FANDOM


Chương 2: Xác nhận tình hình Edit

Khi tôi thức dậy, có vẻ như tôi ở trong một căn nhà gỗ.

Cùng với mùi gỗ nồng, âm thanh tí tách của củi đang cháy có thể nghe được. Dường như tôi đã sống sót theo cách nào đó.

Cơn đau khó chịu trong người tôi cũng đã biến mất, có thể do bùn bẩn trong mắt đã được lau sạch, tôi đã có thể mở mắt một cách dễ dàng

Khi nhìn xung quanh, tôi thấy một ông già to lớn có bộ râu và mái tóc trắng, dài .

Ông ấy là hiệu trưởng hay gì đó chăng?

bỏ lại lời vặn vẹo của tôi sang một bên, người đã cứu tôi chắc chắn là ông già này. Để gửi lời cảm ơn, tôi gọi ông ấy .

“Aiauo—”

Lại nữa, lưỡi của tôi không thể di chuyển tốt.

Tôi đã sốc bởi tất cả cơn đau đều đã biến mất, nên tôi tự hỏi liệu có phải là do tôi đã bị một chứng rồi loạn nào đó chăng ? Ông già đó nghe thấy tiếng tôi và bước đến.

“☆◎○▽◇□※▽△”

Như hy vọng , tôi vẫn không thể hiểu được những lời nói đó.

ông ấy nhìn tôi và chớp mắt ngạc nhiên, rồi ông mỉm cười dịu dàng và mang một bát cháo đút cho tôi ăn.

Mắt mở to, tôi tập trung vào cánh tay đang di chuyển để đút cho tôi; nó thật là xấu hổ khi được bón cho ăn.

Nhìn xuống phía dưới , tôi thấy tay của một đứa trẻ. Tôi thử di chuyển chúng, và không còn nghi ngờ đó là tay của tôi. Một lần nữa, tôi nhìn ông già đang nghiêng đầu bối rối.

‘Người này, chẳng phải ông ta trông quá lớn sao?’

Sau đó, ông già ấy nhìn tôi với gương mặt lo lắng, giơ một muỗng đầy cháo vào miệng tôi, và tôi uống nó.

Sự lo lắng hiện trên gương mặt ông ấy dịu đi khi tôi uống hết cả tô. Sau khi ăn xongi, ông ấy xoa đầu tôi.

khi bụng tôi no căng, cơn buồn ngủ ập tới và tôi ngay lập tức chìm sâu vào giấc ngủ.

Cứ như thế, ý thức của tôi mở dần.

"Như mình nghĩ, ông ta quá to lớn "

Ông ta thực sự quá lớn .

***

Ngày hôm sau, khi thức dậy, tôi cố xác nhận xung quanh mình lần nữa.

Tôi rõ ràng đã trở thành một đứa trẻ.

Không, không! Thế quái nào tôi lại bị biến thành em bé?! Thế nhưng, có vẻ đây là sự thật.

Ngủ và thức dậy hai lần, đây chắc chắn không phải là một giấc mơ. Vậy thì, giả dụ như đây là hiện thực, làm thế quái nào mà tôi lai trở thành một đứa bé ? Trong khi nghĩ vậy, tôi đã có câu trả lời nhanh chóng không lường trước được.

Ông già đã cứu tôi, bước đến đống lửa và phóng ra lửa từ chính tay của ông ấy.

Phép thuật.

Từ đó lóe lên trong đầu tôi. Khi nhìn lại ngôi nhà, tôi nhận thấy ở đây không có bất kì thiết bị hiện đại nào cả.

Mặc dù nơi này trông có vẻ vẫn còn trong thời trung cổ , mức sống không có vẻ là thấp.

Từ cách nghĩ của một người hiện đại, có khả năng ai cũng sẽ thấy tình huống này kì lạ

‘Nơi này chắc chắn không phải là Trái Đất.’

Không có thứ như phép thuật trên Trái Đất.

Có thể phép thuật có tốn tại nhưng tôi lại không có hiểu biết gì về chúng . Tuy nhiên, sau khi giả dụ như “phép thuật thực sự có tồn tại”, từ những những gì tôi thấy về tình trạng của ngôi nhà, nó gợi một điều rằng đây không phải là Trái Đất.

Tình huống được đặt ra, tại sao tôi lại ở đây?

Không phải Trái Đất, mà là một thế giới tồn tại phép thuật.

Tôi , cơ thể tôi đã trở thành một đứa trẻ .

Một thứ ngôn ngữ tôi không hiểu gì cả.

Câu trả lời tôi đưa ra sau khi xem xét tình hình là…

Đầu thai.

Một tình huống đáng ra chỉ có trong giả tưởng đã trở thành sự thật tôi buộc phải chấp nhận.

VÌ kí ức liên quan đến cái chết của tôi ở cuộc sống trước khá là mơ hồ, có thể là tôi đã gặp phải một tai nạn nào đó. Bằng nào đó, tôi đã chết mà không hay biết gì .

Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ về nó; cha mẹ tôi đã qua đời, và tôi cũng không có người yêu. Ngoại trừ vòng lặp ở nhà và đi làm , thời gian còn lại tôi xem anime, đọc manga và light novel. Thông thường, tôi cũng sẽ đi dạo xung quanh với chiếc xe máy. Mặc dù tương lai không thể đoán trước, thật buồn khi không biết vì sao mình lại chết.

…Khi bản thân nhìn lại một cuộc đời như thế, tôi không thể không thấy buồn…

Được đầu thai vào một thế giới tồn tại phép thuật ; ai cũng đã từng mong ước như vậy. Nhưng bây giờ, tôi đang trải nghiệm một hiện thực ; ‘ tái sinh với kí ức của tiền kiếp .’

Trong khi tôi đang bị xúc động với hiện thực ,ông già đã cứu tôi mang tới một bát cháo khác .

Một lần nữa, sau khi tôi no, ý thức của tôi lại trôi dạt đi.

Dù cho tôi có phấn khích cỡ nào, tôi không thể chống lại cơn buồn ngủ đến từ cơ thể của một đứa trẻ chưa đầy một tuổi.

Theo dõi & Thanh chuyển trang

Bỏ theo dõiUnfollowed.pngbộ truyện này
► Xem lại Tập 1 Chương 1♬   Magi's Grandson   ♬► Xem tiếp Tập 1 Chương 3

]

Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.