FANDOM


Chương 2



Ngày thứ hai của cuộc sống  trung học đối với anh ta bắt đầu cũng như mọi ngày khác.

Mà nói thật ra việc anh ta có đỗ vào một trường trung học gì gì đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả.

Anh ta rửa mặt qua loa một chút  --- sau đó rửa kĩ thêm chút nữa --- rồi thay bộ quần áo như mọi ngày.

Anh ta đi xuống lầu dưới đến phòng ăn và nhìn thấy Miyuki bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

“ Chào buổi sáng, Miyuki. Hôm nay em dậy sớm quá vậy.”

Trời mới hửng sáng và ngoài trời một ta sang lé loi vẫn ẩn mình đâu đó trong màn đêm.

Vẫn còn quá sớm để đến trường lúc này Chính xác ra.tiết học đầu tiên sẽ bắt đầu vào tám rưỡi sang và đi đến trường sẽ mất tầm ba mươi phút, vậy rời nhà lúc tầm ba rưỡi là chuẩn nhất. Chuẩn bị bữa sang, cùng thưởng thức sau đó dọn dẹp một chút…. Nêu để ý thời gian cho những việc đó, chúng tôi chắc sẽ còn dư ra cả tiếng đồng hồ.

“ Chào buổi sang, Onii-sama……anh cầm lấy này.”

“ Cám ơn em.”

Cô ấy đưa cho anh ta một cốc nước ép hoa quả.

Có vẻ anh ta hơi khách sáo quá., Chỉ một hơi anh ta đã uống hết cốc nước sau đó đưa chiếc cốc cho Miyuki. Miyuki  hiểu quá rõ mọi sinh hoạt hằng ngày của anh trai mình.

Ngay lúc anh ta nói “Anh đi đây”, đang mải việc trong bếp Miyuki liền ngừng tay và quay lại.

“ Onii-sama, hôm nay em cũng định đi ra ngoài cùng anh……”

Vuwaf nói vậy, cô ấy cầm lên một giỏ đầy bánh kẹp bên trong. Nhìn đống bánh đó chắc phải nói lại rằng cô ấy thật ra “đã làm xong từ đời nào rồi” chứ không phải mới “bắt đầu chuẩn bị bữa sáng” nữa.

“ Anh không để ý đâu. Nhưng…..em định cứ mặc đồng phục như thế mà đi ư?”

Anh ta thắc mắc khi nhìn vào bộ đồng phục dưới lớp tạp dề cô ấy mặc. tuwowng phản hoàn toàn với bộ áo anh ta đang mặc.

“ Em đã nói cho sư phụ biết gì về việc em nhập học đâu …… vả lại em cũng muốn hộ tống anh dến chỗ tập nữa mà, “

Và đó là cách Miyuki trả lời.

Lý do mà cô ấy thay bộ đồng phục là vì muốn thấy ấy biết cô bé đã nhập học.

“ Ừm, anh hiểu rồi. Miyuki, em không cần sáng nào cũng phải đi cùng vơi anh thế này đâu, nhưng Thầy mà nhìn thấy em hôm nay chắc là sẽ vui lắm.

…… mặc dù anh cũng mong là Thầy không vui quá mà hóa cuồng đâu.”

“ Nếu như thế thì Onii-sama hãy ở bên cạnh bảo vệ cho em nhé.”

Trông Miyuki hấp háy mắt trông thật đáng yêu Tatsuya tự nhiên nở một nụ cười.

 

◊ ◊ ◊

 

Làn hơi lạnh thoảng qua khi bầu trời mới hửng sang, khoảnh khắc đó xuất hiện hình bóng một cô gái trẻ lướt nhẹ dọc con đường đồi bằng chiếc giày trượt, mái tóc cô bé buông dài và tà váy thướt tha nhẹ nhàng lướt theo ngọn gió.

Không cần chạm vào mặt đất để đẩy mình đi, cô ấy nhẹ nhàng tang tốc vượt quacon đường dài, cứ nhue thẻ cô ấy đang chống lại trọng lực vậy.

Tốc độ của cô ấy chắc phải đạt đến sáu mươi cây sô một giờ rồi.

Tatsuya cũng đang cố gắng bắt kịp cô bé.

Mặc dù anh ta chỉ thuần đi bộ thôi nhưng mỗi sải bước của anh ta phải dài tới mười mét.

Nhưng trông anh ta có vẻ khá vất vả so với Miyuki.

“ Hay là em đi chậm lại một chút nhé.”

“ Không cần đâu, vả lại đây đâu phải là tập luyện gì .”

Vừa trả lời Miyuki, anh ta vừa lướt nhanh chỉ bằng một chân. Anh ta,vẫn cố giữ cho hơi thở cảu mình đều đặn bất chấp sự mệt mỏi rõ rang.

Cả hai người bọn họ không ai có bất kỳ thieets bị gia tốc nào được lắp đặt trong giày cả.

Không cần phải nói thêm điều gì nữa, tốc đọ này có được là nhờ phép thuật.

Phép thuật mà Miyuki sử dụng gay ra sự giảm gia tốc trọng trường và từ đó dẽ dàng đẩy cơ thể cô ấy đi vượt qua ngọn đồi vàddeens nơi mà cô ấy muốn đến.

Phép thuật của Tatsuya thì lại có thể vừa khuếch đạị gia tốc vừa kìm hãm tốc độ do gia tốc lực gây ra mỗi khi anh ta đạp vào mặt đất, và dạng phép thuật này còn ngăn cản mọi chuyển động hướng lên tránh cho anh ta khỏi bị bắn tung lên trời.

Cả hai người bọn họ đều sử dụng sự kết hợp đơn giản giữa gia tốc phép và chuyển động.phép. Chính vì  những phép này khá đơn giản, không chỉ Miyuki mà cả Tatsuya một học sinh Khóa 2 cũng có thể duy trì những phép này ổn định trong một thời gian dài.

Trong tình huống này, chúng ta không thể nói cách làm phép khi mang giầy trượt của Miyuki hay kiểu phép chỉ thuần đi bộ của Tatsuya kiểu phép nào ở mức đọ cao hơn.

Một ai đó nhìn vào sẽ nói rằng nhờ các con lăn giúp giảm ma sát,, trông có vẻ Miyuki di chuyển khá dễ dàng nhưng thực tế ra cô ấy không cần sử dụng bản than đôi chân của mình, cô ấy vẫn hoàn toàn điều khiển được vec-tơ chuyển động của mình.

Xét đến Tatsuya, anh ta lại chỉ có thể xác định hướng chuyển động của mình bằng chính đôi chân của bản thân mình. Tatsuya cũng phải liên tục kích hoạt phép cảu mình mỗi khi sải bước, còn Miyuki cũng không ngừng tập trung điều khiển phép của mình dù chỉ là một giây.

Cả hai đều đã phải trải qua những khóa rèn luyện, nhưng có vẻ car hai ở những đẳng cấp khá khác biệt.

  ◊ ◊ ◊

Chỗ họ cần tới cách nhà họ tầm mười phút --- với tốc độ hiện thời bây giờ ---, chỗ đó nằm trên ngọn đồi khá cao.

Nếu dùng một từ gì đó để tả nơi này thì đích xác nơi đây là một ngôi “chùa”.

Tuy nhiên, những người ở đây trông chẳng có nét gì giống với các vị “linh mục”, mấy vị sư sãi hay thậm chí họ cũng chẳng giống các “chú tiểu học việc”.

Nếu đủ dũng khí để gọi họ bằng một cái tên nào đó thì cái tên “các học viên khổ hạnh” hay “những chiến binh tu sĩ” chắc sẽ thích hợp hơn cả.

Nhuốm mình trong không khí của sự khắc khổ, nơi này khiến cho bất kỳ cô gái trẻ nào cũng phải sợ khiếp vía không dám lại gần. Nhưng Miyuki vẫn tới nơi đáng sợ này mà chẳng chút do dự,với đôi giày trượt cô bé nhẹ nhàng lướt nhẹ vào trong. Đột ngột vào như thế này thì có chút thất lễ, nhưng cô ấy nghĩ “Thế này chắc là ổn thôi”, nên cô bé tạm bỏ qua những lễ nghĩa thong thường.

Trong khi ấy Tatsuya anh ta vẫn chưa vào.trong, anh ta chậm quá chăng, không, không phải vậy,thực ra anh ta đang nhận một sự cháo đón khá bạo lực khi anh ta định đi qua cổng chùa.

Khi có ai đó bước vào cổng chùa, cuộc hành trình của anh ta bắt đầu bằng việc phải tỉ thý với một người trong chùa, nhưng ngay lúc này đây liền một lúc phải có tầm hai mươi môn đệ của chùa cả trung và tiểu cấp ra tiếp anh ấy ---không phải kiểu một chọi một thông thường nữa --- một sự bất thường.

“ Miyuki-kun! Lâu quá không gặp nhỉ.”

Trước khoảng sân trong gian chính của ngôi chùa,cô bé đúng đó, ánh mắt chất chứa vẻ âu lo cho ông anh của mình đang bị cả đống người vây lại bắt nạt. Và ngay lúc đó,từ một chỗ u tối nào đó mà Miyuki không nhìn thấy, một giọng nói vui vẻ thình lình cất gọi cô bé khiến cô bé quay giật lại.

“ Sư phụ……người đừng cố ẩn thân và lén lút đằng sau chúng con nữa, chúng con tìm sư phụ mãi đó……”

Mặc dù có tăng cảnh giác đến đâu đi nữa việc này vẫn cứ xảy ra hết lần này đến lần khác,thường xuyên tới mức chẳng có gì sốc khi nói rằng đó chỉ là sự nỗ lực vô vọng của Miyuki mà thôi.

“ Nói ta không được lén lút nữa ư, thật là Miyuki con làm khó ta đó.

Thân là một nhẫn giả, không cho thầy lén lút thì thầy thất nghiệp mất.”

Khoác  trên mình một bộ áo choàng đen của một thầy tăng, đầu cạo trọc, ông ta trông chẳng có vẻ gì phù hợp với nơi đây và nhìn ông ta cũng không có vẻ gì ấn tượng của tuổi tác.

Cách miêu tả hợp lý nhắt  có thể cho vẻ ngoài này là sự “lạnh lung”,mặc dù ăn mặc như một tu sĩ cũng thật sự khó tin được ông ta là một tu sĩ thật.

“ bây giờ

 

Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.