FANDOM



Phần 1 Edit

Ngày 1 tháng 9. Ngày đến trường thứ hai sau kì nghỉ hè.

Trong cảnh ồn ào của giờ nghỉ trưa, Shidou đang đi xuống cầu thang ở kế bên lớp học của cậu.

“Kuku…… nhận lấy vinh dự này đi, Shidou, để có thể giới thiệu cho chúng ta Đứa con của Bão – Yamai một món ăn.

“Biết ơn. Cảm ơn vì đã chỉ dẫn cho chúng tớ.”

Những giọng nói có thể nghe thấy từ phía sau Shidou. Shidou thở dài và liếc nhìn về hướng đó.

Hai cô gái với khuôn mặt giống nhau trong bộ đồng phục học sinh đang đứng ở đó.

Cô gái mảnh dẻ với mái tóc được buộc lại hất đầu ra phía sau và cười một cách kiêu căng, trong khi cô gái còn lại với dáng như một người mẫu, mái tóc được tết lại đang có một cái nhìn chăm chú.

Yamai Kaguya và Yamai Yuzuru. Cặp Tinh Linh song sinh mà Shidou đã phong ấn sức mạnh vào 2 tháng trước.

“Không, tớ mới là người cần phải nói lời xin lỗi. Đó đều là do sự hiểu nhầm của tớ mà ra.”

“Đừng lo, hôm nay ta rất rộng lượng; cuối cùng, ta cũng đã được ở cùng lớp với Yuzuru. Yuzuru thật quá là dễ thương. Nếu để cô ấy lại một mình, ta không biết có bao nhiều đồ côn trùng xấu xa sẽ tiếp cận cô ấy.”

“Nhẹ nhõm. Yuzuru cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Khi nghĩ đến việc tôi phải bỏ lại một cô gái siêu-xinh-đẹp như Kaguya ở giữa một đàn sói thì lại khiến tôi phải rùng mình.”

“Không, fufu…… Yuzuru dễ thương hơn~”

“Phản đối. Kaguya dễ thương hơn.”

“Aw, cô đó~, Yu~zu~ru~”

“Phản công. Ka~gu~ya~”

Nói vậy, Kaguya và Yuzuru đỏ mặt và bắt đầu đan chặt ngón tay lại với nhau. Họ đủ thân thiết để khiến cho Shidou cảm thấy xấu hổ khi nhìn vào họ.

Đúng vậy, chị em Yamai bắt đầu vào học lớp 2 năm 3 của trường Cao Trung Raizen từ ngày hôm nay.

Ban đầu họ đã được xem xét để chuyển sang lớp 4 như Shidou, tuy nhiên do trạng thái tinh thần của họ sẽ ổn định nếu họ ở gần nhau, nên cuối cùng họ được chuyển vào lớp kế bên.

Như vậy là ổn. Vì hai người này nhập học như những học sinh trao đổi, được chuyển đến trường mới vào học kỳ mới, nên đây là điều đã được dự đoán từ trước.

Tuy nhiên, không có ai nói với Shidou về lịch trình cho đến ngày hôm nay.

Kết quả là – Shidou không chuẩn bị hộp cơm trưa cho chị em Yamai.

Đó là lý do tại sao Shidou và hai người họ đi xuống căng tin trường ở tầng 1.

“Chúng ta sắp đến nơi rồi----”

Shidou dừng lại trước cô gái quen thuộc xuất hiện trước mặt cậu.

Một cô gái trông giống như búp bê với mái tóc cắt ngang vai cùng với chiếc kẹp tóc. Cô gái đang cầm một chiếc bánh mì được để trong chiếc túi và một hộp sữa nhỏ trong tay.

“Oh, Origami. Cậu cũng mua đồ ở căng tin trường à?”

Khi Shidou hỏi, cô gái – Tobiichi Origami gật đầu.

“Thỉnh thoảng, vào những lúc mình bận. Shidou cũng vậy sao?”

“Không, hôm nay là Kaguya và Yuzuru”

“Mình hiểu rồi”

Origami đáp lại ngắn gọn và tiếp tục đi lên cầu thang.

“Đồng ý. Nếu căng tin là nơi mà Sư Phụ Origami thích, thì đó là một nơi đáng tới”

Yuzuru gật đầu ở phía sau lưng của Origami trong khi nhìn cô ấy rời đi. Nhắc đến đây, Yuzuru bắt đầu gọi Origami là sư phụ vì lý do nào đó kể từ chuyến đi dã ngoại của trường.

“À…… nó còn phụ thuộc vào loại bánh mỳ nào nữa”

Shidou cười méo và bước xuống cầu thang.

Sau khi đi được một lúc – họ có thể cảm thấy một bầu không khí sôi nổi một cách bất thường ở trước mặt họ.

“Hmp? Đây là……?”

Kaguya, người đang bước đi phía sau Shidou do dự nói.

Điều đó không quá bất ngờ. Rất nhiều học sinh học sinh đang tụ tập lại ở tầng 1 – phía trước căng tin như thể là dịp cuối năm học hay giờ cao điểm vào buổi sáng vậy.

“Môt bánh Croquette! Cùng với một sữa dâu luôn!” “Ew, đừng kéo áo tớ!” “Nghe này! Chiếc bánh cà ri ngon duy nhất chính là cái mà mình ăn đó!” “Mình phải có được nó bất kể ra sao!” “Cứu thương! Cứu thươơơơơng!” “Chết tiệt, chỉ vì một chiếc bánh thôi à, tại sao!?”

Đám đông hỗn loạn. Tiếng la hét có thể nghe thấy. Nó to đến nỗi có thể làm điếc tai mọi người. Cảnh tượng khốc liệt xuất hiện ở đó từ sự mất cân bằng của một người phụ nữ bán hàng đang xoay sở với một số lượng lớn các học sinh.

“Ew, đúng như mình nghĩ, muộn quá rồi. Có vẻ như chúng ta phải chờ một chút thời gian trước khi chúng ta có thẻ mua đồ rồi”. Shidou gãi đầu và lẩm bẩm.

Mặc dù Shidou đã từng vào căng tin trường khá nhiều lần trong năm học đầu tiên, nhưng cảnh tượng như chiến trường này luôn luôn xuất hiện mỗi khi cậu không chạy kịp xuống.

Tuy nhiên, Kaguya và Yuzuru chỉ nhếch môi trước cảnh tượng phía trước căng tin.

“Gì đây gì đây. Điều này thực sự khiến ta phải suy nghĩ đó. Và khi mà ta nghĩ rằng tất cả họ đều chỉ là những con thú không có chiếc răng nanh nào, thì có vẻ như bản năng chiến đấu vẫn sục sôi bên trong họ. Kuku, việc này khiến mình sôi máu lên rồi đó, Yuzuru?”

“Hứng thú. Không tồi đâu. Hai tháng vừa qua thật quá thoải mái rồi, và cơ thể của tôi đang cứng đờ lại vì điều đó”

Kaguya và Yuzuru nhìn nhau và tiến lên phía trước.

“N-Này, hai cậu”

“Đừng lo, Shidou. Tớ chỉ phải trả tiền cho chủ cửa hàng bên trong căng tin thôi, phải không?”

“Đồng tình. Vậy thì đơn giản thôi. Đối với Yuzuru và Kaguya, không có gì là không thể”

Nói vậy, Kaguya và Yuzuru liền cùng lúc bắt đầu chạy ra ngoài.

Khi họ tiếp cận được phía bên ngoài của đám đông học sinh, Yuzuru khuỵu một bên đầu gối của cô xuống và siết chặt tay lại.

“Thiết lập. – Kaguya”

“Được rồi!”

Kaguya hét lên và đặt chân lên tay của Yuzuru. Bỗng nhiên, chiếc dép lê Kaguya đang đi đã bị ném vào lưng mà không ai hay biết.

“Haaaaaa!”

Cùng với tiếng hét, cơ thể của Kaguya như đang nhảy múa trong không trung.

Sau đó cô nhảy lên đầu của các học sinh khác và làm một đường cong tới phía trước căng tin.

Tuy nhiên----

“Tuyệt kỹ -〖Anh Hùng Giáng Thế〗Icarus Faaaaallll!”[1]

Ngay khi tiếng nói đó được phát ra, ai đó đã thổi bay một cách dữ dội cơ thể của Kaguya về phía bên trái bằng cơ thể của cậu.

“Cái…… ukyaa!”

“Rùng mình. Kaguya!”

Yuzuru mở to mắt và gọi tên Kaguya.

Và – như thể họ đang đáp lại giọng nói của cô ấy, tất cả học sinh đều đột ngột dừng lại.

Yuzuru suy nghĩ trong thoáng chốc rằng các học sinh đang phản ứng với giọng nói của cô…… nhưng cô ấy đã sai.

Lý do hiện ra ngay sau đó. Một mùi hăng hăng xuất hiện ở đâu đó.

“C-Cái mùi gì vậy……”

Các học sinh nhắm mắt và bịt mũi lại. Điều đó không có gì ngạc nhiên. Mùi vị đó bay vào lỗ mũi của họ và khiến cho họ cảm thấy buồn nôn. Nếu có ai đó trộn lẫn rác, một cái xác động vật với nước thải vào giữa mùa hè sau đó thêm một chút mùi chồn hôi vào, nó có thể có mùi giống thế này. Thứ mùi gây sốc này có thể khiến cho họ mất đi sự thèm ăn trong một hơi thở.

Hoảng sợ trước mùi đó, các học sinh bắt đầu che mũi và miệng họ lại. Trong khi họ làm như vậy, có ai đó đã đi qua họ và mua xong đồ ở bên trong căng tin.

Không lâu sau, mùi hăng biến mất. Các học sinh lại cảm thấy thèm ăn trở lại và bắt đầu cuộc tranh giành một lần nữa.

---- Vài phút sau.

“U……kyuuu……”

Đứng trước căng tin đang thưa thớt dần người qua lại, Kaguya, người đang có vài dấu chân ở trên lưng, phát ra những âm thanh đau đớn trong khi vẫn nằm trên sàn.

“Xác nhận. Kaguya, cậu ổn chứ?”

Yuzuru chạy tới chỗ cô và đưa tay ra. Kaguya bám lấy và loạng choạng đứng lên. Mặc dù chỉ vài phút trước đó, cô còn tỏ ra mệt mỏi vì lý do nào đó.

“Ch-chết tiệt…… đó là gì vậy…… họ làm điều đó bởi vì họ biết ta là Đứa con của Bão – Yamai Kaguya sao……!?”

Dù cô ấy nói như vậy, nhưng những lời đó không thể vang đi xa. Kaguya nghiến răng và thở dài.

“Không có sự lựa chọn nào khác…… trước hết hãy lấp đầy cái dạ dày và hồi phục lại cơ thể đã. Yuzuru, chúng ta đi mua bánh mỳ thôi”

“Đồng ý. Chúng ta đi thôi”

Kaguya choạng vạng bước đi tới căng tin trường với Yuzuru hỗ trợ cô.

Tuy nhiên, khuôn mặt của họ xám lại trước kệ hàng ở trên mặt kệ.

“Bà chủ, bà không còn đồ gì khác nữa sao?”

“Phàn nàn. Điều này thật quá kinh khủng”

Đó là điều dễ hiểu. Cuối cùng, trên chiếc kệ đã gần như bị săn sạch, chỉ có 2 chiếc túi bánh mỳ còn sót lại. Hơn nữa, chỉ còn lại đúng một gói mứt.

“Tôi xin lỗi, nhưng mà đây là tất cả những gì còn lại”

Người phụ nữ bán hàng nói với giọng bình thản như thể cuộc chiến ác liệt vừa rồi chưa hề xảy ra. Hai người thất vọng trong chốc lát nhưng cuối cùng cũng bỏ cuộc rồi trả tiền cho người bán hàng và từ từ quay về chỗ Shidou.

Tuy nhiên, trên đường về.

Một cô bé chạy ra từ phía bên và va vào họ.

“Ugu!?”

“Chú ý. Em là ai”

Hai người cau mày. Cô bé liền ngẩng đầu lên và bắt đầu run rẩy vai.

“E-Em xin lỗi, em đang gấp……”

Nói vậy, có bé khóc lên.

Nhìn thấy vẻ yếu đuối của cô bé, chị em Yamai sau đó bình tĩnh lại. Họ thở dài và nói “đừng lo” trong khi vẫy tay với cô bé.

Hai người sau đó quay trở lại chỗ của Shidou. Shidou vô thức cười gượng với họ.

“Đó thật là một thảm họa……”

“I-Im đi! Đó chỉ là một tai nạn thôi! Khả năng thật sự của bọn ta không như thế này đâu!”

“Tức giận. Như Kaguya nói. Tớ không thể bỏ qua được lời xúc phạm tới Kaguya, kể cả đó là lời của Shidou đi nữa”

“K-Không, tớ không có ý xúc phạm cô ấy…… Này, chờ đã, hai cậu”

Shidou nhận ra điều gì đó kì lạ và chỉ vào tay họ.

“Các cậu để chỗ bánh mỳ đã mua ở đâu rồi?”

“Cái gì?”

“Nghi vấn. Ý cậu là sao?”

Hai người sau đó nghiêng đầu trong khi nhìn xuống tay của họ và nhăn mặt sợ hãi.

Điều này không có gì lạ cả. Chiếc túi bánh mỳ trong tay họ giờ chỉ còn là cái tay cầm của chiếc túi mà họ giữ bằng ngón tay của họ thôi.

“Cái…… đây là……”

“Bối rối. Bánh mỳ đâu rồi……”

“- Fufu, fufufufu, fuhahahaha!!”

Trong khi cả hai người đang nhìn ra xung quanh họ, tiếng cười nhạo báng có thể nghe thấy ở đâu đó.

“A-Ai đó!?”

Thời điểm mà Kaguya hét lên, ai đó đã nhảy ra trước mặt cô. Người này chống tay xuống mặt đất và lộn 2 vòng rồi đáp xuống ngay trước mặt cô.

Người đó là một người đàn ông với đôi mắt sắc bén và mái tóc của hắn như chiếc bờm ngựa. Vì lý do nào đó, bộ đồng phục của anh ta bị rách vai và cả hai cánh tay đều được băng bó lại. Hơn nữa, trên thắt lưng của anh ta có treo một túi bánh mỳ Yakisoba và một hộp sữa trái cây.

“Lạc quan. Cậu lạc quan quá rồi đó. Cậu nghĩ rằng cậu có thể vào được căng tin trường với trình độ đó sao?”

“Huh……?”

Trong khi Shidou vẫn còn há hốc miệng trước tình hình hiện giờ, một người đàn ông mặc áo khoác trắng xuất hiện từ phía sau cái cột. Một người trông giống như nhà khoa học đầy xảo quyệt với cặp kính tròn. Trong tay của anh ta có có một chiếc bánh sandwich trứng và một tách cà phê.

“Kukiki…… nào, để tôi chào đón cậu. Chào mừng, lính mới, tới chiến trường của chúng ta”

Anh ta nói và xoay chiếc áo khoác. Bên trong chiếc áo khoác, một vài chiếc ống nghiệm được treo ở trong đó.

Khi mọi người đang tỏ ra bối rối, một người khác lại xuất hiện từ phía sau cái cột.

Cô ấy là một cô gái vác một chiếc túi nhựa lớn đằng sau lưng như Ông già Noel. Nhìn gần hơn, cô gái đó chính là học sinh đã đâm sầm vào chị em Yamai lúc trước đó.

“Ngạc nhiên. Cô là”

Khi Yuzuru nói, cô gái liền nở một nụ cười khinh bỉ như thể bộ dạng yếu đuối lúc trước đó chỉ là vẻ bề ngoài vậy

“Kyahaha – nếu cô cứ như vậy thì cô sẽ không thể có nổi một miếng bánh mỳ nào đâu”

Nói rồi, cô gái liền lấy chiếc bánh mỳ ra khỏi túi và chơi với nó ở trên tay.

“Đó là!”

“Rõ ràng. Là chiếc bánh mỳ của Yuzuru và Kaguya”

Kaguya và Yuzuru nhìn thẳng chằm chằm về phía họ.

“Chết tiệt, các người là ai?!”

Khi mà Kaguya hét lên, cả ba người đều nở một nụ cười trơ trẽn trên mặt họ.

“Hmm…… vậy thì để bọn ta tự giới thiệu đi!”

Người đàn ông với kiểu tóc mào gà dang tay và nhấc chân lên.

“Vượt qua đám đông với một cơ thể mềm dẻo và đôi chân được tôi luyện từ câu lạc bộ gym. Đấng cao quý của không trung - 『Sẽ bay đi nếu như bạn thổi nó』<Aerial> Washitani Shunsuke! Thứ yêu thích của 『Đấng tối thượng』 là bánh mỳ Yakisoba!”

“Cái biệt danh đó là sao. Thường thì chả ai tự nói điều đó cả……”

Shidou chau mày và nheo mắt lại.

Tuy nhiên có vẻ như ba người họ không để tâm đến. Tiếp theo, người đàn ông đeo kính trong chiếc áo khoác trắng đẩy kính lên rồi chỉnh người lại thành dáng vẻ của người thông minh.

“Sử dụng ngân sách của câu lạc bộ khoa học để tạo ra một thứ mùi làm mất đi sự thèm ăn của mọi người! Mùi hương của chết chóc - 『Mùi hôi thối hoảng loạn』<Professor> Karasuma Keiji. Thứ yêu thích của 『Đấng tối thượng』 là bánh mỳ sandwich trứng”

“Thật là một kẻ khó chịu……”

Và cuối cùng, cô gái vác chiếc túi nhựa ở trên lưng tạo dáng.

“Khiến kẻ khác phải đầu hàng với dáng vẻ dễ thương, sau đó lấy bánh mỳ nhanh như chớp! Pháp sư của sự hoang mang - 『Ối tôi xin lỗi』 <Pickpocket> Saginuma Ayumi! Thứ yêu thích của『Đấng tối thượng』 là mọi thứ cướp được của người khác!”

“Đây không phải là một tên tội phạm sao!”

“Kyahaha, đừng có đánh giá thấp tôi – nhìn lại túi của cô đi!”

“Cái gì?”

Nghe vậy, Kaguya và Yuzuru liền bắt đầu mò vào túi của chiếc váy.

“Huh…… có một chút tiền ở trong đó”

“Ngạc nhiên. Đó là tiền của chiếc bánh mỳ”

Ba người họ phát ra tiếng mũi và dùng mắt ra hiệu cho nhau ----

“---- Chúng ta là Tứ Thiên Vương của căng tin trường cao trung Raizen!!”

Họ lớn tiếng tuyên bố sau khi hít một hơi thật sâu.

……Vì lý do nào đó, Shidou cảm thấy họ có thể hòa hợp tốt với chị em Yamai (đặc biệt là Kaguya).

“Các người nói là…… Tứ Thiên Vương?”

Kaguya nói với giọng run run. Ba người liền nở nụ cười xấu xa trên gương mặt của họ.

“Fufu, chính xác. Những chiến binh mạnh nhất đã chinh phục được căng tin của trường Raizen. Đó chính là bọn ta, Tứ Thiên Vương!”

“Kukiki, đó là một vài lời chào hỏi dành cho những lính mới các người”

“Kyahaha, nhưng~ nếu nếu các người yếu như vậy thì tôi nghĩ các người không nên đến đây nữa nhỉ~?”

Tứ Thiên Vương cười nói. Chị em Yamai liền chĩa ánh mắt sắc đá vào bọn họ.

“Gì cơ!? Các người đang cố chế giễu Yamai chúng ta, Đứa con của Bão!?”

“Tức giận. Tôi sẽ không tha thứ cho bất kỳ lời xúc phạm nào”

Tuy nhiên, trong tình cảnh đó, Shidou chỉ có thể gãi má.

Mặc dù trong đầu cậu có nghĩ đến vài thứ, nhưng chỉ có một điều quan trọng nhất mà cậu muốn nói với họ.

“Tứ Thiên Vương…… nhưng ở đây chỉ có 3 người thôi mà”

Tuy nhiên, câu hỏi này dường như đã nằm trong dự tính của họ.

“Fufufu, 『người đó』 là người mạnh nhất trong số bọn ta. Cô ấy không thường xuyên xuất hiện cho lắm!”

“Đúng vậy. Biệt danh 『Kẻ hoàn mỹ』 <Miss Perfect>. Một người đầy bí ẩn luôn lấy đi những chiếc bánh mỳ mà không một ai có thể nhận ra……”

“Các người thậm chí còn không thể đánh bại được bọn ta thì chắc chắn sẽ không đấu nổi với người đó đâu----”

Tứ Thiên Vương nói với giọng đầy sự chế giễu. Mặc dù Shidou không cảm thấy điều gì cả, nhưng với chị em Yamai thì lại hoàn toàn khác. Họ nghiến răng giận dữ.

“Đồ chết tiệt, các người đừng có nghĩ là các ngươi có thể an toàn trở về. Các người phải trả giá bằng mạng sống của mình vì đã lấy chúng ta ra làm trò đùa! Hãy ân hận trước những việc các người đã làm đi!”

“Tuyên bố. Chúng ta không thể bỏ qua được vô số tội lỗi của các người nữa. Chúng ta sẽ đưa ra cho các người lời thách đấu”

Tuy nhiên, Tứ Thiên Vương vẫn cười ở đó dù cho họ đang nhận ánh nhìn sắc đá từ hai người.

“Fu…… trận chiến ngày hôm nay đã kết thúc rồi. Đừng trở thành kẻ thua cuộc tồi tệ đó”

“Kukiki, nhưng mà, tôi thích tinh thần đó của các người. Chúng tôi là những kẻ mạnh nhất. Không một ai có thể có được chiếc bánh mỳ họ mong muốn trước chúng tôi cả”

“Tôi luôn sẵn sàng đón nhận thách thức~? Để xem nào……”

<Pickpocket> Saginuma nhìn vào cuốn lịch ở bên cạnh căng tin trong khi nói như vậy.

“Ara, thật là một thời điểm tốt. Thứ hai tới, sẽ có một chiếc bánh mỳ được giới hạn. Đó là bánh mỳ Rainbow Cream của tháng này. Hay là…… người nào giành được nó trước sẽ thắng đi~?”

Chị em Yamai gãi mũi và gật đầu với giọng nói ngọt ngào đó.

“Được rồi. Món nợ của căng tin trường nên được trả với căng tin trường. Ta sẽ khiến các người nếm mùi vị của vụn bánh mỳ!”

“Tuyên bố. Tôi sẽ làm cho các người phải hối hận vì lời nói của mình”

Kaguya và Yuzuru chĩa ngón tay về phía họ. Sau khi bộ ba đó nhún vai vui vẻ, họ nhìn Shidou với ánh nhìn nhạo báng.

“Fu…… có vẻ như cậu có được một vài học trò với tinh thần tốt đó nhỉ, 『Không phản ứng』 <Dispel>”

“Kukiki, tôi nghe nói cậu đã trở về phe ăn cơm hộp, nhưng hình như cậu vẫn còn sót lại một chút niềm kiêu hãnh của một chiến binh khu căng tin nhỉ”

“Nhưng~ nhưng cô gái này không phải là đối thủ với chúng tôi đâu~?”

“Cái……?”

Shidou nghiêng đầu trước biệt danh lạ lẫm. Tuy nhiên, xung quanh cậu không còn ai khác.

“T-Tôi?”

“Cậu đang nói gì vậy. Đương nhiên rồi, <Dispel>. Một năm trước, cậu dễ dàng né được đòn tấn công trên không của tôi, thoát được khỏi mùi hương chết chóc của Karasuma và không bị Saginuma trộm đồ để rồi lấy được món yêu thích của cậu, Katsu Sandwich. Cậu là một chiến binh rất mạnh mẽ”

“Chờ chút đã, đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy điều này”

Không thể kiềm chế lại được, Shidou lên giọng. Mặc dù cậu ăn ở căng tin khá nhiều ở năm nhất và Katsu Sandwich đúng là món cậu yêu thích, nhưng cậu không tài nào nhớ được cái tên đó.

“Cậu định nói là cậu đã quên trận đấu đầy cảm xúc với chúng tôi sao?”

“Không, ý tôi là……”

“Fu – nếu cậu muốn im lặng thì cũng được thôi”

“Kukiki, tuy nhiên học trò của cậu có vẻ như đang hăng máu lên rồi đó”

“Kyahaha, dù đó chỉ là một sự lãng phí thời gian theo cách nào đó~”

Mặc dù Shidou đã cố giữ họ lại, nhưng đến cuối cùng họ vẫn không lắng nghe câu chuyện của cậu. Tứ Thiên Vương cười một cách xấu xa trong khi đi bộ xuống hành lang.

Kaguya nhìn chằm chằm vào họ cho đến khi họ hoàn toàn biến mất và khuất đi bên dưới sàn.

“Chết tiệt! Dám lấy chúng ta ra làm trò cười! Rồi chúng sẽ thấy!”

“Đồng ý. Tôi sẽ không để họ nói như vậy lần thứ hai đâu. ---- Tuy nhiên, đó cũng là thực tế rằng Yuzuru và Kaguya đã thua. Để làm nổi bật tên tuổi của chúng ta, thì cần phải có một buổi huấn luyện đặc biệt”

“Huấn luyện đặc biệt……”

Nói vậy, Kaguya và Yuzuru nhìn Shidou.

Shidou cảm thấy mồ hôi đang toát ra đầm đìa trên mặt cậu trước linh cảm không tốt đang chạy dọc cơ thể cậu.

Phần 2 Edit

Ngày hôm sau. Ngày 2 tháng 9. Thứ bảy.

“Uwahh……”

Shidou ngáp. Cậu đang mặc một chiếc áo jersey, đeo băng đầu và cầm một thanh kiếm tre trên tay.

Dĩ nhiên, cậu không hề muốn mặc đồ như vậy.

Nhờ cái biệt danh mà cậu không hề biết tới, mà Shidou đã được chị em Yamai yêu cầu làm huấn luyện viên cho buổi huấn luyện đặc biệt của họ.

“Dù gì đi nữa thì tớ nghĩ bộ đồng phục trường cũng ổn mà……”

Shidou hiện đang ở trong một căn phòng với xung quanh là những bức tường màu xám. Đây là không gian luyện tập ảo bên trong không hạm «Fraxinus».

Bằng cách sử dụng Realizer cùng với các thiết bị bên trong tàu, nó sẽ cho phép họ tái tạo lại bất kì khung cảnh nào. Kotori mời họ sử dụng căn phòng này cho buổi huấn luyện đặc biệt.

Trong khi Shidou vẫn đang cố gắng chống lại cơn buổn ngủ của mình, hai giọng nói đặc biệt vang lên.

“Kuku, thật đáng thương. Ta thấy cậu không thể thoát được khỏi phép thôi miên rồi”

“Chào hỏi. Chào buổi sáng”

Có vẻ như chị em Yamai cũng đã tới. Shidou nhìn về hướng phát ra giọng nói trong khi rụi mắt ----

“Được rồi…… Chào buổi s----!?”

Cậu đứng đơ người ra trong giây lát.

Cuối cùng, bộ đồng phục mà hai người họ đang mặc là bộ đồ gym bloomer.

Chiếc nhãn được viết “Kaguya” và “Yuzuru” đặt ở trên ngực của chiếc áo đồng phục trắng, bên dưới đó là Bloomer – niềm khao khát của tất cả các học sinh cao trung thời nay. Tình cờ, trong khi Kaguya để thả chiếc áo của cô ra, thì Yuzuru lại cho áo của cô vào bên trong nó.

DAL vE 223

“Hmp? Ta không biết tại sao, nhưng mà có vẻ như cậu đã tỉnh hẳn rồi”

“Phát hiện. Ánh nhìn của Shidou hình như chăm chú hơn bình thường”

“Kaka. Vậy tức là cậu ấy đang tràn đầy tinh thần đó. Điều này không phải tốt hay sao”

“Nghi vấn. Có phải vậy không”

Kaguya cười lớn nhưng Yuzuru lại nghiêng đầu. Shidou lơ ánh mắt khỏi họ và tiếp tục.

“Hai người, cái bộ đồng phục đó là sao……”

“Ah, cái này à? Kotori đã chuẩn bị nó cho chúng tôi. Từ những gì tôi nghe được, thì hình như đây là bộ đồng phục tập luyện truyền thống của nước này”

“Đánh giá. Di chuyên trong loại vải này thật sự rất dễ dàng. Tôi đặc biết thích sự cơ động của đôi chân đấy”

“……Vậy à”

Shidou gãi má. Nếu họ thích nó, thì Shidou cũng không cần phải bận tâm cho lắm.

“Nào, Shidou. Hãy bắt đầu buổi tập luyện đi. Để giành chiến thắng đám người đó!”

“Thỉnh cầu. Xin hãy chỉ dạy chúng tôi thật tốt. Tôi sẽ không bao giờ quên được vị của miếng thạch đó”

Nói vậy, họ gật đầu với sự quyết tâm của mình.

Sau trận chiến ngày hôm qua, Kaguya và Yuzuru đã từ chối đề nghị chia sẻ hộp đồ ăn trưa của Shidou và dùng ngón tay lấy sạch chỗ thạch còn sót lại để giải quyết cơn đói của họ. Họ nói rằng nếu như họ nếm được mùi vị thất bại, thì họ có thể mài dũa nanh vuốt của mình để trả thù.

Shidou cười rỗng và nhìn bọn họ.

“……Nói tóm lại, các cậu chỉ muốn né tránh được chướng ngại vật của họ và mua được bánh mỳ, phải không?”

“Đúng vậy. Nhân tiện, nếu chúng ta có thể cho những kẻ nói khoác đó một sự xấu hổ thì họ sẽ không bao giờ có thể quên được suốt cả cuộc đời, thì điều đó sẽ rất tuyệt”

“Đồng ý. Giờ chúng ta nên làm gi?”

Cả hai đều gật đầu. Shidou lấy ra một quyển sổ từ trong túi.

Kết quả của cuộc thảo luận với Reine ngày hôm trước là một phương pháp rất đơn giản.

“Er…… đầu tiên----”

Shidou giải thích cho họ phương pháp để đánh bại Tứ Thiên Vương bằng những lời dễ hiểu.

“Hmm…… vậy à”

“Nắm rõ. Đã hiểu”

 Chị em Yamai gật đầu. Shidou đóng quyển sổ lại và cho nó lại vào túi.

“Nào, cứ làm như vậy đi. Nếu các cậu chú ý tới những điểm này, thì mọi thứ sẽ ổn thôi”

“Fumu. Vậy, chúng ta nên làm gì nữa”

“Eh?”

Shidou thốt lên trước câu hỏi của Kaguya.

“Xác nhận. Để tôi hỏi lại lần nữa. Kaguya và Yuzuru nên tập gì bây giờ?”

“Không…… thực ra thì, tớ không nghĩ điều đó cần thiết cho lắm”

Shidou chau mày nói. Đó không phải là một lời nói dối, cũng không phải là vì cậu không muốn giúp họ luyện tập, mà chỉ đơn giản là cậu nghĩ như vậy.

“Mà, nghĩ đến đây, mặc dù Linh Lực của các cậu đã bị phong ấn, sức mạnh thể chất của các cậu vẫn hơn xa so với người thường. Hôm qua là một đòn tấn công bất ngờ, nếu các cậu chuẩn bị trước thì sẽ không thể nào thua được. Ngoài ra, kể cả khi các cậu có tập luyện đi nữa, thì cũng không có gì thay đổi cả----”

“Cậu đang nói cái gì vậy!”

Lời nói của Shidou bị chặn lại bởi tiếng thét của Kaguya.

“Chúng tôi đã thua họ một lần rồi! Để có thể lật ngược thế cờ, không có cách nào khác ngoài việc đưa bản thân vào tập luyện gian khổ và tái sinh như một Yamai hoàn toàn mới!”

“Đồng tình. Các kỹ năng mới của nhân vật chính luôn luôn đạt được sau một thời gian luyện tập khắc nghiệt ở phần giữa của câu chuyện”

Kaguya và Yuzuru cầu xin một cách nhiệt tình. Có vẻ như họ chỉ muốn được tập luyện bất kể kết quả ra sao. ……Nói đến đây, Kotori có nói rằng chị em Yamai đã mê một bộ Shounen Manga hồi giữa kỳ nghỉ hè.

“Đ-Được rồi. tớ hiểu”

Shidou dừng lại trước khi họ có thể tiến tới chỗ cậu và nghĩ ra một số bài luyện tập.

“Ah…… nào, hãy chạy để khởi động cơ thể đi”

Ngay thời điểm mà Shidou nói vậy, tiếng ồn phát ra từ bức tường và khung cảnh xung quanh biến thành một cao nguyên ngay lập tức.

“Ooohh!?”

Shidou tròn mắt. Ra đây là chức năng của không gian huấn luyện ảo.

Kaguya và Yuzuru cũng nhìn xung quanh trong sự ngạc nhiên và gật đầu.

“Kuku…… một cú chạy sấm sét, huh. Được thôi. Đầu tiên là màn khởi động”

“Xác nhận. Tôi đã hiểu. Kaguya, một cuộc đua”

“Không, dù cho tớ nói là chạy, thì ý tớ cũng không phải để cho các cậu đua đâu……”

Mặc cho Shidou nói như vậy, hai người họ không hề chú ý chút gì cả. Có vẻ như kể cả khi họ đã hòa hợp với nhau, thì điều đó cũng không thể thay đổi được sự ham thích được đối đầu nhau chút nào.

Sau một vài bài tập giãn cơ nhỏ, cả hai bắt đầu chạy.

“Doryaaaaaaaaaa!”

“Chạy. Tou”

Họ đều bắt đầu với những cú chạy nước rút và chạy vòng quanh, song song với Shidou với tốc độ của một cuộc chạy cự li ngắn.

Tuy nhiên, dù cho họ là những Tinh Linh, họ cũng không thể nào tiếp tục mãi như vậy được. Không lâu trước, tốc độ của họ bắt đầu chậm lại – và Yuzuru ngã úp mặt xuống đất.

“Gi…ới…….hạn……Uku……u……”

“Ya….haha……Thắng……rồi----”

Một lát sau, Kaguya cũng ngã xuống mặt đất.

“N-Này, hai cậu!”

Sau một hồi, chị em Yamai đứng dậy sau khi bắt lại nhịp thở của mình.

“Kuku…… có vẻ như là mình đã thắng trận đấu này”

“Hối tiếc. Như mong đợi từ cậu, Kaguya”

“Không, ừm, tôi có một lợi thế trước cô trong trận đấu này. Yuzuru có thể bám đuổi xa như thế này là rất tuyệt rồi”

“Nghi vấn. Lợi thế gì”

“……Mà, cô cũng không cần phải bận tâm đâu”

Mặc dù Shidou để ý thấy Kaguya nhìn chằm chằm vào bộ ngực nặng nề của Yuzuru trong một khoảng thời gian ngắn trước khi nói những lời đó, nhưng cậu quyết định không nói gì để tránh gặp rắc rối.

“D-Dù sao thì, tôi cũng đã thắng! Cô hiểu chưa, Yuzuru?”

“Chịu đựng. Ku…… không còn cách nào khác. Phần đầu tiên……”

“……Phần đầu tiên? Cậu đang nói về cái gì vậy?”

Trong khi Shidou nghiêng đầu, Kaguya đến gần cậu với nụ cười trên gương mặt và kéo gáy áo của cậu để cậu không nhìn về hướng của Yuzuru.

“Ây da, cậu làm gì vậy, Kaguya!”

“Kuku…… chỉ cần im lặng và chờ thôi. Cậu sẽ thấy thứ gì đó rất đẹp”

“Huh……? Cậu định làm gì……”

Khi mà Shidou cau mày, tiếng quần áo sột soạt phát ra từ phía sau lưng cậu.

“Này, Yuzuru đang làm gì vậy?”

“Thì, lúc nãy bọn tôi đã nói chuyện với nhau. Do chúng tôi cần một chút sự căng thẳng trong phần luyện tập của mình, chúng tôi đã đồng ý rằng người thua cuộc sẽ phải cởi bỏ một phần bộ đồ mỗi lần”

“Huh…… cái gìiiiiiii!? C-Chờ chút đã, sao cậu lại làm như vậy! Trước đó thì với bộ đồ hiện tại, các cậu cũng có thể gây chết người chỉ với việc cởi bỏ một phần bộ đồ ra đó----”

“Xong. Ổn rồi đó”

Trước khi Shidou kịp nói hết câu, giọng của Yuzuru đã vang lên từ phía sau lưng cậu.

Kaguya quay lại phía Shidou và cười “Hohou……”

“Shidou, nhìn cô ấy đi”

“Chờ đã, tớ vẫn chưa chuẩn bị xong mà……”

Kaguya quay đầu của Shidou về hướng Yuzuru như cô đã làm ban nãy.

Yuzuru đang đứng đó với đôi má ứng đỏ đầy xấu hổ. Tuy nhiên, Shidou không thể tìm ra nổi những gì đã thay đổi chỉ với một cái nhìn thoáng qua.

Không lâu sau, cậu nhận ra có gì đó không đúng. Trong tay của Yuzuru, cô ấy đang cầm một cái áo ngực cỡ lớn.

Khi nhìn gần hơn, Shidou cảm thấy cỡ ngực của Yuzuru còn lớn hơn lúc trước. Cái nhãn “Yuzuru” trên ngực cô chuyển động dữ dội mỗi khi Yuzuru cử động.

“Cái……!?”

“Kaka, thế nào, Shidou. Cậu không thể hiểu hết nó được, đúng không? Con quái thú đang hoành hành sau khi được thả trói ra đó”

Kaguya nói với giọng giễu cợt trong khi khuôn mặt của Shidou chuyển đỏ.

“T-Tại sao……”

“Giải thích. Tôi đã được chỉ rằng đây là nghi thức”

“Có phải Reine-san đã chỉ cậu, phải không?”

Shidou hét lên nhưng có vẻ như Yuzuru không để tâm đến. Yuzuru ưỡn ngực và tiếp cận Shidou.

“Ý tưởng. Shidou, tôi có một yêu cầu cho bài tập tiếp theo”

“……Yêu cầu? Là gì?”

“Trả lời. Rèn luyện khả năng chịu đựng…… nói cách khác, tập luyện dưới thác nước”

“Tập luyện dưới thác nước…… có phải là việc đứng dưới thác nước phải không? Nhưng ở đây không có----”

Trước khi Shidou kịp hoàn thành câu nói của mình, tiếng ồn phát ra xung quanh họ và khung cảnh được chuyển thành một thác nước ở giữa núi.

Hơn nữa, khi Shidou thử chạm vào nó, cậu có thể cảm nhận được cái lạnh. Có vẻ như dòng nước này là thật.

“Haha, gì cũng được à, huh……”

Trong khi Shidou còn đang gượng cười, Kaguya bước lên phía trước.

“Kuku…… thật ra, tôi cũng không quan tâm lắm. Tóm lại, người nào trụ được lâu hơn sẽ thắng, phải không?”

“Xác nhận. Là như vậy đó”

Sau khi Kaguya và Yuzuru liếc nhau, họ bước vào thác nước không chút do dự.

“N-Này chờ đã! Các cậu không được làm điều đó! Nhất là Yuzuru đó!”

“Ukyaa!”

“Ngạc nhiên. ……Ở đây lạnh hơn mình nghĩ”

Tuy nhiên, có vẻ như cuộc chiến giữa họ đã được bắt đầu. Họ nghiến răng và đứng vững với hai tay chắp lại trước ngực như một tu sĩ.

“Chờ đã……”

Shidou đảo mắt đi.

Điều cậu làm không có gì lạ cả. Do họ bước vào thác nước với bộ đồ khá mỏng, nên bộ đồng phục thể dục giờ đây trở nên trong suốt và dính vào da của họ.

Kaguya vẫn sẽ ổn khi cô còn chiếc áo bra, nhưng Shidou không thể nhìn Yuzuru được. Mặt Shidou hoàn toàn chuyển đỏ như thể đầu cậu đang bùng khói lên vậy và né ánh mắt đi nơi khác.

“Ugu……”

“Chịu đựng. ……”

Cả hai tiếp tục thêm một thời gian, nhưng đã bắt đầu run rẩy hơn so với lúc trước đó.

“Ahh, đ-đ-đã đến giới h-ạ-ạn rồi……!”

Cuối cùng, Kaguya với đôi môi nhợt nhạt chạy ra từ thác nước trong khi ôm vai.

“C-Cậu không sao chứ!?”

Shidou choàng chiếc khăn mà cậu đã chuẩn bị lúc trận đấu đang diễn ra cho Kaguya. Kaguya run rẩy liên tục và ngồi xổm xuống đất.

“Chi…ến thắng. Y-Y-Yuzuru th-ắng trận n-ày rồi”

Yuzuru nói và tiến lại gần. Hàm răng run rẩy khiến cô không thể nói bình thường được. Giống như lúc nãy, Shidou liền choàng cho Yuzuru một chiếc khăn tắm. Tiếp theo đó, khung cảnh một lần nữa chuyển lại về cao nguyên. Một làn gió ấm thổi đến từ đâu đó.

Sau khi cơ thể của họ được hồi phục lại, cả hai tươi tỉnh.

“Kuku…… đúng như mong đợi từ một nửa của ta. Tốt lắm”

“Khen ngợi. Trận đấu này ngược lại so với trận đấu trước. Yuzuru có nhiều mỡ hơn, nên đó là lợi thế của tôi. Khá khen cho Kaguya có thể tiến xa như vậy”

“Ugu……”

Kaguya méo mặt trong thất vọng. Tuy nhiên, cô thở dài một hơi để lấy lại tâm trạng và đứng dậy trong khi giũ chiếc khăn tắm của mình.

“……Ta không còn cách nào khác. Lời hứa là lời hứa. Cậu có thể quay người lại được không?”

“À, cậu không cần phải……”

“Tôi không thể bỏ qua nếu như Yuzuru làm được!”

Kaguya nói thẳng ra như vậy và khiến cho Shidou và Yuzuru phải quay đi.

Giống như ban nãy, tiếng sột soạt của quần áo lại vang lên…… Shidou cảm thấy đây là một cảnh tượng vô cùng nghịch ngợm đang diễn ra ngay sau lưng cậu. Yuzuru đứng bên cạnh liếc sang cậu “Thì thầm. Đồ hư hỏng”.

“……Được rồi đó. Ta cho phép các người được nhìn ta bằng đôi mắt của mình”

“Đ-Được rồi……”

Shidou nhút nhát quay đầu lại.

Như đã dự định, Kaguya đang đứng đằng kia dường như không có bất kỳ sự thay đổi đáng kể nào cả, ngoại trừ trong tay cô, giống như Yuzuru đã làm, trong đó có một----

“Chờ đã, đó là cái khác biệt sao!?”

Shidou hét lên ngạc nhiên. Thứ ở trong tay Kaguya không phải là áo lót, mà là thứ ở nửa thân dưới – nói cách khác, là quần lót.

“Một mảnh! Cậu không còn gì để phàn nàn nữa chứ!”

“Đồng ý. Nghĩ hay đấy, Kaguya”

Yuzuru gật đầu với cô ấy trong sự ngưỡng mộ trong khi ôm tay lại.

“N-Này, hai người……”

“Hướng dẫn. Shidou, xin hãy nhìn kĩ Kaguya một chút. Mặc dù vẻ ngoài của cô ấy không hề thay đổi, nhưng mà phía mặt bên kia của mảnh vải đó chứa đầy những giấc mơ đó. Cậu không thể có đủ được nó đúng không?”

“U……gu……”

Yuzuru uốn cong cơ thể của cô lại gần Shidou và thì thầm với cậu những lời đó. Má của Shidou đỏ lên theo trí tưởng tượng của cậu và chạm làn da lạnh vào cơ thể của Yuzuru.

Để ý thấy hành vi của họ, Kaguya uốn éo nói.

“Hãy để tôi quyết định trận đấu tiếp theo, và hãy để tôi được tận hưởng dáng vẻ xấu hổ của Yuzuru!”

“Bác bỏ. Yuzuru mới là người sẽ chiến thắng trận đấu tiếp theo. Tôi sẽ thưởng thức dáng vẻ run sợ đầy xấu hổ của Kaguya”

Nói vậy, cả hai liền lườm nhau. ……Mặc dù giờ họ trông đã khá hòa thuận, nhưng Shidou lại cảm thấy họ đang thân nhau hơi quá.

Tuy nhiên, nếu Shidou để mặc họ, họ chắc chắn sẽ gây ra rắc rối. Shidou lắc đầu.

“D-Dừng lại! Tớ sẽ quyết định phần luyện tập tiếp theo! Okay!? Tớ là huấn luyện viên của các cậu đó!”

Khi mà Shidou lớn tiếng tuyên bố, Kaguya và Yuzuru nhìn cậu với con mắt hứng thú.

“T-Từ giờ trở đi chúng ta sẽ luyện tập theo cá nhân! Xem nào…… bây giờ, Kaguya, cậu hãy đứng lên ngồi xuống tại chỗ! Yuzuru, còn cậu thì chống đẩy! Mỗi người 100 cái!”

Shidou nói với họ, nhưng họ chỉ méo mặt với vẻ không hài lòng.

“Cái gì? Tập luyện khác nhau à? Thế thì không có cách nào phân định được thắng thua cả”

“Phản đối. Và với giới hạn đó, cả hai chúng tôi đều có thể hoàn thành một cách đơn giản”

Tuy nhiên, thực tế ra, đó chính là ý định của Shidou.

Nếu họ không tập luyện cùng nhau, vậy thì không có cách nào phân định được kẻ thắng người thua. Nói cách khác, họ không thể cởi thêm món đồ nào nữa.

“Đừng quên mất mục tiêu của các cậu. Các cậu quên mất buổi tập luyện này là vì cái gì rồi sao? Các cậu muốn thua Tứ Thiên Vương, phải không?”

“Mu……”

“Suy nghĩ……”

Cả hai đều im lặng trước lời nói của Shidou.

……Mặc dù cậu chính là người nói rằng “không cần thiết cho lắm” lúc trước, họ đều có thể thật lòng chấp nhận lời khuyên của cậu. Dù trông họ có vẻ hơi miễn cưỡng, nhưng họ vẫn đồng ý gật đầu với cậu ở giây phút cuối cùng.

“……Như cậu nói. Yuzuru quá dễ thương nên tôi không thể kiềm chế được việc trêu chọc cô ấy”

“Hối hận. Yuzuru cũng vậy. Tôi không thể kiềm chế được bản thân mình do Kaguya quá dễ thương”

Kaguya và Yuzuru nhìn nhau và gật đầu.

“Vậy thì! Làm thôi nào, Yuzuru!”

“Đồng ý. Okay, Kaguya”

Cả hai gật đầu với nhau. Shidou cảm thấy yên tâm với phản ứng của họ.

Tuy nhiên, vì lý do nào đó, cả hai đều vẫn chưa tiếp tục tập luyện, mà chỉ đứng trước mặt cậu.

“……Sao vậy, hai cậu”

“Ahh, ngồi xổm bình thường một lần là không đủ sức, vậy hay là để tôi quấn chân quanh bụng cậu nhá, Shidou? Tôi chắc có thể rèn luyện cơ bắp được bằng cách này đó”

“Ý tưởng. Sức căng này không đủ để chống đẩy bình thường được. Hay là Shidou nằm trên sàn và Yuzuru chống đẩy ở trên nhỉ? Sức căng của Yuzuru sẽ cho phép Shidou làm bất cứ điều gì với cơ thể của Yuzuru----”

“B-Bỏ đi!”

Shidou hét lên và ra lệnh cho họ chống đẩy và đứng lên ngồi xuống thêm vài lần nữa.

Phần 3 Edit

Tuần sau, Ngày 9 tháng 4. Giờ nghỉ trưa.

Phía trước căng tin trường, mặc dù không đông như tuần trước, được lấp đầy bởi các học sinh. Tất cả mọi người ném mình vào chiến trường với không gian chật hẹp của khu căng tin để lấy được chiếc bánh mỳ họ mong muốn.

Tuy nhiên, Shidou và chị em Yamai không tham gia trận chiến đó. Họ đang nhìn vào khoảng không nào đó.

---- Vào 3 người với dáng vẻ lộng lẫy trước mặt họ.

“Hmp…… vậy là các người không bỏ chạy à, <Dispel> và các đồ đệ. Hãy để cho tôi được khen ngợi sự dũng cảm của các người”

“Kukiki, nhưng đó chỉ là sự liều lĩnh thôi. Nên tự hối tiếc cho trình độ kém cỏi của bản thân với đống vụn bánh mỳ đi”

“Kyahaha, vậy là không tốt, kể cả một chút vụn bánh mỳ đi nữa, tôi cũng sẽ cướp nó từ tay các người~”

Tứ Thiên Vương nở những nụ cười đáng yêu và đối đầu với chị em Yamai. Kaguya và Yuzuru giữ nguyên đôi mắt nhìn vào họ.

“Kuku, hãy để ta trả lại những lời đó cho các người. Ta sẽ khiến các người phải hối hận vì đã dám đối đầu với Yamai chúng ta!”

“Đối lập. Như Kaguya nói. Chúng tôi hôm nay sẽ không thua đâu”

Nghe vậy, <Aerial> Washitani ngẩng trán lên.

“Tốt. Chỉ có 20 chiếc bánh mỳ giới hạn thôi. Số lượng chúng bây giờ chắc đang ít lắm rồi. – Vậy thì, bắt đầu thôi!”

Với câu nói đó, chị em Yamai và Tứ Thiên Vương đã xuất phát.

Kể cả có còn, thì nếu họ không làm gì đó với đám đông phía trước căng tin, không cách nào họ có thể chạm được tay đến chiếc bánh mỳ.

“Kaguya! Yuzuru! Kế hoạch A!”

Khi Shidou ra chỉ dẫn từ bên ngoài trận chiến, Kaguya và Yuzuru giơ ngón tay cái lên mà không hề ngoảnh đầu lại.

“Chuẩn bị. Kaguya!”

“Được rồi!”

Yuzuru đan tay lại, Kaguya liền dùng nó như chỗ để chân cho bước nhảy của cô.

Thấy vậy, Washitani đang chạy song song với họ nhếch môi.

“Fu, không phải giống y hệt lần trước hay sao!”

Cậu dùng lưng của một học sinh gần đó làm điểm đạp và nhảy về phía Kaguya.

“Tuyệt kỹ - Icarus Fa----”

“Ngay lúc này! Yuzuru!”

Shidou cao giọng khi Washitani cố để đạp bay Kaguya trên không với cơ thể của cậu ấy.

“Tuân lệnh. Đã rõ”

Đột nhiên, Yuzuru đang quỳ gối trên sàn lại bắt đầu chạy và nhảy lên trên không ----

“Tấn công. Eiya”

Với giọng nói không chút hấp dẫn đó, Yuzuru dùng chân phải của tung một cú đá – về phía bụng của Washitani.

“Aiya……!?”

Washitani đau đớn, tuy nhiên, cuộc tấn công của họ không dừng lại ở đó.

“Kuku…… đến giờ hạ bệ rồi, vị vua tiền nhiệm”

Kaguya xoay cơ thể của cô trên không và thực hiện một cú đá vảy rìu (đá ngược) về phía sau Washitani.

Cơ thể của Washitani nhận cùng lúc cả hai cú đá lên và cú đá móc ngược rồi quay tròn xuống đất, đập xuống mặt sàn. Chân của cậu bị kẹt một chút nhỏ.

“Ku…… Washitani đã bị đánh bại sao!?”

“Cái……N-Nhưng đừng vội mừng! Washitani là người yếu nhất trong số Tứ Thiên Vương chúng ta thôi!”

Nói vậy, <Pickpocket> Saginuma liền làm một vẻ mặt mới. Có vẻ như cô luôn muốn được nói câu nói đó.

Tuy nhiên, họ vẫn không thể lơ là cảnh giác. Vẫn còn 2 người của nhóm Tứ Thiên Vương còn lại.

“Nhận lấy! Mùi hương chết chóc của ta!”

<Professor> Karasuma mở áo khoác ra và đặt vài ống nghiệm vào giữa những ngón tay của mình.

Nhìn thấy hành động của cậu ta, Shidou cao giọng.

“Hai cậu! Kế hoạch B!”

“!!”

Kaguya và Yuzuru vừa mới đạp xuống mặt đất ngay lập tức đeo chiếc kính treo trên cổ áo của họ sau khi nghe thấy lời nói của Shidou.

Khi xung quanh bắt đầu lan ra mùi hăng, các học sinh khác bắt đầu cau mặt. Tuy nhiên, chị em Yamai vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. Đương nhiên là như vậy, cặp kính trên mặt họ là loại che cả mũi, giống như loại kính dùng cho thợ lặn.

“Cái……!”

Karasuma nói trong sự bối rối và chuyển bộ mặt thành vẻ ngạc nhiên.

Chị em Yamai lại gần Karasuma và lấy những ống nghiệm phát ra mùi hôi từ trong tay của cậu ta ----

“Kuku, nếu cậu thích thứ mùi này đến vậy……”

“Cười lớn. Bọn tôi sẽ để cho cậu ngửi nó mãi mãi”

Rồi họ nở một nụ cười quỷ quyệt và đổ chất lỏng trong ống nghiệm vào cổ của cậu ta.

“Gyaaaaaaaaaaaaaaaa!?”

Sau khi hét lên tiếng thét đau đớn, Karasuma ngã sầm xuống mặt sàn. Mùi hăng trong đây còn lan ra mạnh hơn nữa.

“Aw……”

Shidou thương hại cho hắn và chau mày. Mặc dù cậu không biết loại chất lỏng này gồm những gì, nhưng chắc chắn mùi hương sẽ còn đọng lại khá lâu.

“Ku…… hai người! Thật khốn khổ! Nếu đã đến đây rồi thì tôi ----”

Saginuma nói và cố gắng lẻn vào chỗ chị em Yamai.

Tuy nhiên, khi Shidou đã giải thích kế hoạch đối phó với Tứ Thiên Vương cho hai người, thì Saginuma lại là người đơn giản nhất.

Nói đơn giản hơn…… “chỉ cố gắng đừng để bị cướp”

Do việc trộm bánh mỳ cần kẻ đó phải mất cảnh giác.

Một khi đã chú ý đến đó, tỉ lệ thành công sẽ bị giảm đi đáng kể.

Giờ, không ai có thể cản bước được chị em Yamai. Họ giữ đồng xu 500 Yên trên tay và bước về phía căng tin, giữa làn học sinh. Nhưng ----

“Washitani! Tấn công <Dispel>!”

Ngay khi giọng nói của Saginuma vang lên từ phía sau, Washitani đang ghìm chân dới mặt sàn quay ra giữ cậu từ phía sau lưng.

“Cái……!”

Kaguya và Yuzuru quay lại và nhận ra tiếng của Shidou rồi méo mặt trong kinh hoàng. Khi Saginuma thấy khuôn mặt của họ, cô nở một nụ cười đắc thắng.

“Đúng rồi. <Dispel> chính là người đưa chỉ dẫn cho họ. Chúng ta nên tấn công hắn hơn. ---- Karasuma!”

Theo lời gọi của Saginuma, Karasuma đang nằm sõng xoài với mùi hôi khắp người đứng dậy.

“Ku…kiki…… giờ việc đã đến nước này, ta sẽ ngâm mọi thứ với thứ mùi này! Ta tự hỏi nếu như cậu đủ can đảm để không phản ứng khi ta xoa thứ này lên mặt cậu đó, 『Không phản ứng』 <Dispel>!”

Hắn nói bằng giọng mũi và tiến lại gần Shidou như 1 xác chết. Mỗi bước của hắn ta khiến mùi hôi lan tới Shidou ngày một gần hơn.

“U-Uwaaaaaa!”

Shidou không thể chống lại được, và hét lên.

“Các người……!”

“Tức giận. Thật là bẩn thỉu”

Kaguya và Yuzuru méo mặt trong giận dữ. Tuy nhiên, hiện giờ họ đã bị bao vây bởi đám học sinh. Dù họ có muốn tới chỗ Shidou đi nữa, chắc chắn Shidou sẽ bị <Processor> ôm trước khi họ có thể về với cậu ấy.

“Này, cậu cũng nên bốc mùi như tôi nè!”

“Uwa! E-Eeek……”

“Shidou!”

Thời khắc mà Kaguya và Yuzuru cùng lúc gọi tên Shidou lên.

“Eh ---- ?”

Một cơn gió mạnh bùng lên xung quanh.

Sau một khoảng thời gian trôi nổi, khung cảnh trước mắt Shidou bắt đầu quay tròn và cơ thể của cậu đâm sầm vào tường. Sau đó, một cơn đau đớn chạy dọc cơ thể của cậu.

“Aww……”

Cậu mở mắt ra.

Cảnh vật trước mắt cậu trở nên hoàn toàn kỳ lạ.

Đứng giữa là Kaguya và Yuzuru đang cầm tay nhau, các học sinh khác đều gục xuống sàn. Bánh mỳ bị thổi bay và vài mảnh cửa sổ đã vỡ.

Có vẻ như một phần Linh Lực của họ đã quay trở lại do trạng thái cảm xúc của họ. Cuối cùng, họ vốn là một Tinh Linh gió đã từng gây ra rất nhiều thiệt hại trên khắp thế giới.

“Cậu có sao không, Shidou?”

Hai người họ bước tới chỗ Shidou, bỏ kính ra và bắt đầu ngửi mùi của Shidou. Họ liền dang tay ra cho Shidou một cách nhẹ nhõm.

“Ha……haa…… cảm ơn”

Shidou đứng dậy với sự giúp đỡ của họ, cười gượng nói.

Tuy nhiên, đối với họ lúc này, họ có một việc quan trọng hơn cần làm. Họ lắc vai và chạy đến căng tin.

“Cô bán hàng, xin hãy cho chúng tôi loại bánh mỳ giới hạn!”

“Thỉnh cầu. Xin hãy cho chúng tôi”

Mặc dù Tứ Thiên Vương vẫn còn ý thức, nhưng dường như họ không thể gượng dậy được lúc này. Họ nhìn chị em Yamai với đôi mắt bực bội.

Đó là khoảnh khắc chiến thắng. Shidou nắm chặt tay, nhưng ----

“Tôi xin lỗi, nhưng số bánh giới hạn trên kệ vừa mới bị thổi bay đi rồi”

Người bán hàng nói với giọng điệu điềm tĩnh như thường lệ.

“C……Cái gì!?”

“Sợ hãi. Không thể nào……”

Kaguya và Yuzuru nhìn xung quanh và sụp vai. Tứ Thiên Vương vẫn đang nằm sập trên mặt đất liền cười yếu ớt trước dáng vẻ của họ.

“Fu……fu…… thật kém may mắn”

“Kukiki, vậy là nó đã kết thúc với tỉ số hòa”

“Kyahaha, vậy ----”

Đột nhiên – Tứ Thiên Vương ngừng cười lại.

Chỉ có thể là một lý do duy nhất.

Từ phía cầu thang, có một bước chân đang tiếp cận lại gần.

“Đ-Đừng nói với tôi là……”

“Tiếng bước chân này là ----”

“<Miss Perfect> ……!?”

“Eh……?”

Nghe thấy giọng nói của cả ba, Shidou nhìn về hướng của tiếng bước chân đó.

<Miss Perfect>. Shidou nhớ cái tên đó. Ba người kia nói rằng cô ấy là người mạnh nhất trong Tứ Thiên Vương.

Và cô ấy – bây giờ đang tiến lại gần đây.

Những tiếng bước chân ngày càng gần hơn, và nhân dạng của cô lộ ra.

Bộ mặt đó là ----

“……Origami?”

Shidou nhăn mày và nói.

Đúng vậy. Người bước xuống từ cầu thang chính là Tobiichi Origami.

“<Miss Perfect>!”

“Đã lâu không gặp……!”

“Tôi nghĩ cô sẽ không bao giờ xuất hiện nữa chứ……!”

Tuy nhiên, bộ ba người của Tứ Thiên Vương ngước nhìn cô đầy cảm xúc. Có vẻ như Shidou không nhầm lẫn cô ấy với người khác, nhưng Origami chính là <Miss Perfect> mà bộ ba này nói tới.

“Origami…… cậu là người cuối cùng của Tứ Thiên Vương sao?”

Khi mà Shidou hỏi như vậy, Origami đáp lại.

“Họ tự gọi mình như vậy”

“Tớ hiểu rồi……”

Shidou suy đoán tình hình và cười cay đắng.

Tuy nhiên, Tứ Thiên Vương không chú ý đến phản ứng của Origami và cao giọng lên, cố gắng để bám theo cô.

“Làm ơn đi, <Miss Perfect>!”

“Hãy trả thù cho chúng tôi……!”

“Nếu đó là cô…… có thể cô có thể làm được điều gì đó ngay cả với tình huống như thế này……!”

“……”

Origami phớt lờ lời nói của ba bọn họ và nói chuyện với người bán hàng.

“Thứ lỗi cho tôi”

“Ah, đây rồi. Chiếc bánh mỳ mà cô đã đặt trước đây”

Nói vậy, người bán hàng liền đưa cho cô một chiếc bánh mỳ (Với dòng chữ “GIỚI HẠN” được ghi rõ ràng trên đó) mà cô đã giữ ở phía sau kệ bánh.

【Cái gì……!?】

Shidou, chị em Yamai và ngay cả Tứ Thiên Vương đều rất ngạc nhiên.

“Đ-Đặt trước……?”

“Ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ nghĩ được cô có thể làm điều đó……”

Origami bước qua chị em Yamai, người vẫn đang bối rối với chiếc bánh mỳ giới hạn trên tay của cô ấy.

Tuy nhiên, Tứ Thiên Vương hồi phục nhanh hơn họ và, với bộ mặt hoàn toàn tương phản so với lúc trước, cười đắc thắng.

“Fu-fuhahaha! Có vẻ như Tứ Thiên Vương đã chiến thắng cuộc thi này rồi!”

“Ku-kukiki! Đúng vậy! Các người đã thấy khả năng của <Miss Perfect> rồi đó!”

“Kyahaha! Mặc dù nghe không giống tôi cho lắm, nhưng chắc chắn đó là chiến thắng của chúng tôi!”

Origami, không muốn liên quan gì đến họ, tiếp tục bước đi mà không có một chút phản ứng nào. chị em Yamai nghiến răng trong thất vọng.

“Chết tiệt, chết tiệt! Dù chúng ta đã cố gắng nhiều như vậy mà……!”

“Cay đắng. Kaguya, hãy bình tĩnh lại. Hãy chiến thắng họ vào tháng tới”

“……”

Nhìn thấy phản ứng của họ, Shidou gãi má.

Vì lý do nào đó, cậu cảm thấy bực tức nếu như kết thúc như thế này.

“……Này, Origami”

Đó là lý do tại sao Shidou gọi cô lại khi mà Origami chuẩn bị bước đi qua cậu.

“Gì”

“Nếu không sao thì, bọn tớ có thể lấy chiếc bánh đó được không……?”

“Tại sao”

“À thì…… một chút chuyện vặt thôi. Nó có thể không đáng giá cho lắm nhưng, tớ sẽ đổi hộp cơm của tớ với ----”

“Đây”

Trước khi Shidou kịp nói hết câu, Origami đưa cho cậu chiếc bánh mỳ.

【……Cái gì!?】

Gương mặt của Tứ Thiên Vương đang tận hưởng chiến thắng của họ ngay lập tức đóng băng lại.

“Như vậy có được không……?”

“Được, trao đổi”

“C-Chắc rồi, nó ở trong túi của tớ. Giờ nó là của cậu”

“……”

Origami nghe vậy và gật đầu mà không nói thêm lời nào rồi bước lên tầng để tới phòng học.

“Cái gì…… Tôi không thể tin được là cậu có thể lấy được chiếc bánh mỳ trong tay <Miss Perfect>……”

Tứ Thiên Vương khó hiểu nói.

“Đúng như mong đợi từ một người đã né được đòn tấn công trên không của tôi và đánh vào háng tôi bằng đầu của cậu một năm trước……”

“Thì ra đây là khả năng gây cảm ở mũi để thoát khỏi mùi hương chết chóc của tôi không phải chỉ là diễn vờ……!”

“Tôi không nên đánh giá thấp người đã khiến tôi cướp nhầm đống rác thay cho đống bánh mỳ……!”

“……Không phải đó là sự trùng hợp sao?”

Và đó chính là lý do tại sao cậu được đặt cái biệt danh đó. Shidou chùn vai.

Vài giây sau, Yuzuru và Kaguya, những người cuối cùng đã hiểu ra được sự việc chạy tới chỗ Shidou

“Shidou! Cậu làm được rồi!”

“Tự hào. Cuối cùng thì cậu cũng đã làm được”

“À, đó thực ra là chơi bẩn thôi mà”

Tuy nhiên, đối với chị em Yamai, thực tế là đồng đội của cô có thể cầm trên tay chiếc bánh mỳ lại rất quan trọng. Kaguya ôm lấy Shidou với một nụ cười lớn và Yuzuru vui vẻ tựa người vào cậu.

Shidou cười cay đắng và đưa chiếc bánh mỳ Rainbow Cream cho họ.

“Làm tốt lắm. ---- Đây, hai cậu chia đôi nó đi”

【……】

Tuy nhiên, chị em Yamai nhận chiếc bánh từ cậu lại lặng lẽ nhìn vào nó, và lấy chiếc bánh mỳ ra khỏi cái bọc ngoài và chia nó làm ba.

Họ liền đưa miếng bánh ở giữa cho Shidou.

“Eh?”

“Kuku…… tôi là người mắc nợ cậu lần này. Để tôi tặng cho cậu một phần thưởng”

“Biết ơn. Chiến thắng của chúng tôi là nhờ có Shidou. Xin hãy nhận lấy nó”

Shidou giật mình trong thoáng chốc…… rồi nhếch môi và nhận chiếc bánh mỳ.

“Tớ hiểu rồi. Như các cậu muốn, vậy thì”

“Umu. Thế còn một chiếc bánh mỳ nướng dành cho chiến thắng của chúng ta thì sao?”

“Đồng ý. Cho chúng tôi mượn tay cậu một lát”

“Bánh mỳ nướng?”

Trong khi Shidou vẫn còn đang nghiêng đầu khó hiểu, Kaguya và Yuzuru đã chạm chiếc bánh mỳ của họ vào chiếc bánh mỳ trong tay của Shidou.

Thấy vẻ hài lòng của Kaguya và Yuzuru, Shidou cắn miếng bánh mỳ.

Chú thích Edit

  1. Tức là người này dùng cơ thể của mình lao đến chỗ Kaguya giống như lúc Icarus bị mất cánh rơi xuống mặt đất. “Giáng Thế” chỉ để tăng thêm độ ngầu cho tên skill. Xem thêm tại ĐÂY

Theo dõi & Thanh chuyển trang

Bỏ theo dõiUnfollowed.pngbộ truyện này
► Xem lại Tập 7.5 Chương 4❇   Date A Live   ❇► Xem tiếp Tập 7.5 Chương 6
Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.