợn đang đâm vào.

Mặc dù họ cố né tránh sang hai bên và định phản công, nhưng con lợn nhanh hơn một bước.

“BuMuUOOOOooooOOOO!!!”

” ” ” “WHOOOAAAaaaAAA!!” ” ” ”

Không ai trong số họ có thể né được, và họ đều bị thổi bay đi. Giống như họ bị tông bởi một chiếc xe, nói đúng là, nên mô tả là bị nó đâm thẳng vào thì hay hơn.

Sau đó, con lợn rừng quay quanh để đối mặt với đám Kreis bị thổi bay lúc nãy. Khi thấy vậy, họ lại nhặt thanh kiếm một lần nữa để cố gắng và đánh bại nó.

Tuy nhiên, đám Kreis chưa hồi phục khỏi dư chấn của vụ va chạm.

Đám Kreis, những người chỉ có con lợn rừng trong tầm nhìn, xông thẳng vào nó trong vô vọng.

Thế này, họ có nhận ra dù chỉ một chút không nhỉ?

Tôi xông vào trước con lợn và rút thanh Vibration Sword ra. Sau đó tôi nhắm vào cổ nó, rồi vung thanh Vibration Sword.

Con lợn bị chém đứt đầu, tiếp tục trượt trên đất trước khi dừng lại trước mặt bọn Kreis.

“AAAAAHH!”

“Vơ—… với một nhát…!”

Ah, đám Kreis bị con lợn làm cho kiếp sợ lăn về phía họ, và không thể cử động.

“Từ khi nào…”

“Đúng là cậu ấy.”

“Tr-trước đó, chúng ta phải chữa cho bọn Học viên Kỵ sĩ đã!”

“Đợi chút đã, Sicily-san. Hiện giờ, chúng ta phải thuyết phục họ trong khi còn thấy đau.”

Sau khi nói thế, chị Chris bước về phía đám Kreis.

“Thật khó coi làm sao. Mấy đứa có biết rằng con quỷ đó yếu so với quỷ tầm trung không? Vậy mà, mấy đứa lại khoác lác tự mình sẽ đánh bại nó.”

Trong khi Kreis và những người khác đang đau đớn, sự tự tin trong bọn họ bị phá nát và làm gương mặt cay đắng.

“Mấy đứa đã hiểu chứ? Mặc dù mấy đứa là học viên hàng đầu của Học viện Kỵ sĩ, khi xảy ra chuyện, những gì mấy đứa có thể làm được là thốt ra những lời sáo rỗng của một học viên chưa bao giờ biết đến chiến trận. Khi mấy đứa vào quân đội, nhìn rõ xung quanh đi. Mấy đứa sẽ là những người yếu nhất. Thậm chí mấy đứa sẽ không bằng mấy đứa tân binh mới vào năm ngoái.”

Đám Kreis càng lúc càng chán nản.

“Tuy nhiên, nếu mấy đứa có sự hỗ trợ của pháp sư, mấy đứa có thể đánh bại một con quỷ cỡ đó. Mấy đứa yếu lắm. Hãy tham gia những buổi tập huấn và nhớ những lời đó.”

“…Vâng.” 

Kries và những người khác trông như sắp khóc. Chẳng phải thế này là hơi nhiều sao?

Sicily bước tới chỗ bọn Kreis vẫn đang suy sụp.

“U-umm, bây giờ mình sẽ dùng phép chữa trị, nên giữ yên vậy nhiều nhất có thể.”

Sau khi nói vậy, cô ấy bắt đầu khởi động thần chú chữa trị.

“…Mặc dù chúng tôi coi thường mấy người…”

“Mình không quan tâm đâu. Ngay bây giờ, chúng ta đều là thành viên cùng một đội mà, thế nên điều này là tự nhiên thôi.”

“Cậu…”

Sicily cười trong lúc dùng phép chữa trị.

…Không biết đây là gì nhỉ? Ánh mắt mà bọn Kreis nhìn vào Sicily có cảm giác một chút kì lạ. Và nó khiến tôi thấy buồn nôn.

Sau khi hồi phục nhờ vào phép chữa trị, Kreis, và đám còn lại đứng lên và điều đầu tiên họ làm là nhìn vào tôi.

“…Cậu cứu tôi rồi, Walford… tôi lấy làm cảm kích.”

“…Ổn mà, đừng lo về chuyện đó. Như Sicily có nói, chúng ta đều cùng đội mà.”

“Haa, đúng đó. Cơ mà, để có thể gết con quỷ trong một nhát thì… tôi thực rất ganh tỵ Walford, và cùng lúc, tôi thấy xấu hổ cho chính mình.”

“…điều đó thật tuyệt vời.”

“Lần tới, chắc chắn tôi sẽ hợp tác, và tôi sẽ hạ được quỷ.”

“Ừ, đúng đó.”

Đây chắc là ghen tỵ. Như tôi nghĩ nó là thế; vì người đánh bại con quỷ là một pháp sư, lần này, những kỵ sĩ sinh ra đều không thấy gì là thú vị cả.

Và sau đó, họ quay lại nhìn Sicily.

“Cậu… Cậu mang cảm giác chính xác giống như vị thánh linh thiêng.”

“Mình… đây là lần đầu mình gặp một người phụ nữ dịu dàng như vậy…”

“Khi nghĩ về những người phụ nữ xung quanh thì…”

“Gì hả? Ông muốn nói gì!?”

“Không… thực không có gì…”

“Với mình, mắt mình cuối cùng cũng được khai phá. Mình sẽ chiến đấu để bảo vệ cậu từ giờ trở đi.”

“Mình chắc chắn sẽ không để cậu bị một vết thương nào cả!”

“Giờ mình nghĩ lại thì, tên của cậu là…”

“Tên mình là Sicily von Claude…”

“Sicily, mình sẽ bảo vệ cậu!”

“Ông đang nói cái gì thế! Tôi sẽ là người bảo vệ cô ấy!”

“Không, tôi sẽ!”

…Vì mấy tên con trai này không miễn dịch với những cô gái dịu dàng, nó giống như họ thích Sicily tốt bụng…

Cái gì thế này… Ban đầu, tôi định hợp tác với mấy tên này, nhưng lúc này tôi không thể bình tĩnh được và bụng tôi cảm thấy khó chịu.

Chương 32: Rò rỉ bóng tối trong tim

Một con hổ quỷ đã xuất hiện.

Sau khi nó bị hạ, mọi người đều bị làm cho kinh ngạc.

…Cơ mà, không biết đây có là chuyện tốt không mà mọi người không bị tổn thương như thầy Alfred và chị Chris?

“Với mấy đứa, mấy đứa cần phải giữ trong đầu rằng Shin là bất thường. Không nên dùng nó để tham khảo. Nói đến mấy con quỷ cấp độ tai ương như hổ và sư tử, chúng ta, những thành viên của quân đội, phải đặt tính mạng lên sợi chỉ trước khi đánh bại chúng. Khi mấy đứa nhìn vào cảnh này, đừng hiểu lầm rằng hổ hóa quỷ yếu.'”

“““““Vâng!””””””

Gì đây, thậm chí cả những học viên của trường khác cũng đáp lại.

“Vì cái cách Shin-kun đánh hạ quỷ quá dị, nó không có ám chỉ gì nhiều đâu.”

Ngay cả Sicily cũng nói gì đó tương tự.

“Vậy sao…Tôi cũng nghĩ nó không có nhiều chỗ đáng tham khảo…”

“Nhưng vì Shin-kun đang tham gia buổi tập, mình có thể cảm thấy am tâm. Nếu có gì xảy ra, Shin-kun sẽ có ở đây. Mình nghĩ là vì thế mà mọi người có thể nỗ lực hết sức tập luyện chăm chỉ nhỉ?”

“Chẳng chuyện đó là việc của anh Sieg và chị Chris sao?”

“Ah, hehe. Là vậy sao?”

Sicily đồng ý với những gì tôi nói. Quả nhiên, cô ấy rất dịu dàng. Nếu có thể, tôi muốn cô ấy chỉ dịu dàng với tôi… Nhưng vì Sicily tốt bụng, điều đó chắc là không thể rồi…

“Được rồi, mặc dù có chút sự cố, vẫn còn thời gian trước giờ trong lịch trình. Bọn ta sẽ nâng khả năng của mấy đứa lên tối đa dù chỉ còn chút thời gian.”

Anh Sieg tuyên bố sau khi rời khỏi nhóm khác. Mặc dù quỷ cấp tai ương có xuất hiện, những người khác chỉ đứng nhìn nó bị đánh bại, nên có vẻ họ vẫn còn chút thời gian.

Vì họ không tham gia cuộc chiến, họ không có thời gian để hụt hẫn.

“Si-Sicily? Đứng phía bên mình đi…”

“Đu-đúng đó. Vì bọn mình sẽ bảo vệ cậu mà.”

“Không, mấy cậu đã làm nhiều rồi. Và ngoài ra… Vì nói đến việc an toàn, nó sẽ an toàn hơn nếu đứng ngay cạnh Shin-kun.”

Sicily đáp lại, quay về phía tôi, và cười.

Cô ấy nhanh chóng K.O cả đám một cú chính diện. Đám Kreis có vẻ trông thực sự thất vọng…

“Mặc dù mình mừng vì mấy cậu sẵn sàng bảo vệ mình… nó sẽ không còn gọi là tập luyện nếu không có sự hợp tác giữa chúng ta. Bọn mình đều đến đây để tập huấn. Ngoài ra… mình không muốn cứ luôn được bảo vệ hoài…”

Chắc cô ấy ám chỉ đến chuyện lúc nãy. Cô ấy chắc thực sự rất lo về chuyện đó và nghĩ mình cản đường tôi. Chắc cô ấy muốn tự bảo vệ mình.

“Được rồi! Sicily chắc muốn trở nên mạnh hơn chứ gì?”

“Vâng! Mình muốn có thể tự bảo vệ bản thân khi đến lúc!”

“Thế sao. Nếu là vậy, mình sẽ huấn luyện cậu đến mức mà cậu sẽ có thể tự đánh bại một con hổ quỷ!”

“Eh!? Khônggg! Ummm, ý mình không phải đến mức đó…”

Sicily bối rối nói. Khi tôi bắt đầu cười, Sicily cô ấy cuối cùng cũng nhận ra là đang bị tôi chọc.

“Ah! Th-Thật là! Shin-kun!”

“AHahaha. Xin lỗi, xin lỗi. Vì cậu trông thực sự giống như rất nhiệt tình và quyết tâm, mình nói thế để cậu tư giãn mà. Không cần lo về chuyện gì đâu, Sicily. Trước khi cậu biết, cậu đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi đó.”

“Có thật không?”

“Ừ.”

“Hehehe, mình vui quá…”

Vì trông cô ấy hết sức căng thẳng. Nên tôi đã trêu, và đọng viên cô ấy một chút để xua tan nó.

“Bọn họ… Quả nhiên, đang hẹn hò sao?”

“Không, chưa đâu… mình nghĩ là thế…”

“Dù vậy, điều đó thực sự khó tin.”

“…Cháu của ngài Mag và Guru, được dạy kiếm thuật bởi ngài Thánh kiếm, và sau cùng, đến cả Sicily…!”

(Dat: Chết đi, đồ riajuu)

“Ghen tị thật… nó khiến người ta quá ganh tị với cậu ta!”

“Quả nhiên, mình không thể trở nên như Walford…”

“Mấy đứa… đang hành động không ngầu tí nào đó…”

Mấy người thực ồn ào quá đấy, thì thầm này nọ!

Vì những học viên Kỵ sĩ quan tâm lớn đến Sicily, họ cứ nhìn qua đây với biểu cảm bực dọc.

Nn, có tinh thần này là tốt khi họ còn trẻ!

Mặc dù tôi đã dùng phép tìm kiếm, Sicily, cũng đang dùng. Trong lúc đó, mọi người đang bắt chước tôi ư? Và tập trung hơn tìm kiếm xung quanh bọn tôi.

“Gus, chú ý vào chỗ đang đứng. có một hòn đá lớn đó.”

“Eh? Được rồi, đã rõ.”

“Maria, em có nhận ra em đang tách khỏi mọi người không đó?”

“Eh? Ah! Từ khi nào mà—!”

“Kyaaa!”

Trong khi tôi đang chú ý vào Maria người đang sắp bị tách khỏi nhóm, Sicily đạp phải ổ gà.

“Oops.”

Tôi xoay sở nắm lấy Sicily trước khi cô ấy va vào đất.

“Cậu đang tập trung quá nhiều vào tìm kiếm đó. Cậu cũng nên chú ý xung quanh đi.”

“Ugh, xin lỗi…”

Và trong tay tôi, Sicily lẩm nhẩm lời xin lỗi.

“Ta nguyền rủa… ta nguyền tủa người, Walford…”

“Thật ghen tị, thật ghen tị, thật ghen tị…”

“Giá như đó là mình…”

“Mấy người… trông thật chả ngầu tí nào hết…”

Có cảm giác oán giận đến từ học viên Kỵ sĩ. Miranda trông thực sự xấu hổ thay cho họ…

Sau khi tiến được một lúc, có phản ứng của phép tìm kiếm.

“Ah, đây là…”

“Ah, mình cũng phát hiện với phép của mình.”

“Mình cũng vậy. Nhưng đây là… mặc dù nó nhỏ hơn con hổ quỷ, nó vẫn lớn hơn những con mà ta đã thấy.”

“Oh, mọi người cũng để ý. Giờ thì, ngài nghĩ đó là quỷ loại gì thế, Điện hạ?”

“Giờ nói thì… là gấu sao?”

“Oh! Đúng đó, Điện hạ. Thật là ngạc nhiên, vị Hoàng tử nhỏ bé hồi đó giờ trông thật xuất sắc…”

“…Ồn quá đó. Em không còn là con nít luôn chơi với anh mọi lúc nữa.”

Gus đang bị anh Sieg chọc.

Cái cảnh này hiếm thấy thật.

“Anh Sieg.”

“Hmm? Gì vậy?”

“Lát nữa, kể cho em chuyện của Gus hồi nhỏ nhé.”

“Oh, được thôi.”

“Cái…! Này! Đừng làm thế chứ!”

Gus đang hốt hoảng theo nghĩa đen. Tôi mong buổi huấn luyện này kết thúc lắm đấy. Kukuku…

“Mặc dù có một con ma vật không xa, tại sao mấy đứa lại hứng thú với câu chuyện hơn vậy!?”

“Ah? Vì nó chỉ là con gấu thôi mà, nhỉ? Đó là con mà Shin đã đánh bại khi chỉ 10 tuổi.”

“Thậm chí Shin còn ở đây để hộ tống chúng ta! Mấy đứa nên cảm thấy sợ một chút gì đi chứ!”

Anh Sieg lại nổi giận nữa kìa.

“Anh cũng ám chỉ em đấy, Shin!”

“Em luôn sao!?”

“Cậu tham gia đủ rồi…”

…Eh? Một lời phũ phàng từ Sicily?

Mắt mọi người đang đổ dồn về phía tôi và anh Sieg.

“A-ahem! Chỉ vậy thôi, em chỉ đang cố làm giảm căng thẳng của mọi người thôi mà.”

“Đu-đúng đó! Em sẽ ở đây phòng khi khi mấy bạn cần hỗ trợ! Nên bỏ qua đi mà!”

“Haaa~… mặc dù chắc rằng Shin có thể đánh hạ một con quỷ lớn toàn tự thân và có thể trợ giúp cả nhóm khi có chuyện… Nhưng dù vậy, làm ơn hãy làm điều đó nghiêm túc đi.”

“Vâng.”

“Hmph! Ông chỉ đang cố thể hiện thôi mà…”

“Hmmm? Bà có gì muốn nó sao?”

“Ah? Tôi đang nói là ông ồn quá đấy!”

“Chị Chris cũng ồn ào vậy!”

Thế là, tôi trả lại lời cho chị Chris.

“Nn! Giờ thì, giờ chúng ta sẽ đánh bại con gấu quỷ nào. Trước hết, chúng ta sẽ dùng phép để tấn công, và sau đó học viên Kỵ sĩ sẽ làm cú quyết định. Chắc chắn là mấy đứa thích nghi được với tình huống. Đặc biệt là mấy đứa học viên Kỵ sĩ đó. Vì mấy đứa đánh cận chiến, phép thuật không thể dùng thoải mái, nhớ là phải để ý chung quanh khi chiến đấu đấy.”

” ” ” “Vâng!” ” ” ”

Chị Chris đổi chủ đề nói chuyện một cách ép buộc. Và rồi truyền đạt lời hướng dẫn.

Mọi người tiến tới một chút, tiến về phía con gấu.

Sau một khoảng thời gian, chúng tôi phát hiện ra con gấu đang nhắm vào một con nai bình thường giữa vài cái cây.

“Mấy đứa chuẩn bị chưa? Giờ thì, Phép… bắn!”

Dưới lệnh của chị Chris, ba người bắn phép thuật cùng lúc.

Để nó không ảnh hưởng đến những người khác, cả ba người họ bắn “Mũi tên lửa,” “Kiếm gió,” và “Đạn đá” theo thứ tự.

Khi nó trúng con gấu, nó bất tỉnh trong đau đớn.

Không biết đây có phải là kết quả của hội nghiên cứu không? Sức mạnh thần chú của họ đã tăng lên.

“…Haaa! Học viên Kỵ sĩ, nhân lúc này!”

“Va-vâng!”

Chị Chris bất ngờ vào kết quả của phép thuật, và trong một khắc, cô ấy đưa lệnh cho đám Kreis.

“Mấy đứa… mấy đứa thực sự có thể dùng được câu chú như vậy sao?”

“Không đâu. Chỉ duy nhất lúc ban đầu bọn em nghĩ đến việc khởi động thần chú hết sức và tiêu diệt ma vật chỉ với một đòn…”

“Vì nếu chúng em đánh hạ chúng chỉ với một đòn, nó sẽ không thể tập luyện với học viên Kỵ sĩ nữa, nhỉ?”

“Đó là những gì Shin-kun bảo bọn em làm. Nếu không phải là mấy con quỷ tầm trung, vậu ấy bảo đừng dùng hết sức…”

“Mà, mặc dù đây là lần đầu mấy đứa bắn phép vào một con quỷ, tôi mừng là mấy đứa làm theo hướng dẫn của Shin.”

“Đúng đó. Bọn em đã không nghĩ là phép thuật của bọn em sẽ tăng đến mức này…”

Đúng đó. Vì tôi đã giám sát quá trình của mọi người trong suốt buổi họp hội, tôi nghĩ chắc họ sẽ đánh hạ một con quỷ tầm trung trong một cú nhỉ? Nếu thế thì, tốt nhất là họ không nên dùng hết sức nếu đó không phải là một con quỷ tầm trung.

Vì nếu họ không kiềm chế, bạn học viên Kỵ sĩ sẽ không có cơ hội. Tôi sẽ nói điều này nhiều lần cần thiết, đây là tập luyện.

Trong lúc họ đang nói chuyện, đám Kreis đã tiêu diệt được con ma vật đó.

Mặc dù họ vẫn chưa thể đánh bại được trong một cú, con quỷ chắc đã nhận được nhiều sát thương.

Chỉ khi đám Kreis đảm bảo chiến thắng, thì họ mới làm một nhát quyết định.

Tuy vậy, vết thương có ở trên con quỷ ghê thật. Thêm vào đó, trước khi nó bị giết, con quỷ đã bị trúng thần chú và gần chết chỉ với một cú.

Kreis vung kiếm và cố cắt bỏ cánh tay trái của con gấu.

Tuy nhiên, thanh kiếm thọc sâu vào cánh tay và không rút được. Với cánh tay phải của nó, con gấu tấn công Kreis.

“Coi chừng!”

Mặc dù chị Chris hét lớn để cảnh báo cậu ta, tôi đã dự trước chuyện này sẽ xảy ra. Chuẩn bị, tôi bắn hai viên “Đạn gió.”

Cái đầu tiên là để thổi bay cánh tay của con gấu hạ xuống người Kries, trong khi cái còn lại là tay trái; để đẩy thanh kiếm của Kreis vào sâu hơn.

Sức mạnh tay trái của con gấu đã giảm xuống, và Kreis kéo được thanh kiếm ra. Lần này, cậu ta nắm lấy chuôi kiếm và vung mà không quá đà.

Sau khi họ cuối cùng cũng hạ được con gấu, họ quay lại chỗ bọn tôi đang đứng.

“… Ugh, Walford… Cảm ơn vì đã giúp lúc nãy…”

“Ahh, nn. Đừng đề cập đến nó.”

Uwaahhh… cậu ta bày tỏ lòng biết ơn với gương mặt bất đắt dĩ.

“Kreis! Noin, cũng như Kent! Mấy cậu thực sự nên dừng hành động như vậy đi! Nếu không phải nhờ vào phép của Walford-kun, mấy cậu đã chết rồi đó! Và vì thế… tôi thấy thật xấu hổ khi nhìn vào mấy người!!”

Uwaahhh, Miranda cuối cùng cũng mất bình tĩnh rồi.

Tôi đoán là hiển nhiên thôi. Mặc dù cô ấy, chính cô ấy, là con gái, bọn Kreis chỉ quan tâm đến việc bảo vệ Sicily. Còn mặt khác, Sicily đã bày tỏ biết ơn, từ chối sự bảo vệ của họ và lặng lẽ theo sau tôi.

Cô ấy chắc là chưa bao giờ hành động như bây giờ. Cô ấy chắc sẽ cảm thấy như giác ngộ.

“Bình tĩnh lại nào, Miranda.”

“Nhưng, Christina-sama!”

“Chúng chỉ là một đám người vào một ngôi trường đầy đực rựa. Và ngoài ra, những đứa con gái trong học viện Kỵ sĩ… Họ khó được xem như thiếu nữ nhỉ?”

“Điều này… Mà, đúng như chị nói…”

“Liệu suy nghĩ của mấy người bạn cùng lớp trước đây của chị cũng nằm trong số đó? Họ luôn nói chuyện về con gái… Nói đến con gái, chẳng phải có ở gần sao! Chẳng lẽ… chị không được xem là con gái sao?!?!”

“Chri-Christina-sama?”

Bóng tối trong tim chị Chris rò rỉ ra kìa …

Rõ rồi. Ra là chị Chris cũng không hoàn toàn nổi tiếng trong suốt thời trong học viện. Chắc chị ấy chăm chỉ sau khi tốt nghiệp lắm đây…

“Mấy tên thanh niên đều thế cả. Với một cô gái dễ thương và đáng yêu, họ muốn trông thật lịch lãm và cao quý khi bảo vệ những cô gái như vậy. Chúng chắc là ghen tị Shin và nó đã lấy hầu hết những phần tốt.”

Uwaa… chị Chris trông như phun một miệng đầy độc… chắc chị ấy cố thu hút đám con trai trong Học viện kỵ sĩ trong những ngày ở đó.

Kries và những tên khác đỏ mặt và cuối người xuống. Làm ơn dừng mấy chuyện ngu ngốc này đi!

…Giờ nghĩ lại thì, anh Sieg vẫn chưa nói một lời nào cho đến giờ. Không biết có vấn đề gì nhỉ?

Trong khi nghĩ vậy, tôi quay lại nhìn anh Sieg…

“Không thể nào…? Pháp lực của chúng còn lớn hơn cả mình sao? Là do Shin sao? Là do chúng được Shin dạy? Mình có nên nhờ nó dạy không? Không, vì… cho đến giờ, mình luôn xem nó là em trai. Nên để nhờ nó dạy mình thì, danh dự của mình sẽ… Chờ chút đã, nó là cháu trai của ngài Merlin, nên nếu nghĩ lại thì, đây là gián tiếp nhận được lời hướng dẫn từ ngài Merlin… Không, nhưng mà…!”

Đằng này, mặt khác, đang đấu tranh với danh dự của bản thân.

Chương trước Trang chính Chương tiếp theo
Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.