FANDOM


Phụ chương 1 – Ruthkhania Edit

(Phụ chương từ Animate đi kèm tập 16)

Đã vài tháng trôi qua kể từ khi Ruth bắt đầu luyện kiếm. Những nỗ lực đã đơm hoa kết trái, đường kiếm của cô đã trở nên thuần thục. Với dòng máu kiếm sĩ qua bao thế hệ đang chảy trong huyết quản, cùng tính cách chỉnh chu nề nếp, kiếm thuật của cô ngày càng điêu luyện.

“…Sao khi đối mặt với người khác, cậu lại không di chuyển được như vậy nhỉ?”

“Dù anh có nói thế… nhưng chẳng phải bị kiếm chém sẽ đau lắm sao…”

*{Chuẩn rồi, con người ta chết khi bị giết cơ mà :v}

“Đúng là bản tính khó dời, nhỉ?”

Koutarou cười nhạt. Vấn đề nằm ở tính cách của Ruth. Cô nàng có cơ sở khá vững vàng nhưng lại không hề thích giải quyết các vấn đề bằng bạo lực. Dẫn tới việc lưỡi kiếm của cô thiếu sắc bén khi đối đầu với một ai đó.

“Nhưng cứ thế thì cậu chẳng thể làm đau ai được ai nữa là, Ruth-san.”

“Em hiểu rõ điều đó nhưng… nó vẫn, ừm…”

Nếu coi sức mạnh của Ruth là 100 khi đánh với thiết bị luyện tập thì khi đấu với người, sức mạnh của cô còn chẳng đạt nổi tới 50. Mặc cho kiếm thuật có điêu luyện thế nào, đấy vẫn là sự lãng phí tài năng, thậm chí chẳng đủ để tự phòng vệ nữa.

“Satomi-kun, sao không giới hạn vũ khí của Phó chỉ huy – Ruth-san ở mức vũ khí không sát thương thôi?”

Maki, người cũng tham gia buổi luyện tập, liền đề xuất. Suy nghĩ của cô rất đơn giản: nếu ta không muốn làm ai đó bị thương thì chỉ cần dùng một thanh kiếm cùn chẳng thể làm hại ai ngay từ đầu là được.

“Chí phải. Nghe được đó. Ruth-san, thử phát đi. Dùng Sword of Light (Hồ quang kiếm) ấy.”

“V-vâng.”

Biểu lộ sự nghiêm túc, Ruth rút ra Sword of Light, thanh kiếm ánh sáng mà cụ tổ cô, Flair từng dùng, và tạo ra một lưỡi kiếm chỉ gây sốc nhẹ tới đối phương. Cô sau đó thủ thế với thanh kiếm cầm bằng cả hai tay. Từ bộ dạng ấy, dường như sự ngần ngại đã biến mất khỏi cô nàng, thế đứng của cô đã phần nào trở nên tốt hơn.

“…Là huyết thống, à…”

Nhìn Ruth tạo thế đứng với Sword of Light, cảm giác hoài niệm lại trào dâng trong Koutarou. Từ bộ dạng cho đến thần thái, cô mang dáng vẻ giống với Flair, người mà cậu từng kề vai sát cánh năm xưa. Như thể chính bản thân cô gái ấy đang đứng trước mặt cậu.

“Master, anh làm bộ mặt đó thì em sẽ gặp rắc rối mất…”

*{Cái từ Master này nguyên gốc là Oyakata-sama, là cách samurai ngày xưa gọi boss của họ}

Ruth ngay khi đó, đỏ mặt và hướng ánh mắt gằm xuống. Tư thế của cô cũng trở nên có phần gượng gạo. Ánh nhìn dịu dàng thi thoảng đeo trên khuôn mặt của Koutarou cũng là một trong những điểm yếu mà Ruth sẽ phải khắc phục.

“Tớ xin lỗi, Ruth-san.”

Koutarou ngay lập tức hạ giáp che mặt xuống. Vì mục đích tập luyện, cậu chàng đang mặc một bộ giáp toàn thân không được sạc năng lượng. Với bản mặt của Koutarou biến mất hoàn toàn dưới lớp giáp mặt, Ruth sớm lấy lại tư thế.

“Tớ sẵn sàng rồi, Ruth-san.”

“Em tới đây!”

Nhận được tín hiệu, Ruth nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. Với ít trang bị bảo hộ nên chuyển động của cô cứ thoăn thoắt. Chẳng mấy chốc, cô đã áp sát lại và vung kiếm xuống Koutarou.

“Haa!!”

“Oaaa!?”

Koutarou nhanh chóng đỡ đòn. So với ban nãy, chuyển động của Ruth như của một người hoàn toàn khác hẳn. Với bộ giáp nặng nề và một thanh hiệp sĩ kiếm to lớn, phòng thủ là điều tốt nhất mà cậu có thể làm. Hai người tiếp tục giằng co như thế trong một khoảng thời gian.

“…Cậu đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi, Ruth-san.”

“Là nhờ sự chỉ bảo tuyệt vời của anh đó.”

Cuối cùng, với bộ giáp nặng nề, Koutarou hụt hơi và cú ra đòn của Ruth đánh vào phần thân trên của cậu. Koutarou đã thua nhưng thấy sự hân hoan của Ruth, cậu có cảm giác như mình đã thắng vậy. Có thể khiến người khác có cảm giác như vậy, đó chính là sự tuyệt vời thực sự của Ruth, nhưng chắc chắn rằng cô nàng sẽ không nhận ra được điều đó. Koutarou cảm thấy có phần đáng tiếc.




Phụ chương 2 – Shizuka Edit

(Phụ chương từ Tsutaya đi kèm tập 16)

Nỗi lo lớn nhất của Shizuka mỗi lần bung hết sức, đó là cân nặng của cô sẽ tăng lên. Nguyên nhân là do bởi con cự long ngụ bên trong cơ thể Shizuka gây biến dạng không gian, nên thực ra cô chẳng lên một lạng nào. Tuy nhiên, bản năng thiếu nữ của cô lĩnh hội những tiếng kêu kẽo kẹt của sàn nhà như một mối đe dọa. Dù là để bảo vệ các bạn của mình, nó vẫn là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

“Bác Alu, bác không thể làm gì với cái biến dạng không gian đó được à?”

“Ta cũng muốn lắm chớ nhưng hiệu chỉnh không gian là thượng cấp ma pháp. Thà để ma lực của ta bắt đầu hồi phục, việc khôi phục thậm chí còn trì trệ hơn nữa.”

“Chuyện đó… Tất cả chúng ta sẽ đi biển đấy, nhưng cứ đà này, cháu sẽ trở thành người duy nhất không thể tắm biển mất.”

Shizuka đặc biệt quan tâm tới cân nặng là bởi cuộc trò chuyện đi biển cùng nhau của mọi người. Sẽ rắc rối to nếu cô muốn bơi nhưng toàn chìm xuống nước. Hay lúc bước trên bãi biển, cô không muốn tưởng tượng ra viễn cảnh cô là người duy nhất lún cả cẳng chân xuống cát.

“Nặng bao nhiêu tấn cũng có sao đâu chứ?” [Sanae]

“Có sao đó! Sanae-chan, thử tưởng tượng xem nếu mình là người duy nhất du ngoạn đáy biển coi!”

“Ừm… chẳng phải quá ngầu còn gì?”

“…N-ày nhé… Haa…”

“Ừm, nếu đã khó chịu như vậy, sao cậu không thử hỏi họ xem sao?”

Không thể bỏ mặc Shizuka đang phiền muộn, Sanae chỉ vào góc phòng. Ở đó, Ruth và Clan đang vui vẻ tán gẫu với nhau.

“Đúng rồi! Ruth-san, Clan-san!”

“Vâng?”

“Có chuyện gì thế?”

“Có cách nào giảm cân nặng của mình bằng khoa học không?”

“Hừm, không phải là giảm cân mà là hiệu chỉnh sự biến dạng không gian ấy hả?”

“Chính xác!”

“Cũng không phải là không thể.”

“Thật sao!?”

Trước câu trả lời đầy hứa hẹn, Shizuka vô thức hướng người ra trước. Clan gật đầu một cái rụp đáp lại.

“Để ngăn chặn trường biến dạng gây ra bởi Alunaya-san, chúng ta chỉ cần tạo ra một trường vô hiệu biến dạng là được.”

“Vậy hãy làm đi!”

“Ta cũng không phiền hà gì. Nhưng chỉ trụ trong vòng 10s có được không đó?”

“Ể!? 10- giây thôi á!?”

Lời đáp không mong đợi khiến Shizuka bần thần thắc mắc. Và Ruth thay mặt tiếp tục cuộc trò chuyện đáng tiếc này.

“…Nguồn năng lượng tỏa ra từ Alunaya-sama vô cùng khổng lồ, một lượng nhỏ năng lượng sẽ không xi nhê gì hết. Tuy nhiên, nếu dùng quá nhiều, ắc quy sẽ không đủ dùng.”

Cân nhắc mục đích sử dụng, sửa đổi một máy phát lá chắn cá nhân sẽ là cách tốt nhất. Tuy nhiên, các ắc quy sẽ không thể nào bì kịp trường biến dạng gây ra bởi Alunaya. Chung quy là bởi sức mạnh Alunaya quá bá đạo.

“Ch-uyện đó…”

“Bỏ cuộc và bước đi trên đáy biển vậy.”

“Không! Không bao giờ!!”

Dường như buổi đi biển của Shizuka sẽ kết thúc với việc cô nàng sẽ đi xuống dưới đáy biển.



Side – Karama & Corama

Phụ chương 3 – Karama và Korama Edit

(Phụ chương từ Tsutaya đi kèm tập 16)

Buổi sáng của các haniwa bắt đầu từ sớm. Bởi Kiriha dậy sớm để thực hiện nghĩa vụ quan trọng của mình là làm bữa sáng cho cả phòng 106. Haniwa vì thế lẽo đẽo theo cô vào phòng.

“Ho~ Yurika-chan hãy còn ngủ kìa, ho~”

“Trước hết chúng ta nên lau đám nước dãi đi đã, ho~”

“…ư, mình, mình ăn hết nổi roài. Uhe, uhe, uhehehe…”

Công việc đầu tiên của chúng là đánh thức Yurika dậy. Với những kinh nghiệm từng trải, chúng biết cô nàng chẳng thể tự mình thức dậy mỗi bữa sáng. Cô cũng thường có điệu ngủ khiếm nhã đối với một với một cô gái, nên Yurika cần phải được chỉnh tề trước khi Koutarou thức giấc.

“Cùng lay chị ta nào, ho~ Dù biết là không khiến chị ta dậy được đâu nhưng đó là chuyện chúng ta vẫn phải làm, ho~”

“Chúng ta là những người thợ chăm chỉ, ho~ Chúng ta yêu công việc, ho~ Chúng ta là những người hầu mẫu mực, ho~”

Hai con haniwa chui vào trong chiếc tủ âm tường và nhanh chóng bắt đầu lay Yurika. Người thường với chuyện như thế sẽ thức dậy nhưng Yurika lại bất thường nên đừng có hòng cô nàng sẽ tỉnh.

“Bufefefe… thoai được roài, ăn đến mức ăn-hết-nổi rồi… xứng đồng tiền bát gạo roài, viền thoai… Buhehehe.”

“Người anh em, chị ta sẽ không sớm dậy được đâu, ho~”

“Vậy thì tiếp đến, chúng ta sẽ làm thế này, ho~”

Haniwa hiểu rằng chuyện này sẽ xảy ra nên sớm bước sang bước tiếp theo và bắt đầu dùng những lông vũ chọc mũi cô nàng. Gần đây, cách này đạt một số thành quả cho bọn chúng.

“…Aaa, aaa…”

Mũi Yurika nhanh chóng bắt đầu ngứa ngáy.

“Hiệu quả rồi, ho~”

“Một nhịp thở nữa thôi, ho~”

Cảm thấy cơn hắt xì đang tới của Yurika, chúng càng cù nhiệt tình hơn.

“Aaaa… hưmmmm…”

“Hoo~! Ho Ho Ho~!”

“Nuaaaaaaaaaa ho~!”

Nhưng Yurika chẳng phải tay vừa, cô nàng vừa ngủ vừa lăn vòng, đè lên hai con haniwa.

“Cứu, hooooooo~”

“Ane-go, ane-go! Vận đổi sao dời mất toi rồi, ho~!”

Yurika vẫn chẳng có chút dấu hiệu là sẽ tỉnh, trong khi hai con haniwa vật vã bên dưới người cô. Trông thì có vẻ như hai đứa chúng nó đang phải chịu đựng sự thống khổ nhưng thực ra thì chúng đang hạnh phúc. Chúng yêu quý Yurika, mặc cho những vất vả mà cô nàng quăng cho chúng.




Theo dõi & Thanh chuyển trang

Bỏ theo dõiUnfollowed.pngbộ truyện này
► Xem lại Phụ chương tập 13♬   Rokujouma no Shinryakusha   ♬► Xem tiếp Phụ chương tập 17
Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.