FANDOM




“Em không thể chấp nhận điều đó được”

“Em vẫn cứ như thế à……?”

Hôm đó là ngày lễ khai giảng, nhưng giờ vẫn còn sáng sớm tinh mơ,  phải tầm hai tiếng nữa buổi lễ mới bắt đầu.

Những học sinh năm nhất lòng tràn ngập niềm hân hoan về một  tương lai tươi sáng một cuộc sống học sinh đầy hứa hẹn trước mắt, bây giờ kiểu học sinh dạng này chắc đã tuyệt chủng tuw lâu mất rồi

Đứng trước khu hội trường nơi buổi lễ được tổ chức,

Hai người đó - một trai một gái, mặc trên mình những bộ đồng phục cầu kỳ, họ với vài lý do nào đó dường như có chút bất đồng.

Cả hai dường như đều là học sinh năm nhất cả, nhưng khoan đã, nhìn đồng phục của họ hình như có chút gì đó trông lạ lắm, không, nó thật sự có nét khác biệt rõ ràng

Chúng ta không bàn tới việc khác nhau giữa quần với váy, cũng chẳng phải nói tới cái sự khác nhau giữa quần áo của đàn ông với của phụ nữ

Trên ngực áo của cô nữ sinh ấy thêu hình một bông hoa tám cánh biểu tượng cho trường Trung Học Đệ Nhất

Nhung lại chẳng thể thấy biểu tượng đó trên bộ đồng phục của nam sinh kia

“Onii-sama, sao anh có thể bình thản chấp nhận như vậy được chứ? Chẳng phải anh đã đứng đầu đợt thi tuyển đầu vào của trường hay sao?”

Theo lẽ thường tình, người đại diện cho toàn th học sinh năm nhất phải là anh chứ không phải em!”

“Hãy để cái vấn đề ta đứng đâu trong kỳ thi tuyển sang một bên……vì đây là trường phép thuật, rõ ràng là họ đề cao những kỹ năng pháp thuật hơn là một bài kiểm tra giấy,đúng chứ?

Miyuki, em cũng biết rõ khả năng thực hành của anh rồi mà, phải không? Dù vậy anh cũng rất ngạc nhiên, với năng lực của mình mà vào được Khóa 2 cũng là điều thật sự đáng kinh ngạc rồi”.

Giọng nói đanh thép của cô bé không giấu nổi sự giận dữ đang trào dâng và anh chàng kia đang cố gắng làm nguội bớt cái đầu dường như đang bốc hỏa kia. Thực tế khi nghe cô bé đó gọi nam sinh kia là “Onii-sama”, chúng ta cũng có thể đoán chừng họ là anh em ruột, Nhưng ở đây có gì đó không ổn, họ chẳng có vẻ gì là anh em cả.

Nếu họ là anh em.

Thì họ là cặp anh em chẳng có nét tương đồng nào cả

Một bên, bất kỳ ai để mắt tới cô bé sẽ bị cái nét yêu kiều, duyên dáng đó hớp hồn lúc nào không hay, cả mười trên mười người, không, có khi một trăm trên một trăm người  cũng sẽ đồng ý rằng cô ấy là một tuyệt thế giai nhân.

Bên cạnh đó, nói về người anh, ngoài tấm lưng trông đầy vẻ rắn rỏi ra và cặp mắt sắc lẹm của mình, vẻ ngoài đầy nỗi tầm thường ấy chẳng thể thu hút nổi sự chú ý của ai cả

“Sao anh lúc nào cũng tự hạ thấp bản thân mình như vậy! Kể cả khi mà chẳng có một ai có thể là đối thủ với anh trong học tập và taijutsu! (TL note: Taijutsu là kiểu đối kháng bằng tai không)! Sự thật kể cả là phép thuật”

Cô em giờ đang mắng nhiếc ông anh về cái tính nhu nhược của mình, nhưng,

“Miyuki!”

Ngay lúc người anh hét tên cô bé với vẻ đầy giận dữ, Miyuki  như bừng tỉnh và ngay lập tức ngậm miệng.

“Em có hiểu không? Cho dù em có nói gì đi nữa thì việc đó cũng chẳng giúp được gì đâu.”

“……Em xin lỗi”

“Miyuki à……”

Anh ấy đưa tay lên đầu em mình và rồi từ từ nhẹ nhàng xoa lên mái tóc đen tuyền mượt mà như nhung, không chút gợn rối như dòng suối êm ả, ôi giờ tôi nên làm gì đây để gỡ rối tâm trạng em mình đây, người anh trai cư mãi nghĩ vẩn vơ với khuôn mặt đáng thương đến tội.

“…… Anh thật sự hạnh phúc khi biết được cảm xúc của em. Anh luôn cảm thấy  được em gái mình bảo vệ, che chở mỗi khi em giận dữ với anh

“Nói dối.”

“Anh không nói dối”

“Nói dối. Onii-sama, anh lúc nào cũng khắt khe với em……”

“Anh nói rồi mà, anh không nói dối.

Nhưng anh cũng sẽ luôn nghĩ về em như cái cách em luôn nghĩ về anh vây.”

“Onii-sama……”luôn nghĩ về em” , anh vừa nói vậy ư……”

(……hở?)

Với vài lý do nào đó, mặt cô bé cứ đỏ ửng lên.

Mặc dù anh chàng cảm thấy có chút gì đó hiểu lầm ở đây không thể cứ thế giả vờ cho qua được,  nhưng giải quyết vấn đề cấp thiết trước mắt, anh ta tạm gác chút hoài nghi đó sang một bên.

“Kể cả em có từ chối chức vụ đó, thì cũng không thể nào anh là người được chọn làm người thay thế. Nếu em từ bỏ vào phút chót, em sẽ không thể tránh việc thanh danh của em bị hủy hoại.

(TL Note: Chèn ảnh giùm mình vào đây)   

Em hiểu rõ điều đó chứ? Miyuki, em vốn là một cô gái thông minh cơ mà.”

“Nhưng……”

Bên cạnh đó, Miyuki, anh vẫn luôn miong chờ điều đó

Cho ông anh kém cỏi này của em chút hào quang từ cô em gái dễ thương của anh.”

“Onii-sama không hề kém cỏi chút nào cả!

…… nhưng, em hiểu. Thứ lỗi cho em vì đã quá bướng bỉnh.”

“Không có gì phải xin lỗi cả, anh không bao giờ nghĩ cô em gái mình bướng bỉnh cả.”

“Thôi, giờ em phải đi đay.

…… Hãy luôn dói theo em nhé, Onii-sama.”

“Ừ, chúc em may mắn . Anh sẽ luôn dõi theo màn trình diễn của em.”

Cho phép em, sẽ gặp lại anh sau nha, cô gái khẽ gật đầu và rồi biến mất vào trong hội trường:  sau khi đã chắc chắn điều đó, anh chàng lẵng lẽ buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

(Rồi……giờ mình nên làm gì đây?)

Chàng trai trẻ giờ đã hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường cho cô em gái nhỏ của mình, cô em gái giờ đã trở thành đại diện cho trường mặc dù có chút khiên cưỡng, cô bé sẽ tập luyện một chút trước khi buổi tổng duyệt bắt đầu, và giờ đây anh chàng đang băn khoăn làm sao cho hết hai tiếng đòng hồ trước khi buổi lễ bắt đầu.

 

.  ◊ ◊ ◊

Khu hành chính, khu tập luyện, và cả khu thực hành là ba khu chính của ngôi trường này.

Nhà hội trường/phòng tập luyện sỏ hữu cho mình nội thất có thể biến đổi tùy ý nhờ các thiết bị chuyển đổi. Một phòng thư viện có tất thảy ba tầng và hai tầng ngầm. Hai phòng tập luyện nhỏ. Một nhà chờ với phòng thay đồ, phòng tắm, phòng lưu trữ thiết bị và vài phòng cho câu lạc bộ. Một căng tin, một quán ăn tự phục vụ, và một khu mua sắm nằm ở một khu nhà khác, và trên tất cả, mấy công trình lớn nhỏ ấy khiến cho trường Trung Học Đệ Nhất nom giống một cái trại hè của một trường đại học nào đó ở ngoại ô hơn là một trường trung học.

Anh chàng nhòm hết bên này sang bên kia, thong thả dạo bước trên con đường lát gạch đó, cố công tìm cho mình một chỗ để nghỉ ngơi cho đến khi buổi lễ bắt đầu.

Tấm thẻ thông hành đó cho phép anh ta có thể sử dụng các thiết bị của trường nhưng chúng có khi cũng sẽ bị mượn hết veo ngay khi buổi lễ kết thúc.

Để tránh đám đông hỗn loạn, ngay cả những quán cà phê mở cho khách thập phương hôm nay cũng phải đóng cửa.

Sau tầm năm phút dạo quanh dựa theo tấm bản đò đang hiển thị  ttrong thiết bị di đông của mình, bên kia rặng cây ở đúng tầm mắt mình, anh chàng phát hiện ra một cái sân nhỏ cùng với một cái ghế dài.

Thật tốt là trời không mưa, một dòng suy nghĩ mơ hồ vụt qua trong đầu anh chàng,  anh ta lặng lẽ ngồi xuống, mở thiết bi di động của mình ra và bắt đầu đăng nhập vào cổng sách điện tử ưa thích của mình.

Khoảng sân này dường như là một lối tắt từ nhà chờ dẫn đến hội trường.

Những người quản lý lối ra vào của buổi lễ có lẽ đã rào lai bằng dây những hàng cây này nhằm chỉ đường.. Và kia, nhũng học sinh chính thức (những học sinh khóa trên). Họ vừa mới đi lướt qua khá gần anh ta. Tất cả bọn họ đều có một bông hoa tám cánh ở bên ngực trái mình.

Khi họ đi qua, những lời nói đó, họ cư tự nhiên thốt ra, đầy coi thường.

--- Không phải thằng nhóc đó là Weed à?

--- Hắn đến sớm vậy…… có vẻ hắn khá năng nổ để làm một tên dự bị đấy chứ.

--- Cuối cùng hắn ta cũng chỉ là người thừa.

Cuộc đối thoại đó anh ấy chẳng muốn nghe một chút nào.

Cái từ đó, Weed, ám chỉ những học sinh khóa 2.

Những học sinh nào trên đồng phục được thêu bông hoa tám cánh trên ngực trái được gọi là “Blooom”, trong khi những học sinh bị coi như mấy cành cỏ dại vô nhụy, và bị chế nhạo là “Weed”.

Mỗi năm trường chỉ nhận hai trăm học sinh.

Giữa những người đó sẽ có một trăm học sinh sẽ học như những học sinh khóa. 2

Trường Trung Học Đệ Nhất trực thuộc Đại Học Ma Pháp Quốc Gia là một cơ sở được thành lập theo chính sách quốc gia nhằm mục đích đào tạo các Ma Pháp Gia.

Đổi lại việc luôn được nhận sự tài trợ của nhà nước, ngôi trường phải có nghĩa vụ đạt được những kết quả tương xứng với số tiền đó.

Mỗi năm, ngôi trường đào tạo được hơn một trăm học sinh đủ chỉ tiêu tốt nghiệp, những người đó sau này sẽ tiếp tục học ở Đại Học Ma Pháp hoặc làm việc ở Kĩ Năng Chuyên Hóa  Ma Pháp Học Viện.

Mỉa mai thay, thực tế rằng việc đào tạo ma pháp luôn luôn là một phép thử sai. Các tai nạn đã vượt quá mức để coi chúng chỉ là những rủi ro nhỏ, chỉ cần một sai lầm nhỏ  trong việc tập luyện và thử nghiệm ma pháp cũng sẽ dẫn đến những tai nạn tức thì. Thậm chí các học sinh cũng ý thức về mối nguy hiểm luôn thường trực,nhưng  họ vẫn đánh cuộc với ,tương lai của bản thân mình dựa vào tài năng thiên phú cũng như khả năng trong chính bản thân mình, và từ đó bước đi trên con đường trỏ thành một Ma Pháp Gia.

Khi chỉ có một nhóm nhỏ người có khả năng đó và khả năng đó được xã hội đánh giá cao, thì chẳng ai dại gì muốn vứt bỏ tài năng đó đi cả. Kể cả là với những người vẫn chưa hoàn toàn hoàn thiện bản thân mình. Điều đó khiên họ không thể tiếp tục theo đuổi  bất kỳ cái gì  bên ngoài cái “tương lai ngời sáng” đã vạch định trước đó.. Một thực tế khác, như là một hệ quả của cái ý thức hệ đã ăn sâu vào tiềm thức trong con người thời nay,chính điều đó đã khiến trẻ em phải chịu những đè nén khủng khiếp bởi những “nỗi đau” từ chính cái hệ thống niềm tin đó.

Nhờ có kinh nghiệm được tích lũy theo năm tháng, mọi vụ tai nạn dẫn đén cái chết hoặc tàn tật suốt đời đã bị tiệt trừ.

Tuy nhiên, khả năng ma pháp của một người lại có thể dễ dàng bị suy giảm vì một tác đông tâm lý..

Mỗi năm, số lượng học sinh phải từ bỏ vì không còn khả năng sứ dụng ma pháp vì các chấn thương tâm lý không phải là nhỏ.

Những người sẽ lấp đầy khoảng trống đó chính là “các học viên Khóa 2”.

Khi đăng ký vào học, họ vẫn được phép tham gia các tiết học, sử dụng các thiết bị và truy cập các dữ liệu, nhưng họ thiếu mất thành tố căn bản nhất trong việc học, những người này sẽ không được quyền nhận bất kỳ chỉ dẫn nào về kỹ năng ma pháp thực tế.

Họ chỉ có thể tự học, và sau đó tự mình đạt kết quả bằng chính nỗ lực cùa bản thân mình.

Nếu họ không làm được điều đó, họ sẽ phải học ở một trường trung học thông thường.

Nếu một người không thể tốt nghiệp ở một trường trung học ma pháp, họ sẽ không thể tiếp tục theo đuổi việc học ở Đại Học Ma Pháp.

Trên thực tế, số người có khả năng dạy ma pháp học là vô cùng hạn chế, thật khó tránh được việc những người có khả năng thực sự vượt trội so với những người khác sẽ luôn nhận được sự ưu tiên. Ngay từ đầu,những học sinh Khóa 2 đã tự an phận rằng sẽ chẳng có ai sẽ dạy họ cả.

Có một điều cấm chính thức rằng không được phép gọi các học sinh Khóa 2 là “Weeds”.

Tuy nhiên, như một phần trong đó, một ai đó có thể gần như nói rằng đó là một thuật ngữ đã trở nên quá phổ biến dành cho họ, một thuật ngữ đã bén rễ sâu sắc ngay cả trong những học sinh Khóa 2. Kể cả họ cũng tự biết thân biết phận rằng mình không hơn gì là người thừa.

Điều đó cũng tương tự đối với chàng trai trẻ của chúng ta.

Đó là lý do tại sao chẳng cần thiết gì họ cứ phải nói to lên cốt để cho anh ấy nghe làm gì cả. Bước chân vào ngôi trường này anh ta cũng đã nhận thức rất rõ điều đó.

Cái đặc ân này có vẻ hơi thừa rồi, anh ta nghĩ như vậy rồi lại quay về  với cổng sách điện tử vừa mới được tải về thiết bị di động của mình.

.  ◊ ◊ ◊

Trên máy tính, một chiếc đồng hồ được hiển thị.

Ý thức của anh ta, đang chìm đắm hoàn toàn vào việc đọc, bỗng chốc bừng tỉnh trở về với thực tại.

Còn khoảng ba mươi phút nữa thì buổi lễ mới bắt đầu.

“ Bạn là học sinh mới à? Cũng đã đến giờ bắt đầu buổi lễ rồi đó.”

Vừa đúng lúc anh ta vừa đứng dậy, thoát khỏi trình duyệt và tắt máy, trước mặt anh ta một giọng nói bỗng cất lên.

Điều đầu tiên đập vào mát anh ta là tà váy của bộ đồng phục.Tiếp đó, ôm lấy cánh tay là một cái vòng tay khá rộng.

Rộng và mỏng hơn so với những vòng tay thông thường, vật đó chính là mẫu CAD đời mới nhất được sản xuất

CAD --- bộ xử lý hỗ trợ thi triển ma pháp (Casting Assistant Device)

Còn được gọi Thiết Bị, Trợ Lý

Ở đát nước này, nó còn được biết với cái tên (Toán tử Ma thuật)

Đây là thứ đã thay thế những thứ tựa như những bài lên đồng, bùa chú, phong ấn, vòng tròn ma thuật, sách phép hay tất thảy những dụng cụ truyền thống để thi triển ma pháp, nó là thiết bị tối cần thiết của bất kỳ Ma Pháp Gia hiện đại nào.

Hiện nay, không có bất kỳ công trình nghiên cứu nào về việc chỉ sử dụng một từ hay một câu thần chú mà có thể thi triển được phép thuật. Nếu sử dụng kết hợp bùa chú cùng vòng tròn ma thuật với những thứ khác, một câu thần chú ngắn nhất cũng phải tốn khoảng mười giây, trong khi  một câu dài hơn thì có khi phải mất trên một phút để thi triển tùy thuộc vào loai ma thuật nào, và thay thế cho điều đó, thiết bị dễ sử dụng CAD có thể giảm được thời gian trễ xuống chỉ còn dưới một giây.

Trong thục tế vẫn có thể thi triển ma pháp mà không cần CAD, số lượng những Ma Pháp Gia không dùng CAD mà có thể nhanh chóng gia tốc được  việc thi triển ma pháp giờ gần như bằng không. Giữa những người đó có những người cố gắng hết mình để tập trung vào chuyên môn hóa chỉ một kỹ năng đặc biệt duy nhất giúp họ tạo ra các hiện tượng siêu nhiên chỉ bằng sức mạnh ý chí của họ, cái gọi là “Những người điều khiển sức mạnh siêu nhiên”, những người đó đã tìm thấy được tốc độ cũng như sự ổn định mà một hệ thống kích hoạt ma pháp có thể mang lại và việc yêu thích sử dụng CAD  trở thành xu hướng chính.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là bất kỳ ai có CAD cũng có thể sử dụng được phép thuật.

CAD chỉ có thể cung cấp chuỗi kích hoạt ma pháp, và sau đó khả năng ma pháp sẽ được sử dụng để thi triển ma pháp.

Hay nói cách khác, CAD chỉ là một đống cá mòi không hơn không kém đối với những ai không thể sử dụng được phép thuật, và  chỉ hữu dụng đối với những người có khả năng phép thuật.

Và sau đó, theo trí nhớ của anh ta, những học sinh được phép mang CAD trong khuôn viên trường không ai khác ngoài những thành viên của hội học sinh hoặc một số thành viên của ủy ban đặc biệt.

“Cám ơn, mình sẽ đến ngay”

Trên ngực áo trái, tất nhiên là hình của bông hoa tám cánh

The bulge from the chest that was pushing up the blazer did not stir

any part of his consciousness

Anh ta không dấu nó

Anh ta cũng chẳng làm cái trò hèn nhát đó.

Nhưng, không phải điều đó có nghĩa rằng không có gì đó bất an

Anh ta không thể hình dung ra cái cảnh mính sẽ được một học sinh ưu tú trong hội học sinh để tâm đến.

“ Chà ấn tượng đấy, một loại màn ảnh ư?”

Tuy nhiên chắc hẳn người ngoài sẽ nghĩ theo kiểu khác. Lúc họ nhìn vào màn hình của cái thiết bị di động đang bị gấp làm ba kia, họ sẽ cười phá lên, như thể có gì đó thú vị lắm.

Trong tình hình này, anh ta cuối cùng cũng nhìn trực diện khuôn mặt của cô gái ấy.

Cô ấy thấp hơn tầm hai mươi phân so với cái tên vừa đứng lên kia.

Anh ta cao khoảng một mét bảy lăm, như vậy cô gái vẫn có vẻ hơi thấp đối với một cô gái.

Tuy vậy, cô ấy cũng đủ cao để biết chắc rằng anh ta là một học sinh Khóa 2 chỉ với một ánh nhìn.

Nhưng ánh nhìn của cô ấy không có vẻ gì lá khinh thường cả, mà trông đôi mắt ấy tràn ngạp một cái gì đó thật thuần khiết và đáng yêu đến kỳ lạ.

“ Trường ta không cho phép sử dụng thiết bị ảo hóa. Nhưng đáng buồn thay vẫn còn một số học sinh sử dụng nó.

Tuy nhiên, bây giờ bạn lại đang sử dụng loại màn ảnh đó còn trước khi vào nhập học nữa.”

“ Loại ảo hóa đó không thích hợp cho việc đọc sách cho lắm”.

Bất kỳ ai chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể nói thiết bị của anh ta là một một vật bất ly thân, vì vây cô gái ấy không hỏi gì thêm nữa.

Câu trả lời của anh ta nghe thoáng qua chỉ là một câu nói biện hộ đơn thuần nhưng thực chất đó là kết tinh của quá trình suy nghĩ vô cùng cẩn trọng, vì nếu quá thẳng thừng, chỉ cần một câu lỡ lời thôi có thể sẽ khiến em gái anh ta bị găp bất lợi. Tù khi biết rằng em gái mình là người đại diện cho học sinh năm nhất, anh ta phần nào đoán ra những người chọn con bé là thành viên hội hoc sinh.

Khi nghe câu trả lời đầy tính toán đó, cô gái dường như có vẻ càng thêm ấn tượng.

“ Thay vì xem hoạt họa hóa, bạn lại đọc ư? Việc đó giờ khá là hiếm đó.

Mình cũng rất thích đọc hơn là chỉ xem các thông tin được động hóa, đièu đó làm mình rất thích thú vì cũng có người giống mình.”

Thật sư, đây là thời đại mà các thông tin được động hóa được ưa chuộng hơn rất nhiều so với thông tin dưới dạng chữ viết, nên những người còn thích đọc sách thật sự không còn nhiều.

Theo một cách nào đó, dường như cô có một sở thích không ăn nhập gì với cộng đồng cả.. Từ giọng đến lời nói, có thể đoán biết cô gái ấy đang ngày một trở nên thân thiện hơn.

“ A, thứ lỗi cho mình. Mình là chủ tịch hội học sinh của trường Trung Học Đệ Nhất, Saegusa Mayumi,. Đọc là “bảy ngọn cỏ”, viết là Saegusa

Rất hân hạnh được gặp bạn.”

Sau đó cô ấy cứ chớp chớp mắt, mặc dù vậy trong giọng điệu của cô ấy chẳng có chút gì là bối rối cả. Với ánh mắt đáng yêu cùng thân hình đầy cân đối tuy có chút hơi nhỏ nhắn, cô áy vẫn tựa như một đóa hoa tỏa ra một hương thơm quyến rũ, kiêu sa, cũng chẳng lạ gì khi một gã năm nhất hiểu lầm ý định của cô ấy.

Nhưng có vẻ, mặc dù vừa nghe lời giới thiệu của cô ấy, anh ta dường như vô tình nhíu mày lại.

“ Một number……và còn đứng đầu nữa, một ‘Saegusa (Bảy ngọn cỏ)’’.”

Khả năng của một  Ma Pháp Gia chịu ảnh hưởng rất lớn vào sự di truyền.

Phẩm chất của một Ma Pháp gia vì vậy gắn bó chặt chẽ với gia tộc của mình.

Và ở đất nước này, những gia tộc sở hữu trong mình một dòng máu mãnh mẽ  đều gắn liền với một con số trong họ của mình như một truyền thống vốn có.

Trong những gia tộc Ma Pháp trực thuộc hệ thống number có sức mạnh di truyền cao cấp, gia tộc Saegusa là một trong hai gia tộc được coi là hùng mạnh nhất quốc gia  hiện nay. Cô gái này – chủ tịch hội học sinh chắc là cũng có liên hệ mật thiết với gia tộc đó. Nói theo cách khác, cô ấy là người ưu tú nhất trong những người ưu tú. Không gì đúng hơn khi nói rằng cô ấy hoàn toàn đối lập với anh ta.

Giữ lại cho mình những câu thì thầm đầy chua xót đó, và bằng cách nào đó cố nặn ra một nụ cười nhã nhặn, anh ta giới thiệu tên mình

“ Mình là, à không tên của tôi là Shiba Tatsuya.”

“ Shiba Tatsuya-kun……Xem nào, vầy bạn là Shiba-kun à……”

Đôi mắt của cô chủ tịch hội học sinh mở to đầy ngạc nhiên, sau đó, cô ấy gật đầu đầy ẩn ý.

Vậy, dù trong bất kỳ trường hợp nào,trong khi anh ta là anh trai của đại diện năm nhất, người đứng đầu Shiba Miyuki, anh ta vẫn chỉ là một gã ngu ngốc không thể sử dụng được ma pháp dù đã nỗ lực hết sức, “điều đó” có thể sẽ liên hệ ngay với việc kia.

Nghĩ như vậy, Tatsuya lịch sự không nói gì.

“ Cậu đang là tâm điểm bàn luận giữa các giáo viên đó.”

Nụ cười hớn hở, Mauymi cứ hồn nhiên nói chẳng chú ý gì tới sự im lặng của Tatsuya.

Chắc  là vì thật hiếm khi có một cặp anh em mà trình độ lại như một trời một vực, Tatsuya nghĩ như vậy.

Tuy rằng vậy. chẳng có chút gì đó ngờ vực hay tiêu cực có thể nhận thấy trong cảm xúc của cô ấy. Anh ta cũng chẳng nhận thấy dấu hiệu gì của sự chế giễu trong nụ cười ấy. Anh ấy chỉ cảm thấy sự thân thiện ngập tràn trong nụ cười đó.

“ Trên thang điểm một trăm, điểm trung bình là chín mươi sáu cho bảy môn thi đầu vào

Đặc biệt. Lý Thuyết Ma Pháp và Ma Pháp Kỹ Thuật đạt điểm tuyệt đối. mặc dù điểm trung bình không cao hơn bảy mươi, cậu vẫn đã đạt được số điểm hoàn hảo mà không gặp chút vướng mắc nào kể cả hai môn đó đều có những câo hỏi luận

Đó là số điểm cao nhất cao nhất từng ghi nhận được đó.”

Không phải là mình tưởng tượng ra những lời khen không ngớt đó, Tátuya nghĩ vậy. lý do chính là vì,

(Chèn hình)

Chúng đơn thuần chỉ là điểm kiểm tra trên giấy thoi. Chúng rốt cuộc chỉ là những dữ liệu bên trong hệ thống.”

Trong hệ thống đánh giá thẩm định đối với học sinh trung học ma pháp, mọi thứ đều nhấn mạnh vào các kết quả thực hành, hơn là các kết quả trên giấy.

Nhẹ nhàng mỉm cười một cách đầy cay đắng, anh ấy chỉ vào ngực áo trái của mình.

Không thể có chuyện cô chủ tịch hội học sinh không hiểu ý nghĩa của nó là gì.

Tuy nhiên, Mayumi  nhẹ nhàng lúc lắc đầu mình và nở một nụ cười khi nghe những lời của Tatsuya.

Không phải gật đầu đông ý mà là cái lắc đầu phản đối.

“ Đó thật sự là một điểm số tuyệt vời, ít nhất, mình cũng không thể tái lập được thành tích đó, cậu biết không?

Mình vốn không thích lắm, nhưng thế mạnh thức sự của mình là các môn lý thuyết đó. Nếu mình thi vào trường vẫn những câu hỏi đó, mình cũng không chắc có thể đạt được số điểm cao như cậu được đâu, Shiba-kun.”

“Cũng đến giờ rồi……cho tôi xin phép.”

Tatsuya bỏ lại Mayumi trong khi cô ấy có vẻ vẫn còn điều gì muốn nói, và ngay lập tức quay lưng lại mà chẳng cần chờ câu trả lời của cô ấy.

Phảng phất đâu đó trong lòng, anh ta cảm thấy một nỗi sợ vu vơ trước khuôn mặt luôn nở nụ cười đó của Mayumi, và  cà những thứ có thể sẽ xảy đến nếu anh ta vẫn cứ tiếp tục nói chuyện với cô ấy.

Kể cả chính bản thân anh ta vẫn không ý thức được mình thật sự đang sợ hãi điều gì nữa

◊ ◊ ◊

Do mải huyên thuyên với chủ tịch hội học sinh mà khi Tatsuya vào hội trường, hơn phân nửa chỗ ngồi đã bị lấp kín.

Không có sự sáp xếp chỗ ngồi nào cả, hàng ghế đầu, hàng ghế cuối hàng ghế chính giữa hay hàng ngoiaf cùngd, anh ta có thể ngồi bất kỳ đâu anh ta muốn.

Đến tận bây giờ, ở nhiều trường học, vẫn có nơi giữ theo lề thói cũ sắp xếp  học sinh học theo từng lớp cụ thể,trước khi vào lễ khai giảng, nhưng ở ngôi trường này, học sinh chỉ có thể xác định chính xác mình học lớp nào dựa vào tấm thẻ thông hành mà  mình được nhận.

Vì thế, dễ hiểu những chỗ ngồi lại không thể sắp xếp được theo thứ tự từng lớp .

Tuy thế, có thể nhận thấy rõ sự phân chia chỗ ngồi giữa các học sinh năm nhất.

Nửa dãy dưới toàn Blooms. Và dĩ nhiên trên ngực áo trái cua họ là biểu tượng bông hoa tám cánh, những người này sẽ được nhận mọi ưu tiên trong chương trình giảng dạy của trường.

Nửa dưới lại toàn Weeds. Những học sinh không óc bất kỳ biểu tượng gì và vào đây chỉ đóng vai trò làm người dự bị

Mặc dìu đều là học sinh năm nhất, nhưng sự phân định giữa hai nhóm đã trở nên quá rõ ràng ngay từ đầu.

Và chẳng có ai bắt ép ai cả.

( Những người nhận tức rõ nhất hệ thống đẳng cấp đó giờ cũng đã biết chấp nhận sự phân biệt đối xử đó rồi sao hừ……)

Cũng là lẽ thông thường thôi.

Cũng chẳng có ý định chống lại cái xu thế hiển nhiên đó, Tatsuya chọn cho mình một cái ghế trống ở gần giữa hội trường hàng ghế thứ ba tính từ dưới lên và ngồi xuống.

Anh ta đưa mắt nhìn đồng hồ.

Vẫn còn hơn hai mươi phút nữa.

Anh ta cũng chẳng thể nào vào mạng lúc này được vì trong hội trường các thiết bị liên lạc điện tử bị hạn chế. Các dữ liệu lưu trước đấy cũng chẳng còn thông tin gì mới , và quan trọng hơn là ở đây cấm sự dụng các thiết bị di động.

Tatsuya  giờ đang mường tượng về cô em gái của mình, lúc này đây chắc cô bé đang có buổi tổng duyệt cuối cùng….. nghĩ đến đó, anh ta bỗng lắc đầu nguầy nguậy.

Em gái mình sẽ không thẻ trở nên bối rối trươcvs sự kiên tầm cớ thế này được.

Sau một lúc lâu chẳng biết làm gì, Tatsuya cố điều chỉnh cái ghế, ngồi tựa vào nó và nhắm mắt lại. Có vẻ anh ta muốn chợp mắt một lúc.

“ Ê, ghế cạnh bạn đã có ai ngồi chưa vậy?”

Một giộng nói vang lên.

Anh ấy mở mắt, và đúng như anh ta nghĩ giọng nói đó là đang nói với mình..Qua giọng nói đó, có thể đoán chắc đó là của một nữ sinh.

“ Xin mơi, bạn cứ tự nhiên”  

Mặc dù anh ta có chút bối rối không hiểu vì lẽ gì mà cô ấy lại chọn ngồi cạnh một nam sinh mà bản thân không hề quen biết mặc dù vẫn còn khá nhiều chỗ trống, thêm vào đó chỗ ngồi ở đây cũng ,rất thoải mái, nhưng nhìn cô nữ sinh với thân hình mảnh dẻ đó (ghi chú đây lại thuộc về một khía cạnh khác), và vì thế, Tatsuya chẳng cảm thấy khó chịu gì khi cô ấy ngồi cạnh cả, thêm vào đó cô ấy ngồi cạnh vẫn thoải mái chán so với một đống cơ bắp hôi hám ngồi kế bên mình

Nghĩ như vậy, Tatsuya gậy đầu lịch sự.

Cảm ơn, nữ sinh đó gật đầu rồi ngồi xuống.chỗ mình vừa chọn.

Và bên cạnh cô ấy còn có ba cô gái khác cũng lần lượt ngồi xuống.

Mình hiểu rồi, Tatsuya chợt nhận ra.

Chắc hẳn họ đã tìm cho mình chỗ nào đó có thể xếp cả bốn người họ có thể ngồi cùng với nhau.

Họ chắc là bạn của nhau trước đó, mặc dù thật hiếm khi thấy cả bốn người bạn cùng lúc có thể vào được một trường khó cỡ này. Và lịa cùng là học sinh Khóa 2 nữa chứ. Tatsuya nghĩ vậy.Cũng không lạ lắm kể cả một trong số họ có thể trở thành một học sinh ưu tú, anh ta cảm thấy thế, --- nhưng, thế nào đi nữa việc này cũng chẳng liên quan gì đến anh ta cả.

“ Ê…..”

Giọng nói đó cất lên gọi anh ta, mặc dù giờ anh ta đã quay mặt đi nhìn lên khán đài sau khi chẳng tìm thấy điều gì thú vị ở mấy cô gái năm nhất anh ta vừa mới tình cờ gặp.

Cô ta muốn cái quái gì vậy?

Rõ ràng là cô ấy không phải là người anh ta quen, cũng chẳng phai anh ta đụng vào khuỷu tay cô ta hay giẫm  nhầm vào chân cô ta.

Anh ta vẫn ngồi đúng vị trí của mình.

Anh ta chảng làm gì đến mức phải bị phàn nàn cả, thế nhứng sao---

“ Mình là Shibata Mizuki. Rất vui được gặp bạn.”

Không như miong đợi, cô ấy tự giới thiệu bản thân mình với một giọng nói có chút rụt rè, Tatsuya nghiêng đầu lắng nghe. Mặc dù có vẻ khá phiến diện khi đánh giá một ai đó qua vẻ bề ngoài, nhưng trông cô ấy không có vẻ gì là người tạo ra cho người khác một ấn tượng tốt gì cả.

Cô ấy chắc tự ép bản thân mình làm điều đó, Tatsuya nhận xét vậy. Chắc cô ấy làm thế là vì nghĩ rằng cả hai cùng chung cảnh ngộ đều là học sinh Khóa 2 thì cần phải biết nương tựa vào nhau.

“ Mình là Shiba Tatsuya. Rất hân hạnh.”

Với một lơi giới thiệu xã giao đó, mắt cô gái qua cặp kính trông đầy vẻ nhẹ nhõm.

Trong thời đại này, thật hiếm khi thấy có cô gái nào đeo kính.

Từ giữa thế kỷ hai mươi mốt, nhờ thành tựu của các biện pháp chỉnh lý tầm nhìn ngày càng lan rộng, tật khúc xạ đẫ trở thành dĩ vãng.

Trừ phi một đứa trẻ được sinh ra với gen di truyền bất thường ở một mức độ nghiêm trọng về khả năng nhìn của mắt, thì chẳng ai phải cần đến một thứ dể điều chình làm gì cả, và thậm chí khi cả người ta cần đến nó, thì việc đeo kính áp tròng sẽ phổ biến hơn vì kể cả có đeo trong mươi năm liên tục thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe cả.

Mặc dù vậy, nếu cô ấy đeo kính  có thể đơn giản đó là sở thích của cô ấy, một kiểu phụ kiện thời trang, hoặc có thể là---

(Phát xạ cấu tử mẫn cảm quang à,…..)

Chỉ với cái nhìn lướt qua, anh ta có thể nói đó là một cặp kính không độ, ít nhát rằng anh ta có thể dám chắc chúng không dùng để điều chỉnh tiêu cự của mắt. Từ ngay ấn tượng ban đầu đối với cô gái này,chúng chắc hẳn không phải là kính thời trang, chắc hẳn cô gái này phải đeo kính vì một mục đích đặc biệt nào đó, Tatsuya nghĩ vật.

“Phát xạ cấu tử mẫn cảm quang”  để cập đến điều kiện cảu cơ thể con người có khả năng tự nhìn thấy các cấu tử hạt nhân mà không có chủ tâm gì và họ cũng không thể dừng lại được. nói theo cách , đây là một kiểu rối loạn mà ý thức không thể kiểm soát được. Vì vậy, nó cũng không thật sự là một chứng bệnh cũng không hẳn một khuyết tật.

Đó đơn thuần là một sự rối loạn khi các giác quan của con người trỏ nên quá nhạy bén mà thôi.

Pushion (Cấu tử hạt nhân có thể ) và Psion (… nguyên tủ) Cả hai loại hạt đều được quan sát thấy trong các nghiên cứu  “Hiên tượng Thần Học” ---kể cả ma pháp ---chúng chứa đựng cả các thực thể phản vật chất không giống với các fermion - hạt cấu tạo nên các thành phần của vật chất, cũng không phải là boson – các hạt truyền lực tương tác. Psion về bản chất chúng là các hạt biểu hiện cho ý định và suy nghĩ của thực thể, còn Pushion có thể coi là hạt biểu thị cho những cảm xúc đã tạo ra ý định và suy nghĩ đó.. (Một điều đáng tiếc là điều này vẫn còn ở trong giai đoạn giả thuyết).

Thông thường, Psion là các hạt được sử dụng khi thi triển ma pháp, và trong hệ thống công nghệ ma pháp hiện đại, nhấn mạnh đến việc kiểm soắt được Psion. Những Ma Pháp Gia tiên phong thời kỳ đầu đẫ cố gắng học cách điều khiển Psion.

Những người bị chứng “Phát xạ cấu tử mẫn cảm quang ”- một chứng rối loạn di truyền sẽ có những triệu chứng  của việc quá nhạy cảm với quang phát xạ ---- một dạng ánh sáng phi vật chất được tạo ra phụ thuộc vào Pushion đang hoạt động như thế nào.

Những người bị nhìn thấu trực tiếp bởi  “Phát xạ cấu tử mẫn cảm quang” thì trạng thái cảm xúc  của họ sẽ bị ảnh hưởng.Chính vì lẽ đó, Pushion được giả thuyết là các hạt được hình thành bởi cảm xúc, và kết quả là,sự cân bằng tâm lý của một người khi bị nhìn “Phát xạ cấu tử mẫn cảm quang” có xu hướng dễ bị phá vỡ

Về cơ bản, để ngăn chặn điều đó, đòi hỏi phải có sự kiểm soát sự nhạy cảm quá mức Pushion, và đối với những người không thể làm được điều đó, họ cần một sự trỡ giúp về mặt công ngệ. Một trong số các biện pháp đó là cặp kính được làm chất liệu kính được biết là ”Màng Kính Xóa Bỏ Hào Quang”

Trên thực tế, đối với các Ma Pháp Gia, “Phát xạ cấu tử mẫn cảm quang”  không phải là gì hiếm gặp. Từ kh độ nhạy cảm của các Ma Pháp Gia với Pushion và với Psion tăng giảm tỉ lệ thuận, số những Ma Pháp Gia có khả năng tự chủ Psion cũng như gặp rắc rối vì trở nên quá nhạy với các bức xạ được tạo ra bởi các cấu tử hạt nhân. Người ta thậm chí nói rằng đó là điều không thể tránh được.

Tuy nhiên, thật sự rất hiếm khi gặp một người nị hội chứng này mà phải liên tục đeo kính để ngăn chặn độ quá nhạy đó. Chẳng đáng quan tâm nếu là do khả năng điều chỉnh kém cỏi của người đó, nhưng nếu đó là do độ nhạy cảm đã đạt đén mức đọ cao cấp, thật sự đó là tin không lành cho Tatsuya. (Mặc dù nó có vẻ  đối nghịch lại vơi người đang được nói đến).

Tatsuya có một bí mật.

Đó là bí mật không thể phát hiện được nếu chỉ nhìn vào vái vẻ bề ngoài của anh ta. Và nếu thế, thì có vẻ anh ta cẩn trọng quá mức, nhưng nếu cô gái ấy có đôi mắt đặc biệt có khả năng cảm nhậnêrox ràng được đồng thời cả Pushion và Psion như thể chúng bị phơi bày như các vật hữu hình, bí mật của anh ta có thể bị phát hiện một cách ngẫu nhiên.

--- Anh ta từ giờ phải cảnh giác  hơn nữa và hành động hết sức thận trọng mỗi khi cô ta ở xung quanh.

“ Mình là Chiba Erika. Rất vui được gặp bạn, Shiba-kun”

“Rất hân hạnh.”

Giọng nói từ cô gái ngồi bên cạnh Mizuki bỗng nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh ấy.

Nhưng, đó là một sự gián đoạn đáng mong đợi

Tatsuya nhìn vào khoảng không, cái nhìn xoáy sâu vô thức .Sự rụt rè của Mizuki  đã đạt đến cực điẻm mà có vẻ như Tatsuya vẫn chẳng thèm để tâm đến điều đó

“Oa, ở đay có một sự trùng hợp thú vị đấy nha?”

Khác hẳn với cô bạn kế bên, Erika có vẻ là kiểu  người hướng ngoại và cởi mở.

Mái tóc ngắn sáng sủa và khuôn mặt đầy nét cá tính đó tạo cho ta một ấn tượng mãnh liệt của  một cô gái hoạt bát, năng ộng, 

“Chi vậy?”

“Ừm, nghe nhé, Shiba, Shibata, và Chiba, không phải nghe rất vần khoong? Tuy có hơi khác chút xíu.”

“……Ờ ờ”

Anh ta hiểu cô ấy nói gì

(Nhưng xem nào, Chiba à……một number khác ư? (TL note: Chiba nghĩa là nghìn chiếc lá).  Mình không nhớ là nhà Chiba có một cô con gái tên Erika, nhưng cũng có thể cô ấy là người họ hàng xa chăng……)

Thực sự thú vị đây, anh ta nghĩ như thế và  rồi nở một nụ cười nửa miệng lạc lõng, nhưng cái đó cũng chẳng thể xóa mờ đi cái vẻ lạnh lùng bao trùm anh ta.

Sau khi  hai cô gái còn lại ngồi bên cạnh Erika kết thúc màn giới thiệu của mình, Tatsuya cảm thấy thỏa mãn cái trí tò mò tầm thường của mình

“Cả bốn bạn trước đều học cùng một trường à?”

Erika đáp lại không như mong đợi.

“ Không, cả bốn đứa chúng mình mới gặp nhau lần đầu.”

Nhìn Tatsuya trông như một anh ngó rừng, Erika bật cười khúc khíchvaf bắt đầu giải thích.

“ Mình không biết vị trí của hội trường và mình bắt đầu lọ mọ dò trên bảng tin, đúng lúc đó Mizuki bắt chuyện với  mình.

“……Bảng tin ư?”

Thật lạ,Tatsuya nghĩ. Thông tin về lễ khai giảng cũng như địa điểm gặp gỡ đều đã được gửi cho tất cả học sinh mới. Bằng việc dùng hệ thống LPS (Local Positioning System - Hệ thống truy xuất vị trí cục bộ), một tiện ích cơ bản mà bất kỳ thiết bị di đọng nào đều có, kể cả học sinh mới vào không để ý đến bảng tin, không nhớ bất kỳ thông tin gì cũng chẳng thể nào bị lạc đường cả.

“ Cả ba đứa chúng mình chẳng đứa nào chịu mang di động cả”

“ Vậy, các thiết bị màn ảnh ảo cũng bị cấm và  mình có lưu trữ các hướng dẫn nhập học được lưu trữ sẵn rồi.”

“ Rốt cục, chúng mình cũng khá may mắn mới thi đậu vào trường, nhưng có vẻ bước chân đàu tiên có vẻ không được tốt cho lắm.?

“ Mình thực sự quên mà”

“ Vậy hóa ra đây là lý do của các cậu à….”

Anh ấy không thể chấp nhận được lý do vớ vẩn đó. Đây là buổi lễ khai giảng đầu tiên khi bước vào trường thì,ít nhất cũng phải tìm hiểu trước đó địa điểm tập trung chứ, anh ta nghĩ vậy, nhưng chẳng nói gì cả.

Không cần thiết phải tạo thêm rắc rối, nghĩ như vậy Tatsuya tự kiềm chế mình.

◊ ◊ ◊

Bài diễn văn của Miyuki xuất sắc vượt quá mong đợi

Tatsuya chưa bao giờ nghĩ rằng em gái mình sẽ bị lúng túng trước những việc như thế này.

Tuy rằng cô bé có hơi nóng nảy và lại hay sử dụng vô số câu từ nguy hiểm như “mọi người như nhau cả”, “như một cá thể”, “ngoài phép thuật ra”” hay “theo một mức đọ hòa hợp “ nhưng cô bé vẫn biết cách sắp xếp chúng nên bài diễn văn nghe không quá giáo điều..

Tính cởi mở, ngây thơ, thùy mị cùng với  ngoại hình đáng yêu và vô cùng dễ thương cô ấy khiến cho bất kể trái tim của chàng trai nào cũng phải cuống say , từ mấy gã choai choai đòng lứa đến cả gã lớp trên..

Chắc từ ngày mai, Miyuki có lẽ sẽ bị vây quanh bởi sự ầm ĩ của đám “cây si” đó

Thật là khó chịu quá mà

Theo chuẩn mực của xã hội, một người nào đó có thể gọi Tatsuya là một gã siscon do cái cách mà anh ta chiều chuộng cô bé,.Giờ anh ta muốn ngay đến bên và  tặng cô bé những lời có cánh, nhưng không may, sau buổi lẽ có chút vấn đề với thẻ thông hành.

Những tấm thẻ này không được chuẩn bị từ trước chính vì vậy việc sắp xếp cho mỗi ngừoi đến đúng địa điểm buộc mỗi người phải tự mình thu thập thông tin để cập nhật bản đồ các vị trí trong khuôn viên  trường, khi họ đến bất kỳ khu nhà nào thì quá trình đó sẽ tự động được thực hiện, nghĩ đến đây, Tatsuya cảm thấy chột dạ.

Miyuki  có lẽ, không phải nói chắc chắn là em ấy đã bỏ qua bước này, vì vốn là đại diện cho các học sinh năm nhất, nên em ấy được tặng cho một tấm thẻ hoàn toàn mới.

Và giờ, giữa đám đong các học sinh và khách tham quan.

“ Shiba-kun, cậu học lớp nào vậy”

Erika với khuôn mặt không che dấu được vẻ phấn khích của mình, hỏi Tatsuya, người  cuối cùng trong nhóm chưa nói gì (nói cách khác, anh ta ưu tiên nguyên tắc “phụ nữ trước”)

“” Tơ lớp E.”

Vừa nghe Tatsuya nói vậy

“ Hay quá! Vậy chúng mình học cùng lớp rồi.”

Erika nhảy cẫng lên vui sướng. Hình như có vẻ cô ấy làm nó hơi quá rồi

“ Tớ cũng ở cùng lớp với các cậu.”

Mizuki đày vẻ hồ hởi đệm thêm, giống hệt Erika bây giờ, có vẻ đó cungx là phản ứng thông thường đối với  những học sinh mới vào.

“ Mình học lớp F.”

“ Còn mình học lớp G.”

Mặc dù nghe vậy,giọng nói của  hai người kia cũng không có chút gì đó buồn hay vô cảm. Trên tất cả, họ giờ đang tràn đầy nhiệt huyết khi vừa mới bước vào mái trường trung học.

Trường có tất thảy tám lớp năm nhất và mỗi lớp có hai mươi lăm học sinh.

Về phương diện này, tất cả đều như nhau.

Đầu tiên, các Weed những người không được kỳ vọng nhiều sẽ trở thành bloom trong tương lai được xếp vào các lớp từ E đến H, còn các Bloom được mong đợi sẽ là những bông hoa phát triển lớn mạnh sau này không bao giờ phải học chung với các Weed.

Hai cô gái kia được phân vào các lớp khác, họ giờ cùng nhau rảo bước đến lớp học của mình. Mặc dù các lớp từ A đến D và các lớp từ E đến H nằm ở các tầng khác nhau, sự hồ hởi, phấn khích trong các học sinh năm nhất cũng chẳng hề thuyên giảm.

Có vẻ như các học sinh Khóa 2 sẽ không bị nhét chung vào trong cùng một nhóm.

Thực tế ra vẫn có một sô lớn trong số học sinh Khóa 2 vẫn giữ được sự ủng hộ của mình, và họ luôn cảm thấy tự hào khi đỗ vào một ngôi trường đầy danh tiếng  

Ngôi trường luôn nằm trong tốp dẫn đầu toàn quốc hay taij các khu vực khác ngoài phép thuật  

Chắc hai người kia giờ đã chạy biến đi đâu đó để tìm thêm những người bạn mới- những người sẽ học cùng nhau trong suốt cả năm học.

“ Giờ chúng mình nên làm gì đây? Có khi chúng mình nên làm vài vòng tham quan phòng học của mình chứ nhỉ?”

Erika nhìn Tatsuya đề nghị. Mizuki không nói gì nhưng chắc hẳn cô ấy cũng đang chăm chú nhìn Tatsuya   

   

Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.