FANDOM


Trans : Nguyễn Hoài Ân

Editor/Proofreader: CounterMAN

TL: Mình trans dỡ tệ à, nhưng mình muốn giúp nên có sai sót gì thì đừng trách, góp ý cho mình lần sau mình sẽ cố gắng hơn, hình như mình phụ thuộc vào máy dịch quá nhiều thì phải T-T

___

Chap 55: Lại là con chim đó

Hiiro khoanh tay lại và bắt đầu suy tính.

Hiiro: “Uu ~ n… đi bộ băng qua một đất nước rộng lớn như thế này sẽ tốn một khoảng thời gian đây. Nhưng nếu mình cố gắng bay, mình sẽ thu hút khá nhiều sự chú ý. Mình phải làm gì….”

Khi cậu suy nghĩ, cậu chợt nảy ra một ý tưởng, cậu bắt đầu tập trung sức mạnh ma thuật vào ngón tay của mình.

Hiiro: “Mình tự hỏi liệu nó có hoạt động không nhỉ…?”

Trái với dự đoán của Hiiro , các từ dễ dàng được viết ra và triệu gọi.

Chíu….bụp….

Từ vị trí đó, Hiiro lập tức biến mất.

Hiiro xuất hiện trên giữa một cánh đồng hoa, nơi mà cậu đã từng nhìn thấy một lần trước đây. Hiiro vô tình nắm chặt tay trong khi nở một nụ cười rạng rỡ.

Hiiro: “Yoo, thế này quá tuyệt rồi!”

Hiiro đã dùng từ [Teleport] khi viết, cậu tưởng tượng ra một vị trí nhất định đã dự định trong tâm trí của mình. Đó là một cánh đồng hoa mà trước đây cậu đã từng đặt chân tới. Nó được gọi là cánh đồng [Doggam].

Quả thực, ngôi làng này là nơi mà Hiiro đặt chân đến đầu tiên khi đến Đại Lục Gabranth. Tuy nhiên ngôi làng này lại nằm rất xa [Passion], khoảng cách giữa chúng phải mất khoảng hai tuần đi bộ.

Điều đó có nghĩa rằng những gì Hiiro vừa thực hiện là một sự di chuyển xuyên không gian chỉ trong nháy mắt. Nếu đặt trong một hoàn cảnh hư cấu hơn thì nó có lẽ được gọi là dịch chuyển tức thời. Với suy nghĩ rằng việc này cũng có thể được thực hiện với từ [Transfer], Hiiro hờ hững thử viết nó. Tuy nhiên, có vẻ như Hiiro cảm thấy khá vui vì nó đã thành công.

Thành công trong việc di chuyển giữa một khoảng cách lớn như vậy làm Hiiro không thể không nở một nụ cười thật tươi.

Hiiro: “… Yosh. Với điều này, mình có thể trở lại lục địa Humas bất cứ khi nào mình muốn. Đây lại là một cheat khác của Word Magic rồi.”

(cái magic của main bá quá mức cần thiết ròi  -_- )(Editor : Đã OP thì phải OP mọi mặt thì mới gọi là OP được =]]] )

Theo một cách ngẫu nhiên, cái lý do tại sao Hiiro lại đến ngôi làng này là để làm một số việc nhất định. Trước đó, cậu đã từng mượn một con vật được gọi là Raidpic và Hiiro đã di chuyển tới [Passion] trong khi cưỡi trên lưng nó.

(Đạt được một số chân là sao, ai Edit chỉ mình vs.)(Editor : Nghĩa là làm một số việc ấy cần làm ấy)

Hiiro đã suy nghĩ về việc đi khám phá thêm một chút về Đại Lục Gabranth trong một khoảng thời gian ngắn, cậu quay trở lại đây với ý định mượn một con Raidpic thêm lần nữa. Khi Hiiro bước vào làng [Doggam], cậu bắt đầu tìm kiếm một người. Cậu lập tức phát hiện ra người cậu đang tìm. Rõ ràng, anh ta đang nói chuyện về một cái gì đó với những người khác trong làng.

Hiiro: “Oi, ông chú người gấu !”

Max: “Ha? Er…ah, là cậu phải không-!?”

Người mà Hiiro đang tìm là bạn tốt của Arnold, với vóc dáng mập mạp làm cho anh ta trông giống một con lợn hơn là một con gấu, hoặc ít ra thì Hiiro nghĩ như vậy.

Max : “Là Hiiro… phải không? Chuyện gì đã xảy ra? Arnold đâu?”

Hiiro: “Là tôi đây, ông chú đó thì đang ở cùng nhóc lùn tại [Passion] rồi.”

Max: “Ha? Vậy giờ cậu đi một mình à ?”

Hiiro: “Tôi đến vì con Raidpic mà chú cho tôi mượn trước đây. Tôi sẽ trả bằng tiền vàng. Hãy cho tôi thuê nó.”

Max: “À, nhóc Raidpic đó! Giờ mới nhớ ra, hai nhóc đó mới về đến làng vào đêm qua.”

Hiiro nghĩ rằng mình đã quay trở lại đây đúng lúc. Mặc dù đã một vài ngày kể từ khi họ chia tay chúng, vẫn có khả năng rằng hai con Raidpic vẫn chưa về đến nơi. Mặc dù cậu sẽ giải quyết vấn đề bằng cách thuê một con Raidpic khác nếu cần thiết, nhưng sẽ tốt hơn nếu cậu mượn được con vật đã trở nên quen thuộc với cậu.

* Dadadadadadadadadadada *

Một cái bóng đang lao tới với một vận tốc rất lớn. Cái bóng này vẫn duy trì đà khi nó chạy đến Hiiro, ôm (tông:v) lấy cậu trong khi sử dụng chiếc lưỡi dài của nó để la liếm mặt cậu.

Raidpic: “Kui Kui Kui kuiiiiiiiiiiiiiiii!”

Hiiro: “Eei! Lấy nó ra! Chết tiệt, dãi chim!”

(O_o nghĩ bậy bạ ròi T-T)

Hiiro cố gắng gạt con Raidpic ra khỏi mặt mình. Tuy nhiên, bởi vì cậu ta bị ôm với một lực khá mạnh, không phải dễ dàng để tự mình rời khỏi cái ôm của nó.

Max:  “Gahahahaha! Tôi không nghĩ rằng chúng lại trở nên gắn bó với cậu như vậy! Được rồi, tôi sẽ cho cậu thuê nó! À mà không! Nếu nó ổn với cậu, cậu cũng có thể mua nó luôn nếu thích.”

Hiiro: “Mua …?”

Hiiro trả lời với khuôn mặt đã bị dính đầy nước dãi. Ngay sau khi chúng nghe thấy từ ‘mua’, con Raidpic đứng im ngay lập tức.

* Kirakirakirakirakirakirakirakirakira *

Nó làm ra một biểu hiện giống như để cầu xin Hiiro mua nó. Đôi mắt nó sáng lên lấp lánh như thể bắn Idol-Beams.

(Idol-Beams:http://s111.photobucket.com/user/DilaZirK/media/Misc/EyeBeam.jpg.html)

Hiiro: (Tốt thôi, điều quan trọng là tôi cũng có vài việc cần làm. Nhóc này dường như cũng muốn được mua vì một số lý do …)

Trong khi cẩn thận kiểm tra con Raidpic. Hiiro đưa câu trả lời của mình cho Max.

Hiiro: “Bao nhiêu?”

Với điều này, nó như khẳng định rằng Hiiro đã có một con Raidpic. Con Raidpic hạnh phúc đến nỗi nó bắt đầu vỗ cánh dù không thể bay với tiếng thuỵch thuỵch trong khi chạy vòng vòng xung quanh.

Screenshot 4

Hiiro: “Eei!, thật khó chịu! Nếu mày không im miệng thì tao sẽ rán mày lên thành Yakitori đó!”

Raidpic: “Kuii- !?”

Đối với từ ‘Yakitori’, con Raidpic như đóng băng lại, nó rùng mình với âm thanh *gatagata*. Theo dự kiến, nó sợ rằng nó sẽ bị nướng lên. Nó sử dụng đôi mắt của mình để cố phản đối lại việc nó có thể bị nướng. Nghĩ rằng đây là một hình phạt, Hiiro nói.

Hiiro: “Chỉ là đùa thôi. Chúng ta sẽ đi vào ngày mai vì vậy hãy chắc chắn rằng mày nghỉ ngơi thoải mái trong hôm nay.”

Raidpic: “Kuii-!”

Dù đã được trả lời một cách khẳng định, nó vẫn không ngừng nhìn Hiiro.

Hiiro: “Oi, tao xong chuyện với mày rồi vì vậy mày có thể đi ngủ được rồi đấy.”

Tuy nhiên, nó đã không đáp lại câu trả lời. Nó gửi một ánh nhìn chờ đợi về phía Hiiro, như thể nó đang chờ đợi một thứ gì đó.

Hiiro: “Nó bị cái quái gì thế?”

Max: “Aa, nó muốn cậu cho nó một cái tên đấy.”

Hiiro: “Tên?”

Max: “Aa, nếu chủ mới của chúng không cho chúng một cái tên, những con Raidpic này sẽ không chịu nhúc nhích một chút nào đâu.”

Hiiro: “Hầy, Con chim này phiền quá đấy.”

Bực tức, Hiiro đặt tay lên cằm khi cậu bắt đầu suy nghĩ.

Hiiro: “Để xem............ là ‘Chim’ ổn không?”

Raidpic: “Kui Kui Kui Kui Kui!”

Con Raidpic lắc đầu phản đối dữ dội. Dường như nó muốn nói rằng nó hoàn toàn không bằng lòng với những gì Hiiro vừa nói.

Hiiro: “Thật là một con chim hư hỏng”

(gặp mình là chiên xù nó lâu rồi -_- )

Max: “Gahaha! Nguyên nhân là vì cái tên là một thứ quan trọng đại diện cho cá nhân. Nhóc này hi vọng cậu sẽ cho nó một cái tên hay.”

Hiiro nhìn chằm chằm vào Raidpic , như thể đang phân tích nó. Một cái mỏ màu vàng và bộ lông màu trắng. Đôi mắt lớn màu đen. Ngoài ra, vì một lý do nào đó mà có sẵn một ký hiệu hình lưỡi liềm trên trán nó.

Hiiro: “Ký hiệu này là gì?”

Max: “Nn? Aa, cái này có từ khi nó được sinh ra. Thứ đó giống như là nốt ruồi nếu đem nó so sánh với một con người (thú:v).”

Hiiro: “Hmmhmmm”

Khi Hiiro quan sát ký hiệu, cậu gật đầu một cách nhẹ nhàng.

Hiiro: “...... Yosh, từ bây giờ tên mày là ‘Mikazuki’.”

Hiiro chỉ đơn giản nói như vậy. Tuy nhiên …

Mikazuki: “Kui Kui Kui kuuuuuuuuui-!”

Mikazuki dường như đã hài lòng với cái tên của nó và trở về chuồng của mình.

Max: “Gahaha! Để chuyện đặt tên sang một bên, để một con Raidpic vui tới mức nhảy cẩng lên vì cậu như thế, quả như mong đợi từ một người đã đánh bại↵một con quái vật độc nhất.”

(anh Edit dịch giùm chứ em bó tay rồi T-T)

Max vỗ vai Hiiro và cười một cách chân thành. Còn mặt của Hiiro khi đó thì méo đi do bị vỗ vai một cách đột ngột, cậu quay đi và nói.

Hiiro: “Nhân tiện thì tôi trở về nhà trọ đây.”

Max: “Oi, đừng lạnh lùng như thế chứ. Hãy đến chỗ tôi, tôi sẽ đãi cậu một vài cái bánh [Honey Sweet].”

Hiiro: “Hô~.”

Hiiro đứng hình trong giây lát rồi quay lại. Hôm nay, chỉ trong một đêm thôi, Hiiro quyết định nghỉ lại nhà của Max.

(thèm dịch thành phá tan tành cho ròi)(Editor : Đôi khi nên biết cắt bỏ những gì không cần thiết :3 )

Ngày tiếp theo, bầu trời trong xanh hiện ra với một thời tiết rất phù hợp để bắt đầu một cuộc hành trình. Max ở ngay lối ra vào của cửa hàng để tiễn Hiiro đi.

Max: “Vậy cậu sẽ đi đến đâu?”

Hiiro: “Tôi cũng chưa biết.”

Max: “Cậu vẫn chưa quyết định à?”

Hiiro: “Tôi là người đi đến bất cứ nơi nào mà gió đưa tôi theo.”

Max: “Tôi hiểu rồi. Tự chăm sóc bản thân nhé, được chứ?”

Hiiro: “Aa, cảm ơn đã quan tâm.”

Max: “Hãy đến một lần nữa cùng với hai người kia và ăn vài cái [Honey Sweets] nhé.”

Max nở một nụ cười thật tươi. Hiiro trả lời anh ta trong khi ngồi trên lưng của Mikazuki.

Hiiro: “Chỉ khi có cơ hội.”

Và như vậy Hiiro rời khỏi ngôi làng [Doggam].

Hiiro: “Tốt, Giờ thì kiểm tra xung quanh nào.”

Mikazuki: “Kuii-!”

Sau khi có được một bạn đồng hành mới, Hiiro tiếp tục cuộc hành trình của mình. Tự hỏi không biết cuộc phiêu lưu sẽ mang đến thứ gì, Hiiro nhìn thẳng về phía trước .

Hiiro: “Tốt, cứ đi tới bất cứ nơi nào mày muốn. Tao sẽ đọc cuốn sách lấy được từ ông chú Gấu .”

Dường như ánh nhìn về phía trước của Hiiro chỉ kéo dài trong một phần nhỏ của giây. Mikazuki gần như ngã xuống đất vì thái độ của Hiiro, nhưng, nó vẫn tiếp tục tiến lên theo sự mong muốn của chủ nhân, nó bắt đầu di chuyển với một tốc độ vừa phải.

Tại Kinh đô của nhân thú quốc [Passion], Leowald, vua của Nhân thú, cuối cùng đã trở về từ chuỗi sự kiện bất ngờ trong trận chiến. Mặc dù ông hoàn toàn không hài lòng nhưng sau khi được biết tin vui từ con gái mình, giọng nói của Mimir đã trở lại, thái độ của ông đã hoàn toàn thay đổi và ông quyết định tổ chức một bữa tiệc lớn để ăn mừng.

Lúc đầu ông đã được nghe tin từ những người lính. Tất nhiên, ông không thể tin nổi họ nên đã đi hỏi hoàng hậu Blantha, cũng như công chúa cả Kukklia. Sau khi nghe những gì Kukklia đã nói, ông đi thẳng đến chỗ của Mimir.

Sau đó, như được một giọng hát thiên thần rót vào tai mình, tâm trạng không tốt của ông bị thổi bay, cứ như đó chỉ là một lời nói dối. Ông hét lên vui sướng trong khi ôm lấy đứa con gái yêu quý của mình.

Ông tỏ lòng biết ơn chân thành đối với [Spirit], thứ đã chữa lành cho giọng nói của Mimir. Leowald tuyên bố với mọi người rằng [Spirits] luôn là đồng minh duy nhất của họ.

Sau đó, trong khi nâng cốc chúc mừng cho thành phố mãi phồn vinh, lễ hội đã được bắt đầu. Tất nhiên, họ cũng đã công bố kết quả của cuộc chiến. Nghe nói về việc [Evila] đã trốn tránh khỏi cuộc chiến khiến nhiều Gabranth bày tỏ sự tức giận và thất vọng. Tuy nhiên, vì để chúc mừng cho giọng nói vừa được hồi phục của Mimir, mọi người đã vui vẻ trong suốt bữa tiệc.

Leglos: “Cha không thể không làm hư Mimir được nhỉ?”

Khi Leowald đặt Mimir lên đôi vai lớn của mình, ông bắt đầu đi xung quanh như thể khoe con gái của mình. Nhìn cảnh tượng này, vị hoàng tử cả Leglos chỉ có thể nhún vai và lắc đầu.

Lenion: “…. Em thì vẫn lo về chiến tranh.”

Nhị hoàng tử Lenion bắt đầu càu nhàu.

Leglos: “Không, không phải cha không lo lắng về chiến tranh. Lúc chiến đấu, chúng ta chiến đấu hết mình. Lúc ăn mừng, chúng ta cũng phải ăn mừng hết mình. Đây là luật lệ của quốc gia này. Ngay lúc này em cũng đang rất hạnh phúc về việc giọng nói của Mimir đã trở lại, đúng không?”

Lenion: “Hô, anh nghĩ vậy à?”

Lenion nói khi nhìn đi chỗ khác. Tuy nhiên, có một sự dịu dàng nhất định trong biểu hiện của anh. Ngay cả khi Lenion là một người vô tư, Leglos cũng có thể khẳng định rằng Lenion rất yêu quí em gái mình.

Leglos: “Tốt hơn là hãy bắt đầu suy nghĩ về cuộc chiến sau. Còn bây giờ là thời gian giành cho bữa tiệc. Đồng ý không, Lenion?”

Lenion: “ Xùy……Anh muốn làm thế nào thì làm.”

Hai người họ cụng ly trước khi uống. Mọi người đều ăn mừng cho việc giọng nói của Mimir được phục hồi. Tuy nhiên, giữa sự phấn khích của mọi người, có một người lại hướng ánh nhìn chằm chằm vào Mimir.

???: (Fumu …… tại sao, mọi thứ như vậy nghĩa là gì? Đối với một thứ mà mình còn không thể … có vẻ như vẫn cần phải điều tra thêm một chút.)

Dưới cặp kính tròn lấp lánh, cái miệng đó nhếch lên thành hình lưỡi liềm.

Theo dõi & Thanh chuyển trang

Bỏ theo dõiUnfollowed.pngbộ truyện này
► Xem lại Chương 54♬   Konjiki no Wordmaster   ♬► Xem tiếp Chương 56


Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.